Chương 14: Nhật ký bị bệnh 1

Lý Duy đau đầu cả đêm mới kết luận được Alan là độc dược, phải né anh ta càng xa càng tốt. Cậu muốn tìm một tình yêu nghiêm túc, không rảnh chơi đùa với ông chủ đào hoa của mình.

Alan rất hài lòng với tiến độ phát triển tình cảm của cả hai nhưng anh cũng không muốn mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Trước mắt còn công việc sắp hoàn thành, anh muốn làm xong việc trước rồi mới tiếp tục công cuộc thăm dò đối phương. Lòng ngập tràn vui sướng, qua vài ngày anh mới phát hiện Lý Duy ngày càng lạnh nhạt với mình. Anh rất buồn bực, nghĩ mãi vẫn không biết mình đã làm gì nên tội chọc giận người ta. Anh nhớ vẻ mặt sùng bái của Lý Duy khi bị anh mắng đến tâm phục khẩu phục. Anh cũng nhớ dáng vẻ đáng yêu của Lý Duy khi chống đối anh. Bây giờ thì hết rồi, người ta cứ không mặn không nhạt trả lời anh. Mãi đến khi Lý Duy dùng 3 chữ “Dear Mr.Lee” trong email, anh mới biết được thật sự có chuyện rồi.

Hôm đó CEO của thân chủ phàn nàn với Alan chuyện luật sư Thôi viết tài liệu rất không khách khí, thậm chí còn nói do thân chủ chậm chạp nên không thể giao tư liệu khiến chậm trễ, gây ra hậu quả. Email đó thật ra là do Lý Duy soạn thảo. Luật sư Thôi nói thân chủ cứ năm lần bảy lượt kéo hạn không chuyển giao tài liệu, có thể có gì đó mờ ám, nên gọi cậu viết một email đòi tư liệu. Luật sư Thôi vì lo cho cuộc họp nên chưa kịp sửa bản thảo của Lý Duy đã phát ra.

Alan mắng luật sư Thôi đến cẩu huyết lâm đầu, nói ngay cả một email cũng viết không xong thì làm luật sư cái gì. Bởi vì sơ xuất của mình, luật sư Thôi cũng không trốn tránh đổ hết lên người Lý Duy, im lặng nhận giáo huấn. Còn Lý Duy, nghe nói luật sư Thôi bị mắng vì sai lầm của cậu, vội vàng chạy tới phòng Alan nhận hết lỗi về phía mình. Alan đổi giọng mắng luật sư Thôi không giám sát cấp dưới, sau đó giữ Lý Duy lại, đen mặt giải thích cho cậu biết email này nên viết như thế nào. Lý Duy im lặng lắng nghe, cả email gửi cho mọi người lẫn cho Alan đều rất khách khí.

Alan nhớ lại khi đó, dù khẩu khí không tốt cũng chưa mắng Lý Duy. Cậu nhóc thối này, sao nhỏ mọn vậy chứ. Anh cảm thấy mình bị oan, cầm bút gõ xuống bàn, lấy chậu xương rồng làm thế thân cho Lý Duy, tức giận nói: “Còn gọi anh là ‘Dear Mr.Lee’ nữa thử xem! Để coi sau này anh trị em thế nào!” Anh gọi Lý Duy vào văn phòng, nói nhân viên cùng tổ không cần dùng ‘Dear Mr.Lee’, nhưng thái độ của Lý Duy với anh vẫn không thay đổi.

Vài ngày sau nữa, Alan bị vẻ mặt hòa nhã của Lý Duy làm bực mình. Lý Duy vẫn tránh xa anh như trước. Alan khó chịu, một khi anh khó chịu thì tất cả nhân viên đề thê thảm, sai một chút cũng bị mắng. Mọi người đều buồn bã bảo kỳ đèn đỏ của ông chủ thật dài, không ai chịu nổi nữa.

***

Công ty đột nhiên có dịch cảm cúm, ngay cả Alan cường tráng khỏe mạnh như thế cũng dính, mấy ngày liên tục bị sổ mũi ho khan. Tiếng xì mũi và ho khan lớn kinh thiên động địa, Lý Duy ngồi ngoài cửa nhíu mày. Alan cứ không chịu uống thuốc, nói ‘cảm xoàng cần gì uống thuốc, vài ngày là hết.’

