Chương 14 – Suy bụng ta ra bụng người

“Ân Sinh, tan tầm thôi”.

“Xong ngay đây, xong ngay đây”. Ghi xong con số cuối cùng trong bản báo cáo, tay nắm túi xách, tôi vừa xoa bóp cái cổ đau nhức vừa cao hứng : rốt cuộc cũng xong trong tám giờ, không cần tăng ca, quá giỏi!

Kết hôn tròn một tháng, cuộc sống trở lại nhịp thường ngày, cạnh tranh như cũ, áp lực như cũ, dăm ba hôm lại tăng ca một lần, rỗi rảnh thì đi học, không quá bận rộn cũng không quá thư nhàn. Việc duy nhất đáng vui mừng là quan hệ giữa tôi và Trần Dũng, từ hoài nghi và tranh chấp chuyển thành tin tưởng và quý trọng, hiện tại hai người chúng tôi không tính là cử án tề mi* nhưng ít ra cũng vui vẻ hòa thuận, hai cái đầu cố chấp ầm ĩ suốt từng đó thời gian cuối cùng cũng đổi tính, hiểu ra rằng hạnh phúc giống như cát nắm trong lòng bàn tay, càng nắm chặt lại càng tuột khỏi, cứ thả lỏng và nâng niu nó thôi.

*Cử án tề mi : vợ chồng kính trọng lẫn nhau.

Đi theo dòng người tan tầm ra ngoài, vừa ra cửa tôi đã thấy người đứng cạnh xe hơi nhỏ – chồng tôi, Trần Dũng.

Xe trắng, áo đen, gió thổi vạt áo bay bay. Dưới trời chiều, nhìn anh tuấn mỹ như thần. Thật là, không có chuyện gì thì đẹp trai như vậy làm chi! Hấp dẫn ánh mắt, ảnh hưởng giao thông, có hại!

“Aiz, sao lại đứng bất động ở đó, Ân Sinh, anh ấy ở kia kìa”. Đồng nghiệp bên cạnh cười huých vai tôi, lúc này tôi mới kịp nhận ra mình đã hoa mắt si mê được một lúc, tôi cười ngượng ngùng, tạm biệt họ, xoay người đi về phía trước, nghe phía sau líu ríu : “Ân Sinh thật là có phúc”, “Xem chồng người ta kìa, lỗ đen nhà mình sợ còn chưa biết công ty mình nằm hướng nào nữa…”.

Khóe miệng tôi cong lên, hư vinh trong lòng được thỏa mãn. Cười híp mắt nhìn người đàn ông trước mặt, vui vẻ chào hỏi. “Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đón em?”.

“Không có chuyện gì thì không được đi đón vợ sao?”. Anh hỏi ngược lại, mở cửa xe cho tôi. “Đi, anh mời ăn cơm”.

“Hả?”. Mặt tôi nhăn nhúm, cái Trần Dũng gọi là “ăn cơm” thì hết tám trên mười lần là thử món mới ở nhà hàng của anh, dù ăn ngon thật nhưng sớm phiền rồi.

“Em, em muốn về nhà làm sườn heo ăn”.

“Không bằng tiệc anh đãi đâu, muốn ăn sườn heo ngày mai anh dặn đầu bếp nấu làm cơm trưa cho em, bà xã, hôm nay chúng ta đi ăn tiệc lớn đó nha”.

Tôi rất buồn bực với câu trả lời của anh, mấy ngày hôm trước phía đối diện vừa mở một nhà hàng khác cạnh tranh với nhà hàng của chúng tôi về cả kiến trúc và mùi vị thức ăn, hiện tại hai bên đang cạnh tranh ‘anh bán giá thấp, tôi bán còn thấp hơn’ không phân thắng bại. Ý tôi muốn nói là, anh làm sao còn có tâm tình đưa tôi ra ngoài ăn tiệc?

“Hay thôi đi, không nên xài tiền bậy bạ”.

Đèn đỏ, dừng xe, anh vỗ vỗ tay tôi trấn an. “Số tiền này không tính là gì, chẳng lẽ chỉ ăn một bữa mà sống không nổi mấy ngày sau sao?”. Anh nghiêng mặt nhìn tôi, nhoẻn miệng cười. “Bà xã yên tâm đi, chồng em còn có sóng gió nào chưa thấy đâu, cái vụ cạnh tranh kia chỉ vài ngày nữa là có thể giải quyết, anh là người rất có thực lực đó nhé”.

Hừ hừ hai tiếng không tỏ thái độ, tôi nghĩ thầm : ăn thì cứ ăn đi, nếu anh đã cam đoan mà tôi còn cố chấp từ chối là không thức thời, chồng mời ăn cơm, cũng không thể không nể mặt.

Không ngờ là đi ăn cơm Tây. Đi ra ngoài đã là tám giờ. Bữa tối theo phong cách nước Nga, bánh mì bơ và soup đỏ lưng lửng ngang bụng, rượu cũng không tệ, anh một ly em một ly uống không ít, kết quả không lái xe được, chỉ có thể cuốc bộ về nhà.