Chương 14

Home > Tiểu Thuyết > Ngôn Tình Hiện Đại > Nét cười nơi ấy – Tình Không Lam Hề > Chương 14 CHƯƠNG 14 Sau buổi tối dạo bộ ấy ,Thẩm Thanh bị cảm .Mấy ngày đầu ,chỉ có dấu hiệu sụt sịt mũi .Sang mấy ngày sau ,cô thấy đau họng,choáng váng đầu óc ,nghẹt mũi .

Thẩm Thanh dứt khoátkhông chịu đến bệnh viện để tiêm .Cô đổi tất cả ngày phép trước đó thành một kỳ nghỉ dài hơn nửa tháng ,nằm ở nhà tịnh dưỡng ,uống thuốc đều đặn .

Sau một tuần ,sức khỏe đã khá lên nhiều ,Thẩm Thanh thấy ở nhà vô vị ,bèn đi củng Hứa Khuynh Quyết đến phòng tranh để giết thời gian .Đến đó nhiều lần cô mới biết,dùcô không đi làmthì tiền mà Hứa Khuynh Quyết kiếm được cũng đủ cho hai người sống ung dung cả đời .Thông thường ,khách đến phòng tranh đa phần thuộc tầng lớp thượng lưu ,không ngại chi một số tiền lớn cho tác phẩm mình thích, trong đó cũng có người có năng lực thưởng thức nghệ thuật thực thụ .

Vào một buổi chiều ,sau khi thấy một vị khách mua hai bức tranhvới giá đắt đỏ ,cô kéo tay quản lý Trương lại hỏi :

” Bức tranh lần trước tôi nói thích nhưng cửa hàng lại không bán đó ,cô còn nhớ không ?”

“Tất nhiên.” .Quản lý Trương còn nhớ rõ vẻ thất vọng của Thẩm Thanh khi về tay không hôm ấy .

“Thế bây giờ nó ở đâu?” Tới đây được vài ngày ,Thẩm Thanh không thấy tăm hơi bức tranh ấy đâu.

“Anh Hứa bảo gỡ xuống ,vì thế tôi đem cất nó vào phòng vẽ phía sau rồi.”

“Phòng vẽ?” Thẩm Thanh tò mò,”Ở đây có phòng vẽ à?sao tôi không biết?”

“Bây giờ gọi nó là ‘mật thất’ thì đúng hơn.

Quản lý Trương giải thích ,”Trước đây anh Hứa thường dùng nó ,nhưng rất lâu rồi không lui tới “.

Thẩm Thanh đắn đo rồi nói ,”Cô có thể dẫn tôi đến đó được không ?”.

Phòng vẽ của Khuynh Quyết ,có lẽ là một trong rất ít thứ liên quantới quá khứ của anh .

Thẩm Thanh được dẫn tới một cánh cửa nhỏ ở khúc rẽ cuối cầu thang của phòng trưng bày.Căn phòng rộng hơn chục m2 ,ánh sáng mờ ảo.

Quản lý Trương kéo rèm cửa ,Thẩm Thanh mới thấy những bức tranh được vải che kín .Tại một góc của căn phòng có đặt một giá vẽ được phủ một tấm vải trắng .

“Khuynh Quyết…Bình thường anh ấy không đến đây sao?” Thẩm Thanh vừa lấy tay lau lớp bụi lấm tấm bám trên chiếc ghế trước giá vẽ vừa hỏi .

“Ừm ,chắc cũng khoảng hai ba năm rồi .”

Thẩm Thanh chợt thấy buồn ,cô cố gắng quay đầu lại cười nói ,”Chúng ta ra thôi “.

….

Buổi tối về nhà trước khi đi ngủ,Thẩm Thanh quay sang ôm lấy vai Khuynh Quyết .

“Em sao vậy?” Trong bóng tối ,Hứa Khuynh Quyết quay đầu hỏi.

“Em chợt nhớ ra anh còn nợ em một thứ .”

“Gì vậy?”

“Trước đây ,chẳng phải anh đã từng nói sẽ tặng em một bức tranh sao?”

“Ừ.”Hứa Khuynh Quyết nhớ lại ,đó là lần đầu tiên anh biết tên cô .Cũng nhờ việc mua tranh hôm đó mà anh mới biết đến sự tồn tại của người phụ nữ có thể đọc thấu tâm can mình .

“Những bức khác em đều không cần .”Thẩm Thanh chống cằm ,nhìn Hứa Khyunh Quyết trong ánh sáng mông lung ,”Em chỉ thích bức tranh đó”.

Hứa Khuynh Quyết trầm ngâm giây lát ,rồi mỉm cười nói.

“Em kiên quyết thế sao?”

“Vâng”.Thẩm Thanh gật đầu.

Hứa Khuynh Quyết mở mắt,khẽ nói :”Em không muốn biết người trong bức tranh là ai sao”.

“….Có nguyên mẫu không?” Thẩm Thanh không nghĩ đó là tranh anh chép của ai đó .

“Là mẹ anh.” Trong đêm tối ,giọng nói của Hứa Khuynh Quyết nhẹ nhàng và bình thản.

Thẩm Thanh sững lại ,cô nhớ đến cảm giác ban đầu khi nhìn thấy bức tranh .Cô muốn hỏi thêm nữa ,nhưng vừa mới định mở miệng nói thì thấy Hứa Khuynh Quyết năm quay lưng lại phía cô,nói “Ngủ đi”.Rõ ràng anh không muốn nói thêm về chuyện này.