Chương 14: Cái gọi là tuyết

Giản Già kỳ thật là một người cực kì cố chấp.

Kiếp trước nàng cố chấp không để ý tới ánh mắt người ngoài, cự tuyệt thu nhận hối lộ, cự tuyệt nịnh bợ cấp trên, cự tuyệt đi cửa sau.

Mỗi ngày đều là khuôn mặt lạnh lùng ,diện vô biểu tình (mặt không biểu cảm), độc lai độc vãng.

Nhưng là bởi vì y thuật cao minh nên nàng mới có quyền uy, người biết tiếng tìm đến có thể nói là nối liền không dứt.

Cho nên sau khi nàng trở nên nghèo túng thì những ánh mắt lạnh lùng chế giễu cũng không thiếu.

Tâm ghen tị mỗi người đều có.

Nhưng loại cố chấp này, khi đối mặt với ánh mắt trong trẻo mềm mại của Thiển Thanh, liền tan rã như tuyết dưới nắng, tâm nàng liền trở nên mềm mại.

Cho nên nàng cứu.

Lúc nàng giúp đỡ Thiển Thanh từ trên xe ngựa xuống đất Thanh Phong vẫn quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu. Chính là ánh mắt của ‘hắn’ đã trống rỗng tuyệt vọng rất nhiều, khi Giản Già đứng ở trước mặt thì thấy mắt Thanh Phong có chút mờ mịt.

“Thanh Phong,” Nàng mở miệng, vẫn là thanh âm nhẹ nhàng lạnh lùng, nói với ‘hắn’ “Ta hiện tại không có dược liệu, ngươi đỡ thê chủ nhà ngươi lên xe ngựa của chúng ta mà đến Thạch Đà trấn.”

Ánh mắt Thanh Phong sáng lên, thanh âm nghẹn ngào, rơi lệ đầy mặt “ Cám ơn, cám ơn Lâm đại phu……”

Luống cuống tay chân đem bệnh nhân nâng lên xe ngựa, Thanh Phong cuối cùng xoay người lại liền trông thấy một cảnh tượng làm cho ‘hắn’ vô cùng hâm mộ. Nữ tử lạnh lùng kia đang cúi người ôn nhu thay người thiếu niên kia khoác áo choàng.

Thực ấm áp, thực hạnh phúc.

Nhìn xe ngựa đi xa, trên mặt Thiển Thanh lộ ra biểu tình lo lắng, thấp giọng tự nói “ Hy vọng thê chủ ‘hắn’ không có việc gì.”

Giản Già nở nụ cười một chút, bất đắc điểm điểm chóp mũi đối phương “Thanh Nhi, hiện tại chúng ta nên lo lắng cho mình mới đúng?”

“A?”

Thiển Thanh có điểm nghi hoặc.

“Chàng a……” Giản Già thở dài, nhìn nhìn bốn phía, nói “Tuy nói nơi này cách Tam Li thôn không phải rất xa, nhưng là tuyết lớn như vậy, lại lạnh như vậy, hai người chúng ta đi về như thế nào?”

Trên mặt Thiển Thanh nhất thời lộ ra quẫn bách cùng tự trách, cắn môi thấp giọng nói “ Ta, ta không nghĩ nhiều như vậy…… Thê chủ, thực xin lỗi nàng ah……”

Giản Già cười cười, đem áo choàng ngoài của Thiển Thanh kéo lại, đem cả người hắn kéo vào trong lòng nói “Được rồi chàng có lạnh hay không lạnh? Sớm biết hôm nay tuyết rơi lớn như vậy chúng ta cũng không cần vội vã trở về ah.”

“ Không lạnh.”

Nhưng lúc Thiển Thanh nói lời này, đồng thời, thân thể hắn không khỏi run rẩy một chút.

Tuy rằng tuyết rơi nhưng thời tiết quả thật không tính là lạnh lắm, nhưng mấy năm trước Thiển Thanh đã từng bị đông lạnh tạo thành bệnh rồi, đặc biệt sợ lạnh . Hắn chỉ đứng trong tuyết một chút nhưng dường như đã bị đông lạnh từ chân lên tới đầu. Giản Già trong lòng biết rõ không thể cứ đứng như vậy mãi được, nàng liền kéo Thiển Thanh vừa đi vứa nói “Đi thôi. Chúng ta đi tiếp đi nếu cứ đứng như vậy nữa chàng sẽ bị đông lạnh mà bệnh mất.”

