Chương 14 – Ẩn núp nguy cơ

Nhìn người đàn ông xấu xí ba mươi tuổi ngồi ở trên bục giảngcầm sách giáo khoa mà đáng lý người dạy khóa này là Dịch Thừa,Cổ Dĩ Tiêu liền cảm thấy rất buồn bực. Sau ngày một tháng năm gần tới cuối kỳ, đột nhiên khóa học của Dịch Thừa đổi người dạy,Dịch Thừa đã hơn nửa tháng không xuất hiện. Trưởng lớp nói Dịch Thừa bởi vì tham gia trao đổi môn học gì đó,cho nên không thể dạy khóa bọn họ.Trong lúc nhất thời tiếng kêu than dậy khắp trời đất, người chết đói khắp nơi, không nghĩ tới Dịch Thừa lại im hơi lặng tiếng vĩnh viễn cáo biệt bọn họ.[ Dịch Thừa:Ơ, Tôi còn chưa chết đâu nha.]

Dịch Thừa cứ như vậy vỗ mông đi, ngay cả điện thoại cũng không gọi cho cô. Cổ Dĩ Tiêu lưu dãy số của Dịch Thừa, nhưng không có tính gọi điệncho hắn. Hắn giống như người từ Mĩ trở về,quan hệ nam nữ đều là tùy tiện như vậy.May là Cổ Dĩ Tiêu không phả loại người thích ràng buộc,nếu không đã thắt cổ rồi.Trong lòng cô thấy dễ chịu,Dịch Thừa không liên lạc với cô cũng không có gì,Cổ Dĩ Tiêu chính là Cổ Dĩ Tiêu.

Điện thoại của Dịch Thừa lại gọi đến vào buổi tối,Cổ Dĩ Tiêu tiếp điện thoại,gọi hắn “A Dì sao”.

“Thứ bảy,bảy giờ,tại cao ốc HK.”

Cổ Dĩ Tiêu chạy nhanh đến ban công, dùng ngữ khí bình tĩnh cự tuyệt hắn,”Em không đi.”

“Dĩ Tiêu,em phải đi.”

“Anh vì sao không đi dạy?” Cổ Dĩ Tiêu học âm điệu cứng nhắc của hắn.

“Ngày mốt kể lại với em, không gặp không về.” Nói xong hắn cắt điện thoại.

“Bệnh thần kinh.” Cổ Dĩ Tiêu nghe người ta nói người nghiên cứu triết học đến cuối cùng tám phần sẽ biến thành người điên, thi nhân cũng giống nhau.

Dịch Thừa cất xong điện thoại di động,đi trở về phòng họp,tiếp tục hội nghị ngành học của mình. Nửa tháng trước hắn từ buổi du lịch biển trở về rồi tham gia hội nghị ngành học như bình thường, sau đó xảy ra một việc.

“Dịch giáo sư.” Một người đàn ông đen gầy nở nụ cười dối trá đi đến bên người hắn. Người đàn ông này chính là thầy giáo hiện tại dạy thay lớp của Cổ Dĩ Tiêu, năm nay vừa mới lên chức phó giáo sư Tạ Hướng Đông. Năm trước danh sách phó giáo sư chỉ có mình Dịch Thừa,Tạ Hướng Đông cảm thấy tuổi hắn lớn hơn Dịch Thừa lại không được chọn,cho nên thấy không cam lòng.Vừa rồi trong hội nghị, người phụ trách ngành học chỉ tên Dịch Thừa và hắn cùng nhau đi tham gia trao đổi môn học giữa Thượng Hải và Bắc Kinh, Tạ Hướng Đông càng thêm không cam lòng, dựa vào cái gì Dịch Thừa có thể đi Thượng Hải mà hắn lại phải thay hắn dạy đám sinh viên chưa tốt nghiệp khóa?

“Tạ giáo sư.” Dịch Thừa đứng lên khẽ khom người.

“Nghe nói quan hệ giữa thầy và các học sinh cũng không tệ, còn cùng bọn họ đi du lịch bãi biển,đi chơi có vui không?” Trên mặt Tạ Hướng Đông chứa đầy nụ cười nhưng trong lòng lại thật sự khinh bỉ. Ở trong mắt hắn ,Dịch Thừa trừ có bề ngoài,mặt khác hắn căn bản không có cái gì,tại sao lại có nhân duyên tốt như vậy — hắn nghe nói đi chơi đa phần là nữ . Dưới cấp hắn có một trợ giáo cũng đi,lúc trở về nói cho hắn một chuyện rất thú vị — Dịch Thừa cùng một cô sinh viên ngồi ăn cua nướng, cử chỉ hai người thân mật, quan hệ giống như không tầm thường.

Dịch Thừa đã sớm cảm thấy Tạ Hướng Đông thường có ý kiến về hắn, cho nên vô cùng chú ý ngữ khí chính mình.”Các học sinh rất có sức sống,tôi giống như có thể trở lại thời học sinh của mình.”

“Với độ tuổi của Dịch giáo sư, vốn đang còn học tiến sĩ.” Ngụ ý chính là hắn làm chức phó giáo sư còn quá sớm,hẳn nên trở về làm học sinh thêm vài năm nửa đi.