Chương 14: Đánh vỡ, cấm đoán

Quá trình dạy dỗ nô lệ đều là lõa thể, quen với trần trụi, làm cho bọn họ hiểu được thân phận của chính mình. Sau đó lại là công cuộc dạy dỗ dùng phương thức cà rốt và cây gậy, làm cho trong tâm lý của nô lệ đem thống khổ cùng vui vẻ liên hệ cùng một chỗ. Cuối cùng lại chế tạo chút tình huống cực đoan đem người đánh vỡ, khiến cho bọn hắn nhận định người dạy dỗ trước mắt là điều duy nhất mà sinh mệnh bọn hắn hướng đến.

Nhưng là đối Trạch Ninh không thể làm như vậy.

Ngô Hạo lúc còn ở trong vòng luẩn quẩn này cũng coi như nổi danh, sủng vật được hắn dạy dỗ qua không ít, nhưng xho dù sủng vật vĩ đại đến đâu cũng chưa từng kích khởi ý niệm thu tư sủng trong đầu hắn. Trạch Ninh lại ngay ánh mắt đầu tiên đã hấp dẫn hắn, cơ hồ trong nháy mắt đã gợi lên dục vọng chinh phục của hắn. Sâu trong đáy mắt Trạch Ninh chứa đứng yếu ớt cùng kiên cường được khởi động khi đi vào đường cùng kia làm cho Ngô Hạo vô luận như thế nào cũng không thể đem ánh mắt dời đi, hắn muốn chinh phục y, làm cho y vì hắn mà sống.

Trạch Ninh là sát thủ. Chịu qua tra tấn chuyên nghiệp cùng huấn luyện chịu nhục, dưới điều kiện không lưu lại thương tổn vĩnh cửu cho Trạch Ninh mà dùng thương tổn hoặc khuất nhục đánh vỡ y là không có khả năng. Ngô Hạo định dùng phương thức dẫn đường làm cho Trạch Ninh từng chút từng chút mở ra nội tâm, sau đó dần ỷ lại hắn. Nhưng dựa vào tình huống hôm qua đến xem, nội tâm Trạch Ninh bị phong bế quá nghiêm trọng, dựa vào phương thức dẫn đường cơ hồ là vô vọng.

Ngô Hạo không phải không rõ suy nghĩ của Trạch Ninh. Hắn đoán rằng Trạch Ninh đã chịu qua đả kích gì đó, làm cho y đôi thế giới này cảm thấy tuyệt vọng, sau đó bắt đầu vô thức theo đuổi hủy diệt. Y làm sát thủ, y lựa chọn công việc nguy hiểm đều là vì trong tiềm thức khát cầu hủy diệt chính mình, y hi vọng có thể giải thoát khỏi thế giới thống khổ này. Nhưng là kiêu ngạo của bản thân không cho phép y tự sát, không cho phép y hướng vận mệnh cúi đầu, cho nên tuy rằng y vẫn luôn cận kề ranh giới sinh tử lại chưa bao giờ ngã xuống. Lúc bị quất roi, Trạch Ninh đại khái là muốn mượn tay mình để giải thoát. Ở dưới tình huống không thể phản kháng mà bị quất đến chết, đây là công đạo Trạch Ninh nhận lấy cấp cho chính mình.

Ngô Hạo hiểu rõ suy nghĩ của Trạch Ninh, nhưng hắn lại nhất định phải làm cho Trạch Ninh nói ra. Nếu như chính y không nói, như vậy y vĩnh viễn không thể bước ra. Nếu như Ngô Hạo không thể tiến vào tâm y, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ mà đánh nát y, đây là điều hắn không muốn.

Ngô Hạo đứng dậy đi đến phòng của Trạch Ninh. Hai ngày hẳn đã đủ cho vết thương do roi quất khôi phục lại, đối với Trạch Ninh, Ngô Hạo phải dùng phương thức đặc biệt.

Trạch Ninh đã tỉnh, đang nằm trên giường ngẩn người. Nhìn thấy Ngô Hạo đi vào, y giãy dụa xuống giường. Đầu gối tách ra, thân trên thắng tắp, tay bắt chéo ra sau, bày ra cho Ngô Hạo có thể thấy toàn bộ của y.

“Ninh, ngươi tin tưởng ta?” Ngô Hạo lại hỏi một lần. Tín nhiệm vĩnh viễn là điều mà chủ nô cần nhất, hắn không ngừng nhắc nhở Trạch Ninh về điểm này, cho y biết phải tin tưởng hắn.

“Đúng vậy, chủ nhân.”

“Nhưng ngươi vẫn không muốn nói với ta?”

Trạch Ninh hạ tầm mắt, cắn môi dưới.

“Ninh, ta không muốn bức ngươi. Nhưng ta muốn đánh vỡ ngươi, nếu ngươi không chịu mở rộng cửa lòng với ta thì hết thảy những lời này đều không thể thực hiện,”

Trạch Ninh gật đầu. Y cần Ngô Hạo giúp, vô luận Ngô Hạo làm gì với y thì y đều nhận, Cái y cần chỉ là một cái ôm ấm áp cùng người không vứt bỏ y.

“Đi theo ta đến phòng chơi.” Ngô Hạo xoay người bước đi, Trạch Ninh liền trần trụi đi theo hắn ra ngoài.

Ngô hạo đem hai tay Trạch Ninh ra phía sau cột chắc, miệng ngậm khẩu tắc. Sau đó hắn mở ra một gian ám cách bên trong phòng chơi. Một cái ám cách rộng 0.5m, cao 2m. Người chỉ có thể cuộn mình ở bên trong, không thể cử động.

“Đi vào.”

Trạch Ninh không chút do dự đi vào. Ngay một khắc Ngô Hạo đóng cửa lại nghênh đón Trạch Ninh là một thế giới hắc ám cùng tuyệt đối yên tĩnh.

Cảm giác bị cướp đoạt là phương pháp tốt nhất để mài mòn ý chí của nhân loại. Người có kiên cường đến đầu qua thời gian dài thì lý trí cũng sẽ bị đánh nát. Trạch Ninh biết điểm này, y cuộn mình vào góc, Ngô Hạo không nói sẽ giam y bao lâu, nhưng y chờ mong Ngô Hạo có thể bức y đến cực hạn, sau đó đánh vỡ y. Y thật sự cần giải thoát.