Chương 14

Dưới sự xung phong nhận việc của Chu Thanh Thanh, Lâm Diễn đành miễn cưỡng đồng ý để cô giúp đỡ, rửa rau hay rửa bát đĩa gì đó.

Lâm Diễn nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Chu Thanh Thanh đi qua đi lại như thoi đưa giữa căn phòng bếp, một nơi mềm mại nào đó ở sâu trong lòng anh vô tình bị đâm trúng. Cô gái kia tuy tay chân có hơi vụng về, nhưng mà… Cảm giác có người làm bạn rất tuyệt.

Một mình nấu nướng, một mình ăn, nhiều món ăn ngon thì cũng có ý nghĩa gì?

Còn Chu Thanh Thanh thì vừa chảy nước miếng vừa cảm thán: mỹ nam không hổ là mỹ nam, dáng dấp khi nấu ăn mà cũng tao nhã, đẹp mắt như vậy! Quan trọng hơn là ~ thơm quá! Hấp dẫn những phân tử thèm ăn trong bụng cô.

Khoảng bốn mươi phút sau, ba món ăn, một bát canh lục tục được dọn lên bàn. Chu Thanh Thanh đói bụng, ngực đã sớm dính vào lưng, cuối cùng cũng được nghe Lâm đầu bếp hắng giọng, nói ra câu mà cô mong đợi nhất: “Ăn được rồi!”

Chu Thanh Thanh “A” một tiếng, lập tức bắt đầu ăn, mục tiêu là món ớt xanh xào thịt bò mà cô yêu nhất. Vừa đưa vào miệng lập tức có một loại cảm giác “Cuộc sống thật quá tuyệt vời”! Thực sự quá quá quá… quá ngon!

Chu Thanh Thanh trước giờ không hề kén ăn, dễ nuôi dễ sống. Không có đồ ăn thơm ngào ngạt? Vậy các loại mì ăn liền cũng không tệ! Mì ăn liền cũng không có? Vậy bánh quy với nước lọc cũng có thể nhét đầy bao tử… Tóm lại, không để cô bị đói là được!

Cho nên, thật ra từ đầu Chu Thanh Thanh không ôm hi vọng gì với tài nghệ nấu nướng của Lâm Diễn, kì vọng của cô chỉ dừng lại ở “Có thể nấu chín thức ăn” là được rồi, nhưng cuối cùng, trình độ nấu nướng của Lâm Diễn lại ngang với đầu bếp khách sạn năm sao!

Anh lúc nào cũng vượt quá dự đoán của cô!

Chu Thanh Thanh vừa ăn như hổ đói vừa mơ hồ thể hiện mức độ thỏa mãn của mình đối với bữa ăn này: “Nếu sau này ngày nào cũng được ăn đồ ăn ngon như vậy, có chết sớm mười năm tôi cũng cam lòng!”

Lâm Diễn cảm thấy buồn cười, mở miệng định nói gì đó, nhưng nghĩ nghĩ, lại tao nhã cúi đầu, uống một ngụm canh mới chậm rãi nói: “Ăn từ từ thôi, không ai cướp của cô đâu. Không phải nói muốn ăn cá sao? Nếu không ăn thì tôi để lại cho Meo Meo…”

“Không được! Ai nói tôi không ăn? Chỉ là, chỉ là tôi ngại ăn cá có xương, hơi phiền phức…”

Lâm Diễn cười giễu: “Tôi xem cô có vẻ như hồi bé ăn cá bị hóc xương phải không?” Nói xong, gắp một miếng cá vào trong bát của mình, dùng đũa gỡ hết xương ra, sau đó… Gắp thịt cá bỏ vào trong bát của Chu Thanh Thanh.

Làm xong một loạt các động tác này, Lâm Diễn mới nhận thức được sự bất thường – thực sự anh có hơi thích sạch sẽ, nếu như không phải người rất thân thiết, trước giờ chưa bao giờ anh chấp nhận dùng chung bộ đồ ăn, mà ngay cả cô ấy… cũng thích sạch sẽ giống như vậy.

Chỉ trừ mẹ anh, hai người sống nương tựa vào nhau từ khi anh còn bé…

Trong trí nhớ, mẹ thích ăn nhất là cá. Lúc còn rất nhỏ, mẹ vẫn hay gỡ xương cá như vậy cho anh ăn, về sau, mẹ lâm bệnh nặng, nằm trên giường, sinh hoạt bất tiện, đổi thành anh gỡ xương cá cho mẹ ăn…

Chu Thanh Thanh, cô ấy có khi nào cũng thích sạch sẽ không? Lâm Diễn vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng, nhưng ánh mắt lại không nén được nhìn chăm chú phản ứng của người đối diện.