Chương 140

Tiểu Tử lại bổ sung:

“Dù sao thì chúng tôi cũng phải lo cho tính mạng của Băng Hoàn tỷ tỷ, không thể hành động lỗ mãng.”

Cẩm Văn im lặng rất lâu rồi mới nói:

“Ngao Vân làm thế cũng đáng để đồng tình, dù sao hắn cũng đã chờ đợi rất lâu, cuối cùng mới chờ được cơ hội này, chúng ta thực sự để hắn rơi vàotuyệt vọng sao?”

“Cho dù có cơ hội hay không thì sử dụng thủ đoạn là không đúng!” Tiểu Tử bĩu môi.

“Muội không hiểu cảm giác sợ hãi khi mất đi đâu.” Cẩm Văn phản bác, “Năm xưaMiêu Miêu với Bích Thanh Thần Quân đi, ta tới Long Cung một chuyến, Ngao Vân như thể đã phát điên, mấy ngày liền không ăn không ngủ, uống rượunhư uống nước, ai khuyên nhủ cũng không được. Sau đó chính Hoa Dung đãkhuyên được hắn, nói là chờ Miêu Miêu chuyển thế, có thể đi tìm muội ấy, lần này không có Bích Thanh ngăn cản, chắc chắn Miêu Miêu sẽ yêu hắn,khi đó thì kéo nàng xuống biển, từ đó biến thành Thủy thần là có thểsống cùng Ngao Vân rồi.”

“Cho dù như thế thì Miêu Miêu vẫn không yêu hắn mà!” Tiểu Tử thanh minh.

Cẩm Văn nói:

“Nhưng Miêu Miêu cũng không ghét hắn, có nhiều lúc tình yêu phải được tích lũy dần dần trong cuộc sống, ta với phu quân nhà ta cũng vậy mà. Ban đầughét nhau, sống lâu rồi mới phát hiện ra cái tốt ở đối phương.”

Mạc Lâm xen lời:

“Lần đầu tiên thấy nàng ta rất thích nàng.”

Cẩm Văn lườm hắn một cái, nói tiếp:

“Huống hồ tuy rằng thủ đoạn của Ngao Vân không đúng, nhưng hắn rất thật lòng,cũng đã hứa thành thân xong sẽ thả Tiểu Trà quay về, hắn sẽ không làmhại nàng ta đâu.”

“Thế là Băng Hoàn tỷ tỷ của bọn ta sẽ bị nhốtthế à? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì ta nghĩ gã điên đó chắc chắn sẽ giết chết nàng mất!” Tiểu Tử có vẻ lo lắng. “Sao tỷ lại nói đỡ cho Ngao Vân? Chẳng phải tỷ là người ở phủ Thần Quân đại nhân sao? Năm xưa ngài đốixử với tỷ rất tốt mà tỷ lại đối xử với ngài ấy như thế.”

“Ta chỉnói khách quan thôi, huống hồ quan hệ giữa ta với Miêu Miêu cũng tốt chả kém cô.” Cẩm Văn cũng bực mình, giận đỏ cả mặt. “Kiếp này lẽ ra là mộtsự khởi đầu mới, nếu đi theo Thần Quân đại nhân, e rằng Miêu Miêu lạiphải tái nhập luân hồi, đây chắc chắn là điều mà Thần Quân đại nhânkhông muốn nhìn thấy. Nếu đã như thế thì để Ngao Vân hoàn thành giấcmộng của hắn có gì là không được? Chắc chắn hắn không ngược đãi MiêuMiêu đâu.”

Họ bất chấp xung quanh, càng tranh cãi càng kịch liệt, khoảng mười phút sau, chẳng ai khuyên nhủ được, tôi cứ như người trongmơ, bất giác hỏi:

“Các người có chứng cứ gì để chứng minh rằng những gì các ngươi nói là thật?”

Mạc Lâm kéo hai cô gái kia ra, cầm một chai thủy tinh nhét vào tay tôi:

“Đây là thuốc Hồi tiên, cô uống vào rồi sẽ nhớ ra mọi chuyện.”

Tôi cầm cái chai lắc nhẹ, thứ nước thuốc bên trong có màu tím đậm, tím nhưmột màn sương trong đêm tối không tan đi được, che lấp mọi vì sao trênbầu trời. Tình thù của kiếp trước, yêu hận của mấy ngàn năm dường nhưđều nằm gọn trong cái chai nhỏ bé này, ngưng tụ trong mấy giọt chất lỏng này.

Uống nó vào sẽ không chỉ nhìn thấy chân tướng câu chuyện,mà còn mọi thứ khác thuộc về một cái tôi khác, mọi đau khổ, phiền não và hạnh phúc nằm sâu trong ký ức sẽ quay về, cả những nhớ nhung, khắckhoải, trách nhiệm và nghĩa vụ, không thiếu gì cả.