Ngày càng nhiều người bị bệnh, những người không bị bệnh thường tụ tập nói bản lam* có tác dụng phòng bệnh. Lý Duy ngâm bản lam ở phòng bếp, Alan tới pha cà phê, ngửi thấy mùi thuốc, hỏi: “Uống thuốc gì vậy, cậu bị bệnh rồi sao?”

(*bản lam: rễ cây thuốc có tác dụng thanh nhiệt, lương huyết, giải độc,lợi yết hầu.)

Lý Duy lạnh nhạt nói: “Rễ bản lam, phòng bệnh cảm.”

Alan nói: “Đừng uống thuốc linh tinh, ăn Vitamin…” Chưa nói dứt lời đã hắt xì hơi thật lớn, nước bọt văng khắp nơi, văng vài giọi lên mặt Lý Duy. Lý Duy phản xạ có điều kiện tránh đi, rút vài tờ khăn giấy trên bàn ăn lau mặt. Alan bị tổn thương nhìn cậu, lấy cà phê về phòng. Lý Duy ngượng ngùng, muốn nói cho Alan biết rằng đang cảm uống cà phê không tốt, miệng há há nhưng cuối cùng vẫn không nói.

Alan ôm một bụng tức vào văn phòng, ho khan một lúc. Lily nói với anh: “Alan, bệnh anh hình như trở nặng rồi, đi bệnh viện kiểm tra đi.”

Bị người ta ghét bỏ, Alan tiếp tục giẫm lên chân đau cao giọng nói: “Tôi không bệnh! Cô mới bệnh, cả nhà cô đều bệnh!”

“ALAN–!!!” Lily thề sẽ không bao giờ nói cho Alan biết những từ phổ biến trên internet nữa, cứ dùng tùy tiện mãi.

“Sorry!” Alan vẻ mặt không thành ý xin lỗi, tạm dừng rồi nói tiếp: “Cô gọi Lý Duy vào phòng làm việc giúp tôi.”

Sau khi Lý Duy đến, Alan đưa cho vậu một ống Vitamin C, nói: “Ăn Vitamin C để tăng cường khả năng miễn dịch, phòng bệnh cảm so với thuốc linh tinh có tác dụng hơn.”

Lý Duy vô cùng ngạc nhiên, liên tục nói không cần. Alan khẩu khí không tốt nói: “Cầm nhanh, đứng ngu ngốc ở đây coi chừng bị tôi lây bệnh!”

Lý Duy bắt buộc phải nhận, nói cảm ơn xong lập tức ra ngoài. Cậu bỗng cảm thấy áy náy. Ăn hết cả ống, vị chua chua ngọt ngọt giống như tâm tình của cậu.

Chiều, Alan ngày càng đau đầu. Anh không tự ép mình nữa, nói với Lily một tiếng mình phải về nhà nghỉ ngơi và làm việc. Trên hành lang, anh theo thói quen lấy blackberry ra xem email. Do không cầm chắc, blackberry rơi xuống đất. May mắn sàn có trải thảm, máy không hư. Anh cúi người nhặt blackberry lên, lúc đứng dậy cảm thấy chóng mặt, đứng không vững, ngã xuống. Đột nhiên có đôi tay đỡ anh kịp, một âm thanh ôn hòa vang lên: “Anh không sao chứ?”

Alan cố gắng nhìn rõ người trước mắt, có chút giận dỗi nói: “Tôi không sao.”

Lý Duy thấy vẻ mặt tái nhợt của anh, không nhịn được nên ân cần nói: “Nhìn anh không ổn rồi. Đi bệnh viện kiểm tra đi.”

Alan nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nói: “Cậu theo để giúp tôi đi.” Thấy Lý Duy do dự, anh không vui nói: “Nếu bận thì thôi.” Nói xong, hất tay Lý Duy ra, đi lên phía trước. Lý Duy đấu tranh tư tưởng vài giây, sau đó nói: “Anh chờ tôi một chút.” Cậu lấy điện thoại và ví tiền, cùng đi với Alan đang tươi cười như nở hoa trong lòng. Lúc đi ngang bàn tiếp tân, Alan nói anh và Lý Duy ra ngoài làm việc để người khác không nghĩ Lý Duy trốn việc về sớm.

