Chương 14: quà sinh nhật

Từ sau ngày đó, Ngãi Giai Giai đều ở trong nhà dưỡng bệnh với bà Lâm và ông Lâm, không có bước ra cửa chính một bước, bà mẹ kế kia cũng không dám đến tìm phiền toái, bởi vì chỉ cần bà ta vừa xuất hiện, thì lập tức có người lôi bà ta đi, thậm chí là khiêng đi, sau đó lại tìm đến ông Lâm lấy tiền thưởng, cho nên bà mẹ kế cũng không có trở lại nữa.

Hôm nay là sinh nhật mười bốn tuổi của cô, nhưng mà không biết vì sao, sáng sớm bà Lâm đã cho cô mặc đồ thật xinh đẹp , còn nói với cô ‘ sinh nhật vui vẻ ’, cô nhớ rõ là mình chưa từng nói qua cho bà Lâm và ông Lâm biết hôm nay là sinh nhật của cô mà!

“Mẹ Lâm, làm sao người biết hôm nay là sinh nhật của con?”

“Một người quan tâm con nói cho mẹ Lâm biết, người đó còn chuẩn bị lễ vật, bảo mẹ Lâm thay mặt tặng cho con.” Bà Lâm vui vẻ nói, sau đó lấy ra một cái hộp nho nhỏ tinh xảo, nhẹ nhàng nhét vào trong tay của cô.

“Người quan tâm con?” Hai tay của Ngãi Giai Giai bưng lấy cái hộp nhỏ, nghi vấn nói.

Bà Lâm cứ luôn nói có một người quan tâm cô, rốt cuộc là ai, cô tuyệt đối không biết rõ, nhưng mà bà Lâm lại không muốn nói.

“Đúng vậy, người quan tâm con, Giai Giai mau mở lễ vật ra đi, nhìn xem bên trong là cái gì?” Bà Lâm cười tủm tỉm nói, kỳ thật bà biết rõ bên trong là cái gì.

“Dạ.” Ngãi Giai Giai từ từ cởi bỏ nơ con bướm trên cái hộp, nhẹ nhàng mở ra, hai mắt lập tức tỏa sáng, mắt trừng to nhìn vào trong hộp, tán thưởng, “Oa —— thật xinh đẹp!”

Bên trong là một dây chuyện bạch kim, chính giữa có một vài viên kim cương gắn thành hình trái tim treo lủng lẳng, tỏa sáng lấp lánh, thủ công vô cùng tinh xảo.

Đáng tiếc Ngãi Giai Giai cũng không biết những thứ này, chỉ biết là rất đẹp.

“Lại đây, mẹ Lâm đeo cho con, đây là quà sinh nhật của người quan tâm con tặng cho con.” Bà Lâm tiếp nhận dây chuyền và đeo cho cô.

Sợi dây chuyền này chính là thiếu chủ của bọn họ đặc biệt sai người làm ra, toàn bộ thế giới chỉ có một cái, độc nhất vô nhị. Bọn họ cũng chưa từng thấy thiếu chủ tốn tâm tư ở trên người con gái nhiều như vậy, duy chỉ có cô bé này, xem ra cô đúng là độc nhất vô nhị.

Ngãi Giai Giai nhìn dây chuyền trên cổ, hai tay nắm lấy hình tim treo lủng lẳng kia, yêu thích đến mức không muốn buông tay, trong lòng vẫn nghĩ đến người tặng lễ vật cho cô.

Tuy cô không biết người đó là ai, nhưng mà người này đã ở thật sâu trong lòng của cô, đợi cho đến khi cô biết rõ người đó là ai, thì cô nhất định sẽ dùng bản thân mà đi quan tâm người đó, bảo vệ người đó.

“Giai Giai, sinh nhật vui vẻ.” Ông Lâm hưng phấn đem bánh ngọt đi tới.

“Oa, đẹp quá.” Ngãi Giai Giai nhìn bánh ngọt xinh xắn, phát ra âm thanh tán thưởng.

Từ sau khi mẹ qua đời, cũng chưa từng có ai làm sinh nhật cho cô, cũng không có ai tặng lễ vật cho cô, người thần bí này rốt cuộc là ai?

“Giai Giai, cho phép nói nguyện vọng, rồi sau đó thổi nến.” Bà Lâm nói ra.

“Dạ.” Ngãi Giai Giai nói xong, rồi hai mắt nhắm lại, hai tay nắm lại, yên lặng mà ước nguyện, sau đó mở to mắt, và thổi tắt ngọn nến.

“Giai Giai, nói cho mẹ Lâm biết, con ước nguyện cái gì?”

“Con hi vọng người tặng lễ vật cho con rồi còn có bác Lâm và mẹ Lâm, các người mỗi ngày đều vui vẻ, mạnh khỏe.”

Hiện tại cô chỉ có nguyện vọng này mà thôi, không có những thứ khác, mấy ngày nay, cô đã có cuộc sống vô cùng hạnh phúc, cô đã thỏa mãn rồi.

“Giai Giai ngoan, con thật sự là đứa bé thiện lương tốt bụng.” Bà Lâm kích động nói.

Ông Lâm tay đưa vào trong túi áo, lấy điện thoại di động trong túi ra, rồi cắt đứt điện thoại.

Trong điện thoại Tề Hiên nghe thấy rất rõ lời nói của Ngãi Giai Giai, hài lòng cười, rồi sau đó để điện thoại xuống.

Anh rõ ràng đối một cô bé sinh ra hảo cảm, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, nhưng mà anh cũng không bài xích loại cảm giác này, đã như vầy, thì sẽ đem cô nhét vào cánh chim của mình nha.