Uống hay không uống? Tôi cân nhắc giây lát, trước mắt hiện lên hai gương mặt gần giống nhau của Tất Thanh và Ngao Vân, cán cân tình yêu dần dần nghiêng đi,khát vọng tìm được chân tướng lớn dần lên, tôi run rẩy mở nắp chai, nhắm mắt lại uống cạn thứ nước trong đó.

Thuốc nước rất đắng, đắngnhư Hoàng Liên, trong đó lại có một chút vị ngọt và vị chua, ngay sau đó là cảm giác đau đớn như sấm sét ập đến, tất cả đều lướt nhanh trong đầu tôi, như có đoàn tàu hỏa sầm sập đi qua, đau đớn tới mức khiến tôi lănlộn trên đất, làm mấy người xung quanh sốt ruột đến phát khóc, Cẩm Vănluôn miệng trách Mạc Lâm, hỏi hắn phải là hàng giả hay không, Mạc Lâm so vai:

“Vốn dĩ như thế mà, chịu đựng một lát rồi sẽ qua.”

Không biết tôi đã chịu đựng bao lâu, rồi nhanh chóng rơi vào một giấc ngủ sâu.

Trong cơn mơ có một khu rừng trúc xanh ngát, có rất nhiều loài động vật đángyêu, có hổ, có gấu trúc, có thỏ… Tất cả bọn họ đều rất cung kính vớitôi. Ngày nào tôi cũng nằm trên tảng đá ở chỗ cao nhất của vách núi, mặc cho ánh mặt trời chiếu lên cái bụng trắng muốt.

Hôm đó, dưới ánh mặt trời rạng rỡ, chàng mặc khôi giáp, xuất hiện trước mặt tôi nhưthiên thần giáng lâm, trên mặt là nụ cười dịu dàng nhất thiên hạ, đôimắt cũng đẹp nhất thiên hạ. Chàng ôm trong lòng đống cá khô thơm phức,dịu dàng nói với tôi:

“Hoa Miêu Miêu, đi, ta về làm cá cho nàng ăn.”

Chàng lấy Yêu Khuyển Địa Ngục từ Ma Giới về, chàng tới nhân gian hái bó cúcdại đẹp nhất, chàng thận trọng rửa tay rồi làm canh cá cho tôi, chàngdâng cả thế giới này tới trước mặt tôi đầy thương yêu.

Chàng dùng tính mạng mình để tôi hiểu ý nghĩa thực sự đằng sau chữ “yêu”, dướimảnh đất đen tối ở Tàng Long Cốc, tôi ngô nghê nhìn cuộc sống của chàngtắt dần, chờ chàng tỉnh lại, cho dù tôi đã khóc lóc, làm nũng, cho dùtôi đã khẩn cầu năn nỉ vẫn không thể khiến chàng quay lại bên tôi.

Thế là tôi chờ đợi năm trăm năm, chỉ để chàng một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, ôm tôi vào lòng.

Chàng quay về rồi, chàng bất chấp khoảng cách giữa người và yêu quái, cũngbất chấp dị nghị dèm pha của Thiên Giới, thu hồi sức mạnh, chàng đưa tôi đi khắp chân trời góc bể, chàng vì tôi mà ẩn cư sơn lâm, không gặpngười đời, chàng vì tôi mà thu hết mọi sức mạnh, cam nguyện làm ngườiphàm.

Mọi người đều biết tôi đã chờ chàng năm trăm năm, nhưng aibiết chàng đã hy sinh để cứu tôi? Người người đều tưởng tôi sống cạnhmột người phàm cho tới già sẽ phải chịu đớn đau, nhưng ai biết đượcchàng cam tâm tình nguyện đi vào kiếp luân hồi?

Tôi chặt gãy đôicánh của chàng, chàng nói chàng không yêu trời xanh; tôi kìm hãm tự docủa chàng, chàng nói chàng không cần tự do; tôi khiến chàng từ nay chỉđược làm người phàm, chàng nói mình ghét sự phân tranh. Mọi điều chàngđã mất đi chẳng liên quan gì tới tôi, đều không phải là lỗi của tôi.

Thế là chúng tôi vui vẻ sống từng ngày. Ai biết rằng trong cuộc sống thường ngày, thi thoảng chàng lại ngước đầu nhìn lên trời, lặng lẽ ngưỡng mộnhững cánh chim đang bay lượn trên kia. Chỉ có điều tôi khi đó thật quángốc nghếch nên chẳng hiểu gì, chỉ cần được ở bên cạnh chàng là đã thấyhạnh phúc.

