Chương 14

Vân bước xuống những bậc thang trắng tinh khôi như màu tà áo dài thướt tha của những cô gái tuổi thanh xuân…và thật sự bất ngờ trước khung cảnh sang trọng, lộng lẫy đang hiện ra trước mắt… Một chiếc đèn chụp khá to được gắn ngay trung tâm trần nhà, thả 1 thứ ánh sáng vàng nhạt xuống nền gạch bông cũng trắng tươi như màu những bậc thang kia. Vài chiếc bình cổ được đặt ngay trước mỗi căn phòng, những bức tranh trừu tượng, to nhỏ đủ loại thì được treo dọc lối đi trong hành lang dẫn ra phòng khách…và đập vào mắt Vân, là chiếc ghế sofa bọc nhung đỏ êm ái trông cực kì quý phái, khiến cô chỉ muốn phóng đến và nằm lên trên ấy ngay lập tức.!

Vũ kéo tay Vân đi vào phòng bếp, cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy vẫn còn 1 chị giúp việc ở nhà, như thể sự có mặt của chị sẽ khiến Vân yên tâm và đỡ ngượng với Vũ hơn. Rồi chị gật đầu vui vẻ khi Vũ nhờ chị chiên hộ 1 phần cơm cho Vân, còn cô nàng này thì dường như bị cuốn hút vào đôi mắt sâu dịu dàng, nhưng lại đượm buồn của chị, có lẽ chị chỉ lớn hơn Vân có vài tuổi, nhưng ở chị lại toát lên dáng vẻ của 1 người phụ nữ từng trải…

Khi món cơm chiên trứng đã xong, chị nhẹ nhàng đặt đĩa cơm trước mặt Vân, không quên kèm theo 1 nụ cười dễ mến…còn Vũ thì cứ chồng cằm mải mê nhìn Vân ăn với vẻ thích thú, khiến cô vài lần phải trừng mắt lên lườm anh, anh mới chịu thôi… Bữa ăn diễn ra trong yên lặng và kết thúc cũng chẳng ồn ào gì mấy…! Vân đứng lên định tự rửa chiếc đĩa, muỗng mình vừa ăn xong nhưng chị giúp việc đã nhanh chóng cản lại, nở 1 nụ cười dịu dàng ý như hãy để cho chị ấy…! Lúc đó đã hơn 11 giờ đêm, Vân khẽ chào chị giúp việc, lườm Vũ 1 cái thật sắc rồi khoác balo lên vai, nhưng chị ấy kiên quyết không để cho Vân đi vì chị không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra nếu như 1 đứa con gái xinh đẹp như Vân lại lang thang trong màn đêm tối tăm như thế kia…! Vũ nhún vai nhìn vào vẻ mặt băn khoăn của Vân, quả thật cô nàng cũng rùng mình khi nghĩ đến việc 1 mình lang thang giữa trời khuya lơ khuya lắc thế này…Và sau hồi lưỡng lự, Vân đồng ý ở lại nhà Vũ cho đến khi xác định được nơi cô cần phải đến tiếp theo.

Tối hôm đó, mặc dù sợ Vũ sẽ nổi cơn “yêu râu xanh”, nhưng Vân vẫn miễn cưỡng “nhờ” anh ngủ chung phòng với cô, vì từ nhỏ, cô đã không quen ngủ 1 mình…nếu không có ai bên cạnh vào những lúc như thế này, cô sẽ tự tưởng tượng ra đủ thứ thể loại yêu ma quỷ quái để rồi tự hoảng sợ…! Vũ phì cười, lắc nhẹ đầu và trải tấm chăn nhỏ xuống nền gạch cạnh giường Vân. Đèn đã tắt…! xung quanh tối om 1 cách đáng sợ…chỉ vang lên tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ mà bây giờ cô không còn nhớ vị trí của nó ở đâu nữa…Nghĩ lại cũng thật điên rồ…! Vân sợ Vũ sẽ làm gì xấu xa với cô, nhưng lại gọi anh ta ngủ cùng…?! Phải chăng cô phát điên thật rồi? Khoan, mà tại sao cô lại sợ chứ? Cô biết võ mà, có khi anh ta yếu như sên cũng nên…? Đúng! Cô sẽ không sao đâu…không sao… Và Vân chìm vào giấc ngủ say sưa sau khi đã yên tâm với những suy nghĩ lạc quan thế…

