Chương 14

“Tô San, ông La đến lấy hạt cà phê chưa?” Lão Lý nói vọng vào nhưng ông dừng lại ngạc nhiên khi thấy Nhâm Nhiễm ngồi dậy từ phía quầy chế. “Cháu Nhâm, chào cháu, sao cháu lại ở đây?”

Nhâm Nhiễm lúng túng: “Cháu đến uống cà phê, chị Tô San lúc nãy có chút việc ra ngoài, nhờ cháu trông hộ cửa tiệm một lúc.”

“Cô nàng này, chắc là bạn trai lại đến tìm chứ gì, dám ngang nhiên giao cửa tiệm cho khách trông hộ, lương tháng này sẽ bị cắt một nửa.”

Nhâm Nhiễm sốt sắng: “Ấy, đừng cắt, chị ấy về ngay mà.”

“Nói đùa thôi.” Lão Lý cười ha hả, “Vài đồng lương quèn của quán cà phê này mà mời được một mĩ nhân đến pha cà phê đã là một vinh dự. Cô ta không bỏ rơi ông chủ này thì đã mừng thầm rồi, nào dám trừ lương chứ!”

Nhâm Nhiễm cũng bật cười, đi ra khỏi quầy: “Ông thanh toán giúp cháu, cháu uống một tách Blue Mountains.”

Lão Lý xua tay: “Cám ơn cháu đã trông hộ cửa tiệm, tách cà phê này chú đãi. Lần sau đến đây chú làm bánh Cookie cho mà ăn. Cháu thích mùi nho hay dâu tây?”

“Dâu tây ạ. Cám ơn, cháu đi trước, tạm biệt.”

Cô vừa chạm ô cửa màu xanh sọc, lão Lý cất tiếng, giọng ông rất nhã nhặn: “Lúc nãy sao không đứng dậy nói lời chia tay với Gia Thông?”

Cô phiền muộn quay đầu đối diện với gương mặt bước sang tuổi trung niên của lão Lý. Ông đeo cặp kính tròng vuông, tướng mạo bình thường và thậm chí có vài nét già trước tuổi, ánh mắt lão tràn đầy sự quan tâm tha thiết, cô như bị thúc ép.

Nhâm Nhiễm chua chát: “Cháu vốn không phải là bạn gái của anh ấy, mọi hành trình, kế hoạch của anh ấy – tất cả đều không liên quan đến cháu. Nếu như cháu mạo muội chen vào từ biệt, dường như hơi thừa thãi.”

Lão Lý cướp lời: “Không cần giải thích, chú biết anh ta không có bạn gái ở đây.”

Nhâm Nhiễm đột nhiên nghĩ ngay đến người đẹp trong quán bar hôm nọ, nhưng không dám hỏi nhiều.

“Nếu như không gặp lại anh ta, cháu có cảm thấy đáng tiếc không?”

Giả thiết này khiến Nhâm Nhiễm bàng hoàng, đến giờ phút này, trong cuộc sống của cô chỉ mới trải nghiệm một lần chia ly duy nhất. Đó chính vào hôm đông giá rét, khi cô từ trường chạy ào đến bệnh viện, nhìn thấy di hài của mẹ dưới tấm ga giường trắng tinh.

Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình lôi đi, cô đau nhói, hoang mang nhìn vào lão Lý.

Lão Lý nhấc điện thoại trên quầy pha chế, quay một dãy số, nói ngắn gọn: “Gia Thông, đến đây ngay, tôi còn chút chuyện muốn nói với cậu.”

Nhâm Nhiễm ngạc nhiên: “Chú gọi anh ấy về làm gì?”

“Anh ta chỉ đi uống rượu buồn một mình thôi. Chú cảm thấy, nếu anh ta dành thời gian đó để chia tay với một cô gái thì dù sao cũng thú vị hơn là uống rượu một mình.”

“Cháu hoàn toàn không biết nói gì với anh ấy.” Nhâm Nhiễm bối rối, “Chắc chắn anh ấy sẽ nổi giận, anh ấy thường nói cháu là một bé gái ngang bướng.”

Lão Lý bật cười: “Không phải ai cũng có diễm phúc được một cô gái ngang bướng nhớ nhung đâu.” Thấy mặt Nhâm Nhiễm đỏ bừng, ông chuyển đề tài khác: “Gia Thông sẽ rời khỏi đây ngay.”

“Tại sao lúc nãy hai người lại từ biệt một cách nghiêm túc như vậy? Anh ấy đi lâu lắm à?”

“Cái này khó nói, chuyện đời khó đoán, tám năm trước khi tôi rời khỏi Đài Loan, cứ nghĩ là sẽ thay đổi môi trường sống một khoảng thời gian thôi. Nhưng từ đó đến nay tôi vẫn sống trên đất khách, chưa từng liên lạc bất kỳ ai tại quê nhà.”