Ngồi trên taxi, Alan đọc địa chỉ một phòng khám tư nhân của bạn anh. Phòng khám cũng không xa, khoảng 10 phút là đến nơi. Trên đường đi, hai người vẫn cứ im lặng.

Nhân viên tiếp tân của phòng khám cũng không xa lạ gì với Alan, không để họ đợi lâu liền gọi người bạn thân của Alan là bác sĩ Lâm Chính. Lâm Chính khoa trương kêu lên: “Woa…Lý đại luật sư ban ngày ban mặt đại giá quang lâm, không phải tôi nhìn nhầm chứ?”

Alan khan giọng nói: “Bớt nói nhảm, kiểm tra cho tôi nhanh đi.” Lâm Chính nghe thấy liền biết anh đã bị cảm, nửa cười nửa mắng nói: “Nặng vậy mới đi kiểm tra sao?” Anh ta tò mò nhìn Lý Duy bên cạnh đang buồn bực lặng thinh. Alan giới thiệu là đồng nghiệp. Lâm Chính cười cười, dẫn Alan vào phòng khám. Lý Duy ngồi chờ trên ghế.

Lâm Chính vừa chuẩn bệnh vừa hạ giọng nói: “Jessica nói cậu đang ăn cỏ gần hang, là người đó à?” Alan hừ một tiếng ý bảo đúng vậy.

“Coi bộ không thuận lợi rồi ha?” Lâm Chính cười nói.

“Sớm muộn gì cũng được, để lo xong chuyện bên Mĩ rồi tính sau.”

Lâm Chính giật mình nói: “Thích ghê vậy sao?”

Alan thẳng thắng nói: “Ừ! Rất thích.”

Lâm Chính không cười đùa nữa, vỗ nhẹ vào vai Alan tỏ ý ủng hộ. Khám bệnh xong, Lâm Chính nói: “Truyền nước biển đi, sẽ nhanh khỏi hơn.”

Alan nhíu mày: “Tiêm không được sao?”

Lâm Chính nhìn cửa ra vào chép miệng, nhỏ giọng nói: “Truyền nước biển kéo dài thời gian, người ta có thể ở lại với cậu.”

Alan vui vẻ đồng ý.

Lâm Chính gọi Lý Duy vào, nói với cậu bằng dáng vẻ rất chân thành: “Bệnh của Alan hơi nặng, truyền nước biển sẽ tốt hơn. Tôi còn có vài bệnh nhân đang đợi, không thể trông cậu ấy, phiền cậu giúp nhé.”

Alan nặng nề nằm trên giường tỏ vẻ mệt mỏi, đáng thương nhìn Lý Duy. Lý Duy chưa từng thấy anh yếu ớt như thế, nên không nhẫm tâm từ chối nữa.

Lâm Chính ra lệnh cho Alan: “Nộp con blackberry ra đây.” Alan không đồng ý. Lâm Chính không chút khí phách giật lấy, đưa cho Lý Duy nói: “Tên này khoảng 5 phút mà không xem email là sẽ ngứa tay. Cậu trông nom cậu ta, để cậu ta nghỉ ngơi thật tốt, không được làm việc.” Lý Duy nhìn vẻ mặt khó chịu của Alan, mỉm cười đồng ý.

Một lúc sau y tá đến, cắm kim truyền nước biển cho Alan. Lý Duy ngồi trên ghế, lẳng lặng nhìn.

Alan mệt mỏi nói: “Tôi chợp mắt một lát. Cậu trông chừng blackberry giúp tôi, nếu có email của Robert bên công ty CBA, cậu xem thử có gấp không, nếu có thì gọi tôi dậy.” Lúc nói chuyện, Alan vô thức liếm môi khô khốc.

Lý Duy thấy thế nói: “Để tôi rót cho anh ly nước ấm.” Cậu do dự một lúc rồi nói: “Bị cảm uống cà phê không tốt, phải uống nhiều nước ấm.”

Alan cười cười nói: “Đã biết, cảm ơn. Phải rồi, cậu có ăn Vitamin C không?”

“Ăn hết rồi.” Lý Duy cúi đầu ngượng ngùng cười, xoay người ra sảnh rót nước.