Còn Vũ? Anh thật sự khó chịu vì tấm chăn mỏng dính kia chẳng đủ làm êm cái lưng của anh, hơi lạnh truyền từ nền gạch khiến anh cứ trở mình liên tục, chẳng ngủ nghê được tý gì cả! Bình thường nếu bây giờ chỉ có 1 mình Vũ, anh sẽ ngồi dậy, bật đèn rồi làm 1 điếu thuốc hoặc kiếm quyển sách nào đó có thể giúp anh nhanh buồn ngủ hơn. Nhưng khổ nổi, giờ đây lại có 1 đứa con gái đang nằm ngủ say sưa trên chiếc giường của anh thế kia, biết làm gì khác ngoài việc cũng bắt chước cô ấy mà ngáy khò khò? . “Nhưng nhắc đến cô ta cũng buồn cười thật, sợ mình giở trò mà còn bảo ngủ chung, rõ trẻ con!” – anh nghĩ rồi nhếch mép cười vẻ khoái chí…không lâu sau, anh cũng chìm vào giấc ngủ, mơ màng gọi tên 1 ai đó…

3 giờ sáng…Vân mơ thấy mình đang chạy tung tăng trên cánh đồng cỏ xanh mướt, mênh mông dường như bất tận, từng cơn gió mát rười rượi ướp theo hương hoa mùa xuân phả vào cánh đồng, khiến nó lăn tăn gợn sóng như 1 đại dương xanh rì… hai bên con đường cô đang chạy là những cây hoa hướng dương to lớn 1 cách kì lạ…ánh nắng ấm áp tràn xuống, khẽ rọi vào những cây hoa…và như được tiếp thêm sức mạnh, chúng chói sáng hơn, không khác gì những mặt trời tí hon…Kì lạ…đây là nơi nào? Wonderland như của Alice chăng? Vân cứ tiếp tục chạy…chạy về nguồn ánh sáng chói lòa phía trước, nguồn ánh sáng đó là gì…là gì…?

“Bịch.” Vân lăn xuống từ chiếc giường êm ái, nằm ngay bên cạnh Vũ…rồi bất giác cô vòng tay ôm chầm lấy anh như ôm 1 chiếc gối ôm quá khổ. Vũ trước giờ đã rất dễ tỉnh giấc, nên khi cô vừa đặt tay lên vai anh là anh đã giật bắn người rồi. Nhìn vào gương mặt đáng yêu trong lúc ngủ của Vân, Vũ cảm giác tim mình đang đập nhanh hơn, người anh như mềm nhũn ra trong vòng tay của cô…mùi hương từ mái tóc quyện vào hơi thở nồng ấm của Vân khiến anh vừa muốn phát điên, vừa cảm thấy dễ chịu… Rồi như quên đi sự lạnh giá của nền gạch cứng ngắt kia, anh nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc eo thon thả của Vân và ôm cô thật gọn vào lòng…còn Vân không biết có phải vì đã chạy đến được nguồn ánh sáng ấm áp trong mơ kia hay không; mà tự dưng cô lại rúc đầu vào trong ngực của Vũ như chú mèo con ngoan ngoãn… Cứ thế…họ chìm đắm vào trong vòng tay ngọt ngào của nhau…say sưa giấc ngủ nồng nàn…

7 giờ sáng…

Vân thấy mặt mình chạm phải thứ gì đó trơn trơn như vải chiếc áo thun, lại còn có hơi ấm tỏa ra từ lớp vải đó nữa chứ! Cô mơ màng…mơ màng…rồi như hiểu được chuyện đang xảy ra, cô đẩy Vũ 1 cách thô bạo khỏi người mình, hét toáng lên:

– Trời đất ơi!!! Cái tên biến thái này! Anh làm trò quái quỷ gì thế hả!!?