Hồi ức chầm chậm lướt qua, tất cả được sắp xếp lại từ đầu, chàng vô hối, nhưng tôi nuối tiếc.

Nếu như tôi chưa từng gặp chàng, chàng vẫn là một thần tiên trên ThiênGiới, trường sinh bất lão, tôn quý vinh hoa, chúng nhân kính ngưỡng.

Nếu tôi chưa từng gặp chàng, chàng vẫn là tướng lĩnh thống lĩnh ba quân, những nơi chàng đi qua, yêu quái đều hàng phục.

Nếu tôi không chờ đợi chàng, chàng có thể quay về Thiên Giới sau khi qua đời, và lại được ngồi trên ngai cao.

Nếu tôi không chờ đợi chàng, chàng không phải chuyển thế một lần nữa, chịu nỗi khổ luân hồi của nhân gian.

Nếu, có rất nhiều cái nếu, nhưng chỉ có một sự lựa chọn. Con mèo bướng bỉnhích kỷ dần dần hiểu được tâm tư của con người, tình cảm của con người,hành vi của con người nhờ có tình yêu thương vô hạn và sự bao dung củachàng.

Giấc mộng tỉnh rồi, nước mắt giàn giụa. Bạn bè trong quán Karaoke đều nhìn tôi lo lắng, luôn miệng hỏi tôi có ổn không?

Tôi đẩy họ ra, lao ra ngoài cửa và chạy điên cuồng, đụng cả vào Tiểu Mao cũng không biết, tôi biết rõ mình cần đi đâu.

Chặn đầu một chiếc taxi lại, trời đang đổ mưa rào, kèm theo đó là sấm chớprạch ngang bầu trời. Bác tài xế tốt bụng nói là sẽ đưa tôi vào siêu thịbên đường tránh mưa rồi đi tiếp, nhưng tôi từ chối ý tốt của bác, trảtiền xong bèn nhảy xuống xe lao vào màn mưa, mặc cho những hạt mưa tonhư hạt đậu quất lên thân thể mình, đau rát.

Chạy tới trước bệnhviện thú cưng Miêu Miêu đã là mười giờ tối, cánh cửa sắt của bệnh việnđã đóng lại, bên trong tối đen như mực, không có một ai, chỉ có tiếngchó sủa mèo kêu từ trong vọng ra.

Anh không ở đó…

Tôinhư một con mèo bị bỏ rơi, đầu óc rối bời, cả người ướt sũng, nhưng vẫnchỉ biết đứng ở cửa bệnh viện mà khóc, ai đi qua cũng tránh xa tôi nhưtránh một người điên. Tiếng sấm trên trời càng thêm dữ tợn, như thể đang rơi xuống xung quanh đây, nhưng không hề khiến tôi sợ hãi. Tôi chưa bao giờ khát khao được gặp một người đến thế, tôi sợ anh sẽ biến mất từnay.

Xin lỗi, em đã quên mất anh.

Xin lỗi, em đã hôn người khác.

Xin lỗi, em đã làm tổn thương tới anh.

Xin lỗi, em yêu anh.

Qua lớp của kính, gương mặt nhợt nhạt của tôi hiện lên rõ mồn một. Trongcăn phòng ngập mùi thuốc sát trùng, hòa lẫn cả hơi thở của anh dường như vẫn lẩn khuất trong không khí chưa tan hết, sự xúc động mạnh liệt tràolên trong ngực, nỗi nhớ nhung cháy bỏng như nước biển cuồn cuộn, khôngthể ngăn cản, tôi đã không thể nào chờ đến ngày hôm sau.

Em phải gặp anh, ôm anh, nói với anh câu xin lỗi.

Sau lưng vang lên tiếng tí tách của những giọt nước mưa nhỏ xuống một chiếc ô, tôi chầm chậm quay đầu lại, anh đang cầm ô sững sờ nhìn tôi, mặt anh ánh lên vẻ đau khổ. Cuối cùng anh cố trấn tĩnh lại, nắm lấy tay tôi,xoa lên mái tóc lạnh lẽo của tôi:

“Miêu Miêu, cô sao thế?”

Tôi lắc mạnh đầu, kéo vạt áo anh không buông.

Cuối cùng anh bỏ ô xuống, đánh mất toàn bộ sự điềm tĩnh ban nãy, kéo mạnh tôi vào lòng, nói khẽ:

“Cho dù trời có sập xuống, cho dù mặt đất nứt đôi, cho dù bị hàng vạn ngườikhinh bỉ, anh cũng không buông em ra, em chính là người mà ông trời sắpđặt cho anh phải chờ đợi suốt đời.”

“Anh cũng là người mà em cần chờ đợi…” Câu nói run rẩy trong tiếng khóc, tôi ôm chặt lấy anh, khóc như một đứa trẻ.