Chương 14 – Khương Thái Công câu cá

Khu Tây thành phố C có một công viên. Giữa công viên có một cái hồ rộng, cứ cuối tuần lại rất đông người đến đây chơi. Mọi người hoặc là ngồi ven hồ uống trà, nói chuyện, hoặc là câu cá, ngắm cảnh.

Lúc này, bà mối đang ngồi trong hàng hiên một quán trà ven hồ, vừa thưởng thức cảnh hồ, vừa xem mắt người ta. Không thể không nói, tuy bà Liêu ăn nói vô duyên, nhưng hiệu suất làm việc lại rất cao. Từ lúc Tô Tiểu Mộc đồng ý xem mắt, đây đã là đối tượng xem mắt thứ 4 trong tháng này…

Tiết Đại Vũ, nam, 29 tuổi, luật sư, người thành phố C.

Nghiêm túc mà nói, luật sư Tiết cũng được coi là mặt mày sáng sủa, đẹp trai, tài giỏi. nhưng tới tận ngày này, tháng này vẫn chưa lấy được vợ, theo lời giải thích của bà Liêu là yêu cầu hơi cao.

Nhưng chỉ trong một tiếng đồng hồ ngắn ngủi nói chuyện với anh ta, bà mối đã ngội ra một cách sâu sắc nguyên nhân thật sự của việc luật sư Tiết không lấy được vợ. Chắc chắn không phải vì yêu cầu của anh ta quá hà khắc, mà là… anh ta nhất định là Đường Tăng chuyển thế! Tên anh ta không phải là “thím Tường Lâm” thật sự là rất đáng tiếc!

Nhìn cái miệng cứ mở ra khép lại không ngừng của luật sư Tiết, bà mối thở dài lần thứ n. đúng là luật sư có khác, quá chuyên nghiệp, quá giỏi ăn nói. Cô vừa than thở vừa lén ngáp một cái.

Bên này, anh Tường Lâm vẫn tiếp tục kể lể về chuyện tình ngọt ngào, đẹp đẽ mà đau đớn, cảm động của anh ta: “Anh quen cô ấy mười sáu năm, yêu nhau mười năm, thật đấy… Anh không quan tâm bằng cấp của cô ấy cao thấp thế nào, thế nhưng, em vẫn phải ra ngoài làm việc mà. Phải, em ở nhà anh có thể nuôi được em, nhưng cả ngày em cứ chúi đầu vào game online, cơm không nấu, việc nhà không làm, ai đi làm về nhà thấy thế mà thoải mái được? Mẹ anh thấy em như thế, có thể thích em được chắc? Anh thật sự… ầy, anh thực sự không hiểu, tại sao mối tình này chỉ có anh cố gắng, còn cô ấy có thể không làm mà chỉ hưởng như thế chứ?”

“Được, hồi đó cô ấy nói muốn chia tay, bảo anh cút, anh cút. Giờ lại bảo anh quay trờ lại, xin lỗi, anh cút xa lắm rồi! Nực cười! Anh thực sự không hiểu, rốt cuộc con gái giờ nghĩ gì? Đương nhiên, anh không nói em đâu, em Tô, anh biết em là cô gái tốt mà…”

Bà mối: =.= Người ta muốn ngủ lắm rồi đấy, ai tới cứu tôi đây?

Bà mối dụi dụi mắt, lại sám hối từ tận đáy lòng lần nữa. lúc nãy không nên hỏi tình sử của anh ta, thật sự là không nên. Nhưng có thể nhai đi nhau lại, lật qua lật lại một cái đề tài như thế, nói tới hơn một tiếng đồng hồ, đủ biết bản lĩnh nghề nghiệp của luật sự Tiết thâm hậu thế nào.

Uống một ngụm trà, bà mối quay sang ngắm cảnh mặt hồ. Ánh nắng thật đẹp, chan hòa chiếu trên mặt hồ, phản chiếu những sắc màu rực rỡ. Những tốp năm tốp ba người câu cá ven hồ, vô cùng dễ chịu, thoải mái. Không thể để luật sự Tiết nói thêm nữa, không thì trời tối mất. nghĩ tới đây, bà mối đập bàn đứng dậy, ngắt màn độc thoại của luật sư Tiết, chủ động ra tay: “Đáng giận lắm! Thật sự khiến người ta bực mình! Luật sư Tiết, anh nói đúng, bạn gái cũ của anh sao có thể ở nhà để anh nuôi, ngồi mát ăn bát vàng thế chứ? Bạn gái anh không những không làm việc, đến việc nhà cũng không làm, suốt ngày chỉ đắm chìm trong game online, đã không làm được việc gì còn không chăm sóc anh, không quan tâm anh, chỉ coi anh là cái máy rút tiền…” bà mối nói liền một mạch không ngắt, nghỉ, chấm câu xong, hít một hơi thật sâu rồi lại ra vẻ căm giận: “Đáng xấu hổ! Đúng là con sâu làm rầu nồi các chị em! Da mặt dày trong lũ da mặt dày!”