Chương 141

“Ồ? Vậy sao?”

Một giọng nam trầm thấp bỗng vang lên phía sau lưng khiến mặt Vân phi trắng bệch. Nàng từ từ xoay người lại, nhìn vị Đế Vương đang điềm nhiên bước đến.”

“Bệ, bệ hạ, người, sao người lại ở đây?” Mặt Vân phi trắng bệch, thấy vị Đế Vương tiến đến gần với bộ mặt lãnh đạm, vẻ đắc ý ban nãy đã biến đi đâu mất rồi.

Liễu Vận Ngưng cũng có hơi kinh ngạc.

—- Tại sao y lại xuất hiện ở đây một cách trùng hợp như vậy?

“Chắc ngươi vẫn chưa biết chứ gì?” Hiên Viên Kỳ khẽ hỏi: “Trẫm đã sắp xếp nội gián bên cạnh ngươi, hơn hai tháng qua, ngươi đi đâu, làm gì, nói gì, không có chữ nào lọt ra khỏi tai của trẫm!”

Hiên Viên Kỳ nhìn Liễu Vận Ngưng, ánh nhìn tha thiết, đáy mắt như có cái gì đó di động, y không nói gì, chỉ quay đầu lạnh lùng nhìn Vân phi: “Mà ngươi cũng thật khờ khạo, thật lòng cho rằng trẫm sẽ bị thủ đoạn nho nhỏ này lừa cơ đấy!”

Cười lạnh, y khinh thường nói: “Không phải quá coi thường trẫm rồi sao?”

Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng Vân phi nghe mà như đất bằng hứng sấm, mọi thứ trước mắt nàng như mờ đi: “Ngay từ đầu người đã không hề tin lời Lý Nhĩ? Ngay từ đầu người đã chưa bao giờ tin!”

—- Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?

“Vậy tại sao người không vạch trần nó ngay từ đầu? Tại sao phải làm vậy?”

—- Tại sao còn cho nàng hy vọng?

“Nếu không làm vậy, ngươi sẽ để lộ sơ hở sao?” Dứt lời, Hiên Viên Kỳ nhìn Liễu Vận Ngưng, ánh mắt xót thương: “Ngươi thật sự không nên, không nên hãm hại nàng ấy!”

—- Ngươi lại càng không nên, không nên hãm hại con của ta!

Không một ai biết được y mong chờ đứa con ấy ra đời biết nhường nào, thậm chí đến tên y cũng đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng—-

Lạnh lùng dời mắt nhìn sang Vân phi, hàn băng trong mắt y khiến Vân phi không nhịn được run rẩy.

—- Tất cả, đều đã bị ả hủy!

Lạnh lùng nhìn nàng chăm chú, Hiên Viên Kỳ bước từng bước tới gần nàng, Vân phi lùi về sau từng bước một, cho đến khi không thể lùi được nữa.

“Ngươi còn nhớ những lời trẫm đã từng nói với ngươi chứ?” Y điềm nhiên bước tới gần nàng, nở nụ cười băng giá: “Trẫm từng nói, nếu Liễu phi xảy ra chuyện gì, thì ngươi, cũng sẽ không sống nổi!”

“Hiện giờ, nên là lúc thực hiện!” Nói rồi, y lại tiến đến gần nàng: “Con của Liễu phi mất rồi, con của ngươi, cũng không cần phải giữ nữa!”

Mặt Vân phi càng thêm tái: “Bệ hạ, đây, đây cũng là con của người……”

“Vậy thì sao?” Cười cợt nhã, y bước đến gần nàng, Vân phi đã lùi ra sát lan can.

Liễu Vận Ngưng bị y dọa cho sợ, đợi đến khi tỉnh táo lại, thì thấy Vân phi đã bị y dồn đến mức không thể lùi được nữa, lưng tì sát lan can, nửa thân trên đã ngã ra ngoài.

Nàng cả kinh, vừa định tiến đến thì Hiên Viên Kỳ quay đầu lại, nhìn nàng tha thiết: “Chuyện này, nàng đừng nhúng tay vào!”

Mắt y hoe đỏ: “Nàng thông cảm cho ả, nhưng lúc trước, có ai thông cảm cho con của chúng ta không?” Lời này ẩn chứa sự thống khổ khó nói thành lời.

Liễu Vận Ngưng thu bước chân, nhìn đôi mắt hoe đỏ của y, có hơi ngạc nhiên.

“Nàng xem—-” Y bỗng quay sang nhìn Liễu Vận Ngưng, ý cười bình thản xuất hiện trong mắt y: “—- Hôm nay trẫm sẽ báo thù cho nàng!”

Liễu Vận Ngưng ngẩn ra, nhìn hành động của Hiên Viên Kỳ, bỗng đoán được chuyện y muốn làm kế tiếp.

Nàng trợn mắt: