Chương 14

Không khí ở những thành phố nhỏ phương Nam như thành phố Đồng dịp giáp Tết đều rất rộn ràng và gấp gáp. Nhà nhà bận rộn chuẩn bị đồ Tết, chuẩn bị bữa cơm tất niên thịnh soạn. Phần lớn người đi làm ăn xa tìm mọi cách để trở về. Năm nào cũng bận rộn như thế. Nhưng dường như khi bận rộn đón Tết, trong lòng mỗi người lại có những hoài niệm. Những hoài niệm về gia đình luôn khiến con người cảm thấy được an ủi và thỏa mãn.

Mẹ của Giản Dao là người phụ nữ chăm lo cho gia đình điển hình. Dưới sự sắp xếp của bà, hai chị em Giản Dao cắm đầu làm việc mấy ngày, cuối cùng cả nhà cũng đón chào năm mới. Ngày Ba mươi Tết, từ sáng sớm, trong toàn thành phố đã không ngừng vang lên tiếng pháo nổ. Buổi trưa, cả gia đình Giản Dao ăn bữa cơm tất niên rồi cùng nhau đến nhà bà ngoại cô. Mẹ Giản Dao có đông anh chị em. Người lớn tụ tập trò chuyện, uống rượu, trẻ con chạy đi chạy lại, hò hét, nô đùa. Giản Dao và Giản Huyên đương nhiên chỉ chơi với lũ trẻ một lúc. Ăn tối xong, hai chị em nằm trên giường trong phòng bà ngọai, chiếm một đầu giường, đọc tin nhắn.

Tin nhắn chúc mừng năm mới nhanh chóng lấp đầy hộp thư của Giản Dao. Cô xem qua từng tin một rồi gửi cho tất cả. Phó Tử Ngộ cũng nhắn tin cho cô, anh viết: “Tiểu thư Giản Dao uy vũ, xin cho phép tôi biểu đạt niềm hân hoan của mình và gửi đến em lời chúc phúc trong ngày lễ trọng đại này. Chúc em ngày càng xinh đẹp, luôn luôn vui vẻ.”

Cách sử dụng tính từ của anh thật khác người.

Giản Dao mỉm cười. Cô không để bụng, nghiêm túc gửi tin nhắn chúc mừng cho Phó Tử Ngộ. Ngẫm nghĩ thế nào, cô lại tìm số điện thoại của Bạc Cận Ngôn, bấm nội dung đơn giản nhất: “Chúc mừng năm mới” rồi gửi đi.

Lúc này trời đã tối mờ mờ. Bên ngoài cửa sổ ánh lửa chớp lòa, tiếng pháo râm ran. Thỉnh thoảng còn có pháo hoa nở rộ trên bầu trời, cảnh tượng rất ấm áp. Giản Dao đột nhiên nghĩ, không biết Bạc Cận Ngôn trải qua đêm Giao thừa như thế nào? Anh một mình ngồi ăn cá, dưới chân có con rùa như ngày thường? Hay là Phó Tử Ngộ từ thành phố B quay về đây đón Tết cùng anh? Nhưng Phó Tử Ngộ cũng phải ở bên người thân…

Giản Dao đang chìm trong suy tư thì điện thoại di động bất chợt đổ chuông. Là Bạc Cận Ngôn gọi tới. Sau khi Giản Dao từ chối lời đề nghị làm việc, hai người không liên lạc với nhau, cũng chẳng có chuyện gì để liên lạc. Giản Dao bắt máy: “A lô! Chúc mừng năm mới!”

Giọng nói vốn trầm ấm của Bạc Cận Ngôn hơi khàn khàn nhưng vẫn cao ngạo như thường lệ: “Em đang làm gì?”

Giản Dao nhíu mày. “Tôi chẳng làm gì cả.”

Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Vậy em hãy tới đây đi. Nhà tôi có rất nhiều pháo hoa không dùng đến, em hãy mang hết đi.”

Giản Dao cảm thấy kỳ lạ, tại sao Bạc Cận Ngôn lại có pháo hoa? Chắc chắn không phải anh tự mua mà là người khác tặng. Phó Tử Ngộ hay người của cục cành sát tặng anh?

Giản Dao mỉm cười, trả lời: “Không cần đâu, cảm ơn anh. Anh có thể tự đốt.”

Bạc Cận Ngôn cất giọng lãnh đạm: “Thật ngại quá, tôi không có hứng thú với hoạt động đốt mấy thứ có hình thù kỳ quái lại khó ngửi, nhất là tạo ra thể khí lại càng khó ngửi.”

Giản Dao nói: “… Được, tôi và Giản Huyên sẽ đi lấy ngay. Cảm ơn anh.”

Trước khi nhận được tin nhắn của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn một mình ngồi trước lò sưởi ấm áp đọc sách, người cuộn trong tấm chăn dày. Ti vi màn hình tinh thể lỏng treo trên tường bên cạnh đang phát chương trình liên hoan chào đón năm mới[1] nhưng không có ai xem.