Nhưng chỉ đi được một đoạn, thể lực của Thiển Thanh có chút chống đỡ hết nổi, thở dồn dập,cố gắng cắn răng không dám hé miệng im lặng đi theo sau Giản Già. Đột nhiên Giản Già ngừng lại, có chút bất đắc dĩ xoay người lại nhìn hắn.

Thiển Thanh cúi đầu, trong lòng hoang mang rối loạn, khẩn trương, sợ hãi Giản Già nói rằng hắn cản trở.

“Lên đây.”

Di?

Nàng cúi người đưa lưng về phía hắn, nói “Ta cõng ngươi.”

“Không…… Ta có thể…..tự mình.”

Giản Già quay đầu cười với hắn một chút, thúc giục nói “Nhanh chút. Như thế nào? Chàng xấu hổ sao?”

Thiển Thanh lúc này mới do do dự dự nằm úp sấp lên.

Thiếu niên rất nhẹ, Giản Già không tốn nhiều khí lực lắm để cõng hắn đi. Thiển Thanh chậm rãi đem mặt dán lên lung nàng, cảm thấy ấm áp mà trước nay chưa từng có

Tương Dĩ đang dựa vào rào chắn ở trước nhà mình chán đến chết, lại nhìn thấy cách thật xa có một bóng người có điểm quen thuộc. Nhìn nửa ngày đi qua “Ta nói, Lâm Kiếm Gia ngươi không phải lại đánh phu thị của ngươi nữa đi? Như thế nào lại phải cõng hắn trở về?”

Vừa nghe những lời này,người đang nằm trên lưng Giản Già liền giãy giụa muốn xuống dưới. Giản Già vỗ vỗ trên cổ đối phương một chút, thở gấp nói “Đừng nhúc nhích, sẽ tới nhà nhanh thôi.”

Cõng Thiển Thanh suốt đoạn đường khiến Giản Già rất mệt. Lúc đi trên đường Thiển Thanh sợ Giản Già mệt nên muốn xuống tự mình đi, kết quả đi không được vài bước chân liền bị trật khớp không đi được nữa. Lúc ấy Giản Già mặt liền đen đi.

Đến gần chỗ Tương Dĩ, Giản Già hướng Tương Dĩ cười cười hỏi “Nhà ngươi có phải có rượu thuốc hay không? Chân hắn bị trật khớp.”

“Như vậy a,” Tương Dĩ giật mình “Không nghiêm trọng chứ? Nhà của ta có rượu thuốc rất tốt, một chút nữa ta cho người đưa tới, ngươi xoa xoa cho hắn một chút là được rồi.”

“Cảm tạ.”

Về tới nhà liền có cảm giác lành lạnh. Một khoảng thời gian không ở nhà nên trong phòng đều đã đóng một lớp bụi, Giản Già đem Thiển Thanh đặt ở trên giường nói “Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi đem long đốt lên.”

Thiển Thanh thành thành thật thật gật gật đầu.

Giản Già bận việc nửa ngày, chờ trong phòng đã ấm lên liền có chút lo lắng đi vào trong nhưng sau khi vào phòng liền nổi giận. Thiển Thanh ở đàng kia đứng một chân đang lau cái bàn.

“Thiển Thanh!”

Nghe thấy tiếng kêu của Giản Già, tay của Thiển Thanh run lên, khăn lau lập tức liền đánh rơi trên bàn.

Giản Già đi qua đem các thứ nhặt lên, ánh mắt âm u đem Thiển Thanh ôm lấy lại đem đến thả lại trên giường. Mấy thứ trên giường đều bị Thiển Thanh lam rơi. Thiển Thanh cúi đầu không nói lời nào.

“Không phải ta đã bảo chàng đợi sao? Như thế nào không nghe lời?”

“……”

“Nếu chân bị thương nặng thêm thì làm sao bây giờ? A?”

