Chương 14

Vết thương trên lưng khâu lại hoàn tất, tôi mới được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Quản gia ở nhà cuối cũng kịp đến, tay còn cầm một túi to. Tôi vốn không biết ông ấy cầm những gì, đợi gặp được Mạc Thiệu Khiêm tôi mới sực nhớ, tôi và Mạc Thiệu Khiêm vẫn đang mặc đồ ngủ, đi dép lê.

Tôi thì chẳng hề gì, đằng nào áo ngủ cũng bị bác sĩ cắt đôi ra rồi, giờ trên lưng lại toàn bông băng. Nhưng bình thường Mạc Thiệu Khiêm vĩnh viễn áo quần chỉn chu, lại mặc áo ngủ đi dép lê đứng trong bệnh viện, hình tượng thật khôi hài.

Hắn thay quần áo xong, nhìn thấy tôi vẫn nằm sấp bất động, liền nói: “Nhìn như con nhím, đáng đời lắm.”

Tôi nằm sấp ở đấy, thảm thương này nọ hỏi: “Anh nguôi giận chưa?”

Tôi không định diễn trò khổ nhục kế, nhưng đã đến thế này rồi, nên thả sức tóm lấy sự thông cảm của hắn mới thỏa đáng, nhưng hắn cơ hồ một chút nguôi giận cũng không có, bởi giọng hắn cực kì bình tĩnh: “Huyệt Ung Chính(17), lại mô phỏng tinh hoa Tuyên Đức, em đụng phải cái này, thật phí phạm của giời.”

Cái đèn lấy từ huyệt Ung Chính, rốt cuộc ai mới phí phạm của giời? Tôi cũng không phải cố ý, lại nói nếu không phải hắn đẩy tôi, tôi có va vào cái đèn hay không hả? Khiến hắn vui vẻ khó chết đi được, nhưng khiến hắn tức giận lại quá dễ dàng. Tôi bó bột cả một lưng đầy mảnh vụn gốm sứ, cũng không yên được với hắn, tinh hoa Ung Chính còn quý báu hơn cả tôi cơ mà….

Vì không bị tổn thương đến dây thần kinh, tôi ở lại bệnh viện quan sát một tiếng xong xuất viện về nhà. Tài xế đến đón chúng tôi, trên đường đi, thuốc tê dần dần hết tác dụng, đau đến nỗi tôi luôn rên rỉ. Tôi thực sự biến thành con rùa rồi, lưng còn địu một lớp băng gạt dầy khự. Mạc Thiệu Khiêm cũng không thèm quan tâm, tôi theo sau hắn, bước một bước lại nhói đau một trận, bước vào thang máy tôi còng cả lưng xuống như một bà cụ. Về đến nhà đã uống ngay 2 viên thuốc giảm đau cũng không có tác dụng, nằm sấp trên giường quá nửa đêm vẫn không ngủ được. Đêm sâu thanh tĩnh, vết thương trên lưng càng đau đớn hơn.

Lúc tôi đang trằn trọc trăn trở thì cửa phòng đẩy nhẹ, thấy Mạc Thiệu Khiêm trong ánh đèn ngủ mông lung, tôi ngóc đầu qua gối nhìn hắn: “Anh vẫn chưa ngủ à?”

Mặt hắn càng khó nhìn hơn: “Em ồn ào thế anh ngủ được sao? Quá nửa đêm rồi không đi ngủ, còn lẩm bẩm cái gì?”

Tôi ngoác miệng, nhưng không nói gì. Phòng tôi cách phòng hắn cả một lối đi rộng rãi, 2 bên đều đóng cửa, hắn nghe được tôi lẩm bẩm à? Hắn cũng không phải là Đáng Yêu, sao lại còn thính hơn cả chó?

Hắn biến mất một lúc, lúc sau quay lại tay cầm cốc nước. Nhét vào mồm tôi một viên thuốc, rồi dí cái cốc áp môi tôi. Tôi bị ép uống đến nửa cốc nước to, mới hỏi: “Anh đưa em uống cái gì thế?”

“Morphine, ung thư giai đoạn 3 chuyên dùng để giảm đau.”

Tôi nắm lấy cánh tay hắn: “Sao anh lại có loại thuốc này?”

Hắn không nói gì, trong thoáng chốc tôi run lên, bỗng nhiên nghĩ đến, hắn không bị ung thứ chứ? Loại thuốc này nghe nói không phải loại thuốc thường dùng, mà hắn lại có sẵn tùy tiện đưa tôi uống. Tôi ngước đầu nhìn hắn, trông tinh thần cũng khỏe mạnh, chắc không phải bị ung thư đâu nhỉ?

Hắn dường như nhìn thấu tim tôi, cười lạnh 1 tiếng: “Em mong anh chết lắm à?”

“Đâu có.”

Phủ nhận cũng không làm hắn buông tha tôi, hắn lập tức dùng sức ấn tôi xuống, vết thương trên lưng khiến tôi suýt thét lên, nhưng hắn dường như ngay tức khắc dùng môi chặn miệng tôi lại. Tôi muốn gào cũng không gào được, tôi như bị người ta dí bàn ủi nóng qua người, da trên lưng từng đợt từng đợt đau đến căng cứng. Tôi không vùng vẫy, vùng vẫy chỉ khiến bản thân đau đớn hơn. Tôi đau đến mê man đi, thuốc dần dần có tác dụng, thân thể không còn nghe lời nữa, nó biến thành 1 bộ xác thịt nặng nề mà tôi không cách nào chỉ huy nổi. Lại giống như buổi tối ngày hôm đó. Càng muốn khóc càng không khóc được, toàn thân cạn kiệt sức lực, thân thể như bị đè dưới một tảng đá lớn, bị nhấn trong nước, không ngừng chìm sâu xuống, chìm càng sâu, càng không giẫy dụa được.