Chương 14

Khả Nhi tò mò hỏi: -Cảm giác thích một ai đó nó như thế nào?

Khuôn mặt rất nghiêm túc Chu Chính Hạo khiến cho người khác tưởng rằng anh đang đắn đo suy nghĩ. Nhưng nghĩ hồi lâu, Chu Chính Hạo chỉ thốt ra được một câu: -Anh không biết!

Khả Nhi bực mình gắt: -Chẳng phải là anh đã có kinh nghiệm thích một ai đó hay sao?

-Chỉ là làm gì cũng quan tâm đến cô ấy nhiều một chút, đối xử tốt với cô ấy hơn người khác một chút…Anh không biết đây có được coi là thích hay không. Ngoài những cái đó, chẳng còn cảm giác gì nữa cả!

Diệp Phi ngồi bên cạnh thực sự không chịu nổi nữa, liền khẽ nói: -Hai kẻ ngốc nghếch, để tôi nói cho mà nghe nhé! Cảm giác thích một ai đó là hễ cứ nhìn thấy người đó là cảm thấy vui vẻ, không nhìn thấy người đó sẽ cảm thấy nhớ nhung!

Khả Nhi và Chu Chính Hạo đồng thành “À” lên một tiếng. Hai người bốn mắt nhìn nhau như đã hiểu ra vấn đề. Chu Chính Hạo quay đầu nhìn ra cửa, suy nghĩ mông lung về một điều gì đó. Còn Khả Nhi thì trầm ngâm: không thấy thì nhớ, nhìn thấy thì vui…tất cả chỉ rất nhạt nhòa, hóa ra không phải là thích. Lẽ nào lời hứa đó khiến cho cô không vui?

Bài diễn thuyết của Từ Quang Tông tương đối xuất sắc, cuối cùng giành được thắng lợi tuyệt đối trước đối thủ cạnh tranh của mình, trở thành chủ tịch hội sinh viên nhiệm kì mới của học viện kinh tế đại học Z. Còn Tống Điềm thì trở thành trưởng ban đời sống như mong ước.

Sau khi cuộc bầu cử kết thúc, các cán bộ hội sinh viên nhiệm kì trước và các cán bộ hội sinh viên nhiệm kì sau sẽ tiến hành hoạt động bàn giao công việc, vì vậy mà những người khác có thể ra về trước. Khả Nhi hòa vào dòng người đi ra khỏi hội trưởng. Khi đi ngang qua phòng học đó, Khả Nhi bất giác nhìn vào bên trong, thấy Từ Quang Tông và mấy người khác đang ở trong đó nói chuyện với lãnh đạo của học viện. Trong đám công, khuôn mặt cậu rạng rỡ niềm vui. Nhìn thấy Khả Nhi đi qua, ánh mắt của cậu dừng lại trên người cô một lát và mỉm cười với cô. Trong lòng Khả Nhi dâng lên một cảm giác lo lắng và chán nản.

Bởi vì là cuối tuần nên trên đường về, Khương Lan và Hà Mạn Tuyết đều tách ra để đi chơi với bạn trai, chỉ còn lại Diệp Phi và Khả Nhi đồng hành. Trên đường đi, Khả Nhi trầm ngâm đến kì lạ. Diệp Phi ngạc nhiên hỏi: -Sao thế? Xem ra tâm trạng của cậu có vẻ nặng nề!

Khả Nhi dừng bước: -Diệp Phi, hình như tớ đã làm một chuyện ngốc nghếch!

-Hả?- Diệp Phi kinh ngạc. Trong sáu cô gái của phòng 312, trừ Khương Lan ra thì Khả Nhi là nhỏ tuổi nhất, nhưng Khả Nhi lại là người biết cách cư xử là hành động có lập trường nhất. Đây là lần đầu tiên Diệp Phi thấy Khả Nhi có vẻ bối rối không biết phải làm thế nào. Diệp Phi liền đến bên cạnh, siết chặt vai Khả Nhi rồi bảo: -Đi nào, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện đi!

Trong một khu rừng nhỏ ở phía tây của trường, Diệp Phi lặng lẽ ngồi nghe Khả Nhi kể lại đầu đuôi câu chuyện: -Rốt cuộc trong lòng cậu đang nghĩ gì?

-Hài…- lông mày Khả Nhi nhíu lại: -Suốt mấy tiếng đồng hồ ở trong hội trường, tớ hầu như không nghe gì hết, chỉ cảm thấy những điều Từ Quang Tông nói là có lí. Quả thực cậu ấy rất hợp với tớ. Bọn tớ xuất thân từ hoàn cảnh nghèo khó, thế nên không có ai là “trèo cao” cả, lại cùng bất chấp số phận, dùng chính sức lực của mình để ganh đua với đời, chỉ có hướng phấn đấu không giống nhau mà thôi. Hơn nữa cả hai lại là người có trách nhiệm với gia đình. Thế nhưng…tớ không thể nào khiến cho tâm trạng của mình vui vẻ lên được!