Chương 14

Trong khách sạn, các vị khách châu đầu rỉ tai nhau thì thầm, cũng có không ít người đã cầm sẵn trên tay bọc quần áo, chỉ đợi quan sai kiểm tra xong liền “bôi dầu vào gang bàn chân” (*ý nói khởi động chuẩn bị sẵn sàng xuất phát) lập tức rời khỏi cái “địa phương quỷ quái” này. Sự xuất hiện của Mặc Yểm và Bạch Bạch, một đôi tuấn nam mỹ nữ tuyệt đỉnh vẫn làm không ít người nhìn chăm chú như trước, nhưng là vì bị cái chết uy hiếp trước mặt, hứng thú thưởng thức người đẹp của mọi người rõ ràng bị đả kích lớn.

Mặc Yểm kéo Bạch Bạch, nghênh ngang đi qua đại viện, hoàn toàn không bị không khí kinh hoàng trầm trọng ảnh hưởng. Đi qua tiểu viện của Lăng Thanh Ba, Bạch Bạch có chút không yên lòng, giật nhẹ tay áo của hắn, nhìn lên với một ánh mắt tràn ngập ý khẩn cầu, đơn giản là có ý tứ hy vọng hắn cứu Lăng Thanh Ba. Mặc Yểm một đêm ngủ ngon, lại vừa mới được “ăn ngon một bữa”, tâm trạng rất tốt, sảng khoái gật gật đầu, lập tức liền đổi lấy được một nụ cười ngọt ngào rộng mở của tiểu mỹ nhân.

Hai người đang “mắt đi mày lại”, cửa chính ở tiểu viện của Lăng Thanh Ba đột nhiên mở, Lăng Thanh Giám đem theo tiểu thư đồng đi ra. Bốn người đùng cái đối mặt nhau, đều khẽ giật mình. Tiểu thư đồng vẻ mặt đề phòng, giơ tay phải sờ vào lá bùa trong ngực. Lăng Thanh Giám khoát tay ra hiệu hắn ngừng lại, bước vài bước lên phía trước nói: “Không biết huynh đài là cao nhân phương nào? Có biết xà yêu đêm qua lai lịch ra sao không?”

Đêm qua hắn tuy không nghe thấy Mặc Yểm cùng xà yêu nói gì, nhưng từ tư thế giằng co của hai người thì xem ra, hẳn là hắn ta ngăn cản xà yêu đi hại tiểu muội của mình. Nói vậy, nên xem như là người đứng về bên mình. Hơn nữa, hắn thực sự là người có năng lực bản lĩnh, tất nhiên muốn lôi kéo mượn sức. Mặc Yểm quét mắt liếc nhìn hắn một lượt, tỏ ra không kiên nhẫn trả lời lại: “Lai lịch của nó là gì không quan trọng, xem trọng muội muội của ngươi đi, mục tiêu của xà yêu là cô ta. Về phần ngươi…… e là chạy trời không khỏi nắng.”

Nói xong cũng không để ý sắc mặt Lăng Thanh Giám thế nào, buông lỏng Bạch Bạch bước đi.

Trong vòng hai ngày nay, đã là người thứ hai nói mạng nhỏ của hắn khó bảo toàn, trải qua kinh hãi đêm qua, Lăng Thanh Giám không dám lại coi đó là nói chuyện đe doạ nữa.

Tiểu thư đồng đi đến gần hắn nói: “Công tử, người này chẳng biết lai lịch ra sao, lại thêm người con gái kia bên cạnh hắn, vẻ đẹp quá tà dị, không lẽ lại cái gì tinh quái. Tốt nhất chúng ta hãy tìm vị tiểu đạo trưởng hôm qua nhờ hỗ trợ.”

Lăng Thanh Giám ngẫm lại thấy cũng có đạo lý, vì vậy xoay người đi tìm quan chức trên trấn, xin họ giúp đỡ, phái sai dịch hiệp trợ đi tìm vị đạo sĩ hôm qua. Vị quan cười lấy lòng nói: “Vừa rồi cũng đã phái người mời tất cả hòa thượng, đạo sĩ trên trấn đến. Hiện giờ chắc là đã đứng trước cửa chờ, hay là Lăng đại nhân đi xem tiểu đạo sĩ kia có thể có trong số đó không?”

Con cái nhà quan gia quyền thế với dân chúng bình dân đúng là khác xa nhau. Nhà họ Lăng chết một đứa nha hoàn, một bà vú già, trong trấn một bà chủ tiệm son phấn đã chết. Án mạng chết người lớn như vậy, nếu dân chúng bình thường dính vào, không tránh khỏi bị kéo đến quan phủ thẩm tra, tiện thể bị lừa gạt vòi vĩnh.

Nhưng án mạng lần này là đệ tử gia quyến của Thượng thư đương triều Lăng đại nhân, do vậy không giống với lúc trước, quan chức sai nha trong trấn tự mình đến thăm hỏi ân cần, sau đó thỉnh tội, biểu lộ sự đau lòng cùng áy náy đối với tình hình trị an dần dần xấu đi của bản trấn, giơ tay thề sẽ nhanh chóng phá án, còn xuất hết lực lượng, bảo vệ nghiêm mật tiểu viện trong khách sạn mà người họ Lăng cư trú.