Chương 140 – Nhu tình mật ý

Tiểu Mạt mở cửa cho Triệu Hi Thành vào

– Thiệu Lâm đang ở ban công, tâm tình rất không tốt

Tiểu Mạt nói với anh, trước khi gọi anh đến, Tiểu Mạt đã kể lại mọi chuyện cho anh. Triệu Hi Thành gật đầu:

– Cảm ơn em đã gọi cho anh kịp thời

– Em cảm thấy bây giờ cô ấy nhất định rất cần anh, chuyện này như một đòn đả kích lớn với cô ấy vậy

Triệu Hi Thành cười:

– Anh rất vui vì cô ấy có được người bạn tốt như em

Tiểu Mạt cũng cười:

– Em cũng vui vì có cô ấy là bạn. Được rồi, em phải đến quán bar rồi, hôm nay phải đến xin nghỉ thôi, tuần sau bọn em phải đi thực tập rồi

Nói xong Tiểu Mạt cầm túi đi ra ngoài, lúc ra khỏi cửa cũng ý tứ đóng cửa lại

Triệu Hi Thành đi ra ban công, thấy Chu Thiến cầm ly trà, dựa vào ghế

Đêm lạnh lẽo

Bóng đêm thản nhiên, ánh sao sáng lấp lánh, trong không khí phủ lớp sương đêm mỏng manh

Anh đi đến bên cô, ngồi xuống bên ghế nói:

– Giờ trời đã lạnh rồi, ngồi chỗ này bị trúng gió sẽ cảm lạnh đó

Chu Thiến quay đầu nhìn anh, ánh mắt ảm đạm:

– Hi Thành, anh đến rồi à

Giọng nói nhẹ nhàng chìm trong màn đêm

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô mà đau lòng, anh vương người qua ôm cô vào lòng nói:

– Anh biết em rất khó chịu, em cứ nói với anh, trong lòng em sẽ thoải mái lên đó

Chu Thiến dựa vào lòng anh, vùi mặt trong lồng ngực của anh, nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh, cảm nhận hơi ấm của anh, tâm tình dần ổn định lại

– Hi Thành, em rất khó chịu

Giọng nói từ ngực anh truyền tới, đầy vẻ rầu rĩ

– Khó chịu cái gì? Vì em không vào top 10 sao?

– Em không thể làm trợ lý cho các thầy giỏi, không được hướng dẫn tốt, cái này là tổn thất của em, em cảm thấy mọi cố gắng của em đều uổng phí…

– Thiệu Lâm, thế này không giống em chút nào, trong ấn tượng của anh, em không phải là người dễ nhận thua như thế

Xung quanh tĩnh lặng, thỉnh thoảng truyền đến tiếng còi ô tô từ xa. Bọn họ đều nói rất nhẹ, trong đêm mờ sương lại có sức chấn động lớn trong lòng nhau

– Anh không hiểu được đâu, em đã rất hi vọng vào chuyện này, em mong rằng với cố gắng của mình, sẽ gây dựng được sự nghiệp của riêng mình, được mọi người công nhận, được cha hiểu nhưng giờ em như không đến được nơi em muốn đến, em bị đạp xuống, bị đẩy ra khỏi cửa

Triệu Hi Thành buông cô ra, để cho cô ngẩng đầu lên. Anh nhìn đôi mắt đen như mã não của cô mà nói:

– Thiệu Lâm, vào top 10 thực sự quan trọng đến thế sao? Anh nghĩ những gì các thầy dạy cho các em đều như nhau thôi. Chẳng qua bọn họ có lẽ sẽ giỏi hơn một chút. Giống như một số người trong công ty của anh, rõ ràng đều là tốt nghiệp đại học tốt nhất, có một số người thật sự nổi bật, có một số người lại rất bình thường. Thiệu Lâm, thành công không phải do sự chỉ đạo của người khác, phần lớn đều là dựa vào sức sáng tạo của chính mình. Tự tin vào chính mình, chuyện người khác làm được em cũng sẽ làm được rất tốt thôi.

Anh khẽ vỗ vỗ má cô, trong mắt tỏa sáng say lòng người. Anh nhìn cô, nhẹ nhàng nói:

– Thiệu Lâm, trong lòng anh, em thực sự rất kì diệu, anh tin vào em còn hơn tin vào bản thân. Em không cần dựa vào ai cả, em chính là minh châu rồi

Ánh đèn từ trong phòng hắt ra, một nửa khuôn mặt được ánh đèn soi sáng, nửa còn lại chìm trong màn đêm, nửa sáng nửa tối càng khiến ngũ quan tuấn mỹ của anh có sự góc cạnh. Hơn nữa, tình cảm nồng nàn trong mắt anh khiến cô có cảm giác choáng váng