Chương 14 – Tiến triển ngọt ngào

Đồng Yên không nói được lời nào, chỉ có thể rơi lệ, đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không thể suy nghĩ được vì sao anh lại có thể yêu cô tận năm năm trời.

Lăng Khiên đưa tay lên vuốt ve mặt cô, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Em chán ghét anh sao?”

Đôi mắt với nước ở lưng tròng của cô vụt sáng nhìn anh, sau đó lắc đầu.

Anh nhè nhẹ cười cười, tiếp tục mở miệng: “Vậy nói thật cho anh biết, ở một lúc nào đó, ví dụ như lúc anh ngủ, em có yêu thích anh một chút nào không?”

Cô thật sự ngẩn ra, do dự trong chốc lát, khẽ gật đầu một cái.

Nụ cười của anh phát ra lại càng ôn nhu: “Vậy thì lúc nhìn anh đau dạ dày, em có cảm thấy đau lòng một chút gì không?”

Lần này cô không hề do dự mà gật đầu ngay lập tức.

Sau đó, Lăng Khiên cười ra thành tiếng, anh nhẹ nhàng ôm cô càng chặt hơn, cúi xuống nhìn cô chằm chằm, hai giây sau từ từ cúi người xuống đặt môi mình lên môi cô. Anh cảm giác được rằng cô né tránh, lập tức vươn đầu lưỡi ra từ từ liếm, cho đến khi cô không hề giãy dụa nữa mới nhẹ nhàng cạy mở hàm răng cô rồi đồng thời mềm nhẹ mở miệng: “Có chán ghét không?”

Đồng Yên hai tay ôm thật chặt lấy thắt lưng của anh, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Đầu lưỡi anh tiếp tục đi vào bên trong thăm dò kĩ càng hơn bên trong miệng cô, lâu sau mới mở miệng hỏi tiếp: “Em có thích không?”

Thân thể căng thẳng của Đồng Yên bắt đầu buông lỏng, một lát sau hai mắt từ từ nhắm lại.

Lăng Khiên nhìn thấy cô như vậy, trong mắt càng ngày ánh lên niềm vui, tảng đá nặng trong lòng nháy mắt biến mất, hai bàn tay nắm thành đấm cũng buông lòng hơn, càng ôm cô chặt hơn nữa, sau đó lại tiếp tục ôm hôn cô cho thỏa mãn niềm khát khao.

Khi anh mãnh liệt tấn công cô lần nữa, Đồng Yên hai tay ôm lấy anh chặt hơn, tất cả phòng tuyến trong lòng hoàn toàn sụp đổ. Khi cô phát hiện ra mình từ từ hôn đáp lại anh, cả lòng cô cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm và thêm vào đó là cảm giác hạnh phúc.

Thì ra cô không hề mất đi khả năng yêu thương người khác. Thì ra, cô còn có thể động tâm một lần nữa.

Sau nụ hôn kích tình nóng bỏng, Đồng Yên cả người vô lực dựa vào người Lăng Khiên thở dốc. Anh nhìn những cái lông nhím của cô từ từ biến mất =)), trong lòng cảm giác rất mềm mại, vui sướng, tay đặt trên đỉnh đầu cô vuốt vuốt rồi nhẹ nhàng mở miệng: “Sau này cần phải luyện tập thật nhiều. Kinh nghiệm của em ít quá.” [=))), anh bắt đầu lộ bản chất thật rồi >:)].

Đồng Yên ngửa đầu trừng mắt nhìn anh, lẩm bẩm: “Vô sỉ.”

Lăng Khiên kéo cô tới ghế salon ngồi xuống, đặt cô trên đùi mình ôm lấy, sau đó có chút thổn thức mở miệng: “Nếu mà sớm biết dễ dàng như vậy, anh sẽ không phí hoài công sức làm những việc lấy lòng em làm gì.

Nếu không phải anh liều mình được ăn cả ngã về không, chắc chắn là sẽ bị em vô lương tâm mà đuổi đi mất.”

Đồng Yên bị anh nói vậy, cũng chẳng phản bác, nghiêng đầu nhỏ tựa vào trên bả vai anh, vuốt vuốt móng tay anh mặc anh quở trách.

Lăng Khiên nhìn cô làm nũng mờ ám mà cả người đã một trận tê dại, còn đâu nhẫn tâm mà nói nữa, hai cánh tay anh chỉ ôm chặt lấy cô, trán anh cọ xát vào trán cô, hưởng thụ sự ngọt ngào và ấm áp đang lấp đầy tim mình. Gần hai nghìn cả ngày lẫn đêm chờ đợi, anh rốt cuộc cũng chờ đợi được cô yêu mình, lòng anh trống vắng cuối cùng bị cảm giác hạnh phúc lấp đầy. Anh biết rằng niềm hạnh phúc này không còn là ảo giác nữa, anh dùng cằm cọ cọ đầu cô, cúi đầu kêu cô một tiếng.