“……”

“Nói chuyện.”

Nghe ngữ khí Giản Già thấp đi, Thiển Thanh lúc này mới lúng ta lúng túng mở miệng “ Không có việc gì, không nặng hơn đâu.”

Giản Già đang muốn nói cái gì, ngoài cửa truyền đến thanh âm tùy tiện của Tương Dĩ “Lâm Kiếm Gia! Ta đem rượu thuốc cho ngươi đây!”

Giản Già nhìn Thiển Thanh lui ở bên giường không có biện pháp liền đi ra ngoài trước.

Bên ngoài Tương Dĩ thấy Giản Già đi ra, đem rượu thuốc nhét vào trong lòng nàng, hướng nàng nói “Thế nào? Người nhà của hắn không làm khó dễ với các ngươi chứ?”

Giản Già cười cười lắc đầu “Không có”

Tương Dĩ lý giải vỗ vỗ bả vai Giản Già “Ngươi đừng nói, phu thị nhà ngươi cũng xem như rất được, thủ vững phu đức không gây chuyện. Người ngày trước bị bán tới đây cùng phu thị của ngươi, hình như kêu Triệu Thải, mấy ngày trước thế nhưng cùng người bỏ trốn, không biết có bị bắt về hay chưa.”

Triệu Thải?

Giản Già nghe quen tai, sau một lúc lâu mới nhớ tới đó là người trước đây hay tới nhà tìmThiển Thanh.

“Được rồi, ta thấy ngươi không yên lòng mãi, đi về để phu thị của ngươi xoa bóp một chút, hai ngày sau thì sẽ không có việc gì.”

Tương Dĩ ha ha nở nụ cười hai tiếng rồi bước đi.

Lúc này vào nhà, Thiển Thanh quả thật là ngồi yên ở trên giường, bất quá tất cả bụi bặm trên bàn đều bị quét đi sạch sẽ. Giản Già hơi nhếch môi nhưng không lên tiếng, đến bên người Thiển Thanh ngồi xuống, đem đối chân phương khoát lên trên đùi của mình, sau đó cởi tất ra, quả nhiên, hình như lại sưng đỏ một chút.

Đổ một ít rượu thuốc ra tay, hung hăng xoa lên chân của Thiển Thanh. Thân mình Thiển Thanh run lên, kêu rên một tiếng.

Giản Già lại giống như không có nghe thấy, ra tay không lưu tình chút nào. Sau khi đem chỗ tụ máu xoa bóp xong, Giản Già lại đem nước ấm đã nấu từ trước bưng vào. Nàng đem khăn mặt thấm nước ấm sau đó đắp lên chỗ bị thương, khăn mặt lạnh sẽ thay đổi, lặp đi lặp lại vài lần.

Nhưng mà từ đầu tới cuối đều không có mở miệng nói chuyện với Thiển Thanh.

Thiển Thanh nhịn một hồi lâu, chậm rãi đưa tay kéo tay áo Giản Già, nhỏ giọng nói “…… Ta, ta sai rồi…… Lần sau, ta sẽ nghe lời……”

Giản Già không lên tiếng.

“Nàng…… Đừng nóng giận, là sai lầm của ta……”

Vẫn là không lên tiếng.

Thiển Thanh nóng nảy, mắt đỏ ngầu, thanh âm dần dần như bị nuốt mất “Ta về sau sẽ không…không… Nàng đừng giận……”

Thấy Thiển Thanh nóng nảy, Giản Già lúc này mới buông khăn mặt trong tay, đem Thiển Thanh kéo vào trong lòng, giống bình thường vỗ vỗ lưng hắn.

“Thật sự đã biết?”

“Ân……” Thiển Thanh đem mặt gắt gao vùi vào vòng tay quen thuộc không muốn rời đi, vừa rồi sự lạnh lùng của nàng thật sự là dọa sợ hắn.

“Đứa ngốc.”

Giản Già lộ ra tươi cười Thiển Thanh quen thuộc, ở trên tóc của Thiển Thanh khẽ hôn một cái “Về sau cẩn thận đừng để bị thương.”

Bởi vì, ta sẽ đau lòng……