Chương 14 – Ngắm sao

“Cạch” một tiếng, tôi quăng đũa xuống bàn: “Cái này là cái gì? Bánh bao đang ngon, vì sao lại cho nhân lung tung vào?”

Hồng cô liếc nhìn tôi, tiếp tục ăn chiếc bánh trong tay: “Dùng hoa hòe hấp với bánh cho thơm, là ta đặc biệt dặn dò nhà bếp làm đấy. Mấy ngày trước nhìn thấy ta thả hoa trong nước uống muội còn nói là thấy dễ chịu, hôm nay bánh bao hấp ngon lành thì lại chọc giận muội, rốt cuộc hoa hòe phạm phải điều gì mà muội kiêng kỵ, nên vừa nhìn thấy nó là muội nổi trận lôi đình vậy?”

Tôi khó chịu ngồi im lìm, Hồng cô tiếp tục ăn, không thèm để ý đến tôi.

Không phải hoa hòe phạm phải điều gì, mà là tôi luôn không muốn nghĩ tới một người đứng dưới cây hoa hòe kia.

Buổi tối, nằm xuống rất lâu rồi mà không thể ngủ được, tôi đành khoác áo đứng dậy, trong bóng tối lần sờ đẩy cửa ra. Dưới ánh sao mập mờ, chỉ nhìn thấy bóng người đen như mực đứng dưới giàn uyên ương đằng, tôi bị dọa cho giật mình, may mà lập tức nhận ra kẻ đó, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Hoắc Khứ Bệnh xoay người yên lặng nhìn tôi, một lúc sau đột nhiên nói: “Nàng nói lời không giữ lời, đã nói là hôm nào tới tìm ta, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chẳng thấy qua.”

Tôi đi đến trước mặt hắn, vẫn chưa nghĩ ra câu nào thích hợp để nói, chợt nhìn về phía uyên ương đằng thấy một nụ hoa đang he hé nở đầy e lệ rụt rè, tôi kinh ngạc vui mừng, hí hửng hét lên: “Ngươi xem này! Nụ hoa này nở ra rồi, đây là đóa hoa đầu tiên của năm nay.”

Hoắc Khứ Bệnh nghiêng đầu ngắm hoa: “Xem ra ta là người đầu tiên nhìn thấy hoa nở.”

Tôi hít vào một hơi thật sâu: “Thơm quá, ngươi có ngửi thấy không?”

Hoắc Khứ Bệnh nói: “Năm trước ta ở bên ngoài đánh trận bỏ lỡ mất bọn nó, nhưng bọn nó lại rất biết điều, nụ hoa nở ra đầu tiên của năm nay là vì ta mà nở rộ.”

Tôi cười nói: “Chưa thấy ai kiêu căng như ngươi, hoa cũng vì ngươi mà nở! Chẳng qua là vừa may đến kịp.”

Hoắc Khứ Bệnh ngắm hoa chăm chú, mặt mày như có tâm sự: “Cái ‘vừa may đến kịp’ mới là khó cầu nhất, có một số chuyện nếu đến sớm hơn một bước, tất cả có thể đã khác đi rồi.”

“Một, hai, ba…” tôi chúi đầu vào giữa cành lá, đếm từng nụ hoa một.

Hoắc Khứ Bệnh cười nói: “Nàng chắc không định đếm tất cả số búp hoa này đấy chứ?”

Tôi đếm mãi, sau cùng đành cười bỏ cuộc: “Muốn khi nào không đếm được nữa ta mới vui, chứng tỏ bọn nó đã rất cố gắng nở hoa.”

Hoắc Khứ Bệnh hỏi: “Vì sao lại gọi chúng là kim ngân hoa? Màu trắng có thể giải thích được, chính là màu trắng mà bây giờ nhìn thấy, nhưng màu vàng thì sao?”

Tôi cười nói: “Hiện giờ là thời điểm gắng sức quan trọng, không nói cho ngươi biết, đợi mấy ngày nữa ngươi đến ngắm hoa sẽ hiểu ngay.”

Hoắc Khứ Bệnh bật cười: “Vậy ta coi như đây là lời mời rồi nhé, nhất định sẽ đến gặp mỹ nhân.”

Tôi “a” một tiếng, chán nản nói: “Ngươi cái đồ…”

Hắn đột nhiên kéo lấy cánh tay tôi, đi ra ngoài: “Đêm nay sao đầy trời, để ta dẫn nàng đến một chỗ hay ho.”

Tôi có hơi do dự, nhưng nhìn thấy hắn vui vẻ, trong lòng lại không nỡ từ chối, yên lặng đi theo hắn.

***

Vì Thượng lâm uyển chưa xây dựng tường vây nên tầm nhìn ở đây kéo dài vô tận, khí thế rộng rãi bạt ngàn đến hùng vĩ. Tôi nhìn tầng tầng lớp lớp cung điện nhấp nhô trước mặt, nghìn cửa vạn nhà, cổ họng khô lại, nuốt nước bọt nói: “Trong Thượng lâm uyển có ba mươi sáu cung điện, chúng ta định đi chỗ nào?”