Chương 14 – Piano

Hoàng Phủ Thần Phong thật đúng là nói được thì làm được. Ngày hôm sau có một đám người cẩn thận mang một chiếc đàn Piano xa xỉ đi tới công ty trang sức ‘Earl’. Mọi người không biết ai đem Piano đưa đến công ty cho nên đều rất ngạc nhiên, liền đi theo sau chiếc Piano.

Piano cùng một đám người đi tới tầng 30, vừa đi ra khỏi thang máy, một đám người liền thấy Hoàng Phủ Thần Phong cùng Chỉ Ngưng ở bên ngoài. Giờ thì tất cả mọi người mới hiểu được Piano là của tổng tài.

“Chết tiệt, ai cho phép các người lên tầng này? Các người là ngại công việc quá dễ dàng hay là chê tiền lương quá nhiều rồi? Giảm tiền lương của các người xuống tôi không ngại.” Hoàng Phủ Thần Phong ghét nhất người khác lên tầng 30, bất quá, những công nhân mang đàn Piano đến là tình huống đặc biệt.

“Phong, anh hung dữ như vậy làm gì a? Chán ghét, anh lại hung dữ như vậy, em liền không để ý tới anh. Anh chẳng lẽ không sợ nhân viên của anh đều đổi chỗ làm khác sao?” Chỉ Ngưng tức giận dùng sức đạp Hoàng Phủ Thần Phong một cước, sau đó trừng mắt nói với hắn.

“A” đau! Được rồi, anh không nói là được, không nên tức giận, tức giận không tốt cho thân thể, thực không đáng.” Đối với Chỉ Ngưng, ngữ khí của hắn lập tức trở nên mềm mại.

Mọi người đứng ở một bên đều mở to hai mắt nhìn, thật sự là không thể tin được tổng tài luôn luôn cao cao tại thượng, không vui đùa cũng không lộ ra tươi cười, hôm nay ở trước mặt một người phụ nữ lại nói chuyện nhẹ nhàng, thậm chí còn mua Piano cho người đó, hơn nữa người phụ nữ này còn là nhân viên của ông ty.

“Quên đi, Ngưng Nhi đã nói như vậy, tôi còn có thể có biện pháp gì. Các người mau nhanh xuống dưới! Từ nay về sau không cho phép lên đây nữa.”

Hoàng Phủ Thần Phong vừa nói xong, mọi người lập tức bước đi.

“Ngưng Nhi, đàn một khúc cho anh nghe được không? Thuận tiện thử âm sắc Piano một chút. Nếu không tốt mai sẽ đổi lấy chiếc khác.” Hoàng Phủ Thần Phong thấy chỉ còn lại hai người bọn họ, lập tức liền yêu cầu Chỉ Ngưng.

“Được a! Bất quá, đàn đắt như vậy âm sắc sao có thể sẽ kém. Em chơi khúc Tiểu Tinh Tinh cho anh nghe được không? Rất êm tai đó.”

“Được, chỉ cần là em chơi anh đều nghe!”

“Anh đóa! Ba hoa.”

“Chợt lóe chợt lóe lấp lánh, đầy trời đều là Tiểu Tinh Tinh,

Cao cao trên bầu trời, dường như bảo thạch tỏa ánh sáng

Chợt lóe chợt lóe lấp lánh, đầy trời đều là Tiểu Tinh Tinh

Khi mặt trời kia xuống núi, mặt đất phủ thêm màu đen đêm ảnh

Bầu trời xuất hiện Tiểu Tinh Tinh, chói lọi chiếu rọi đến bình minh.” Chỉ Ngưng một bên vừa đàn vừa hát.

Hoàng Phủ Thần Phong từ phía sau ôm lấy cô, đem cằm đặt lên vai cô nói: “Ngưng Nhi, đây là bài hát thiếu nhi hay nhất anh từng nghe qua!”

“Anh đều dỗ phụ nữ như vậy sao?” Chỉ Ngưng nửa đùa nửa nghiêm túc hỏi Hoàng Phủ Thần Phong.

“Trời ạ! Bảo bối, lần này em thật là oan uổng anh. Thật sự, anh thề, trừ em ra, anh cho tới bây giờ không dùng loại ngữ khí này nói chuyện với phụ nữ khác, nếu như anh lừa gạt em, ông trời liền”

Vì không cho Hoàng Phủ Thần Phong nói hết, Chỉ Ngưng liền hôn lên môi hắn, “Phong, đừng nói nữa, em tin tưởng anh.”

Hoàng Phủ Thần Phong còn muốn tiếp tục hưởng thụ đôi môi vừa thơm vừa mềm của Chỉ Ngưng, lập tức lấp kín môi cô. Lúc đầu chỉ là nhẹ nhàng mút vào, chính là về sau, càng muốn càng nhiều, nếu như không phải sợ Chỉ Ngưng bị thương tổn, thật muốn lập tức muốn cô. Thẳng đến Chỉ Ngưng phát ra tiếng thở dốc hắn mới không nỡ buông cô ra. Bất quá, sớm muộn có một ngày, cô là của hắn, vĩnh viễn đều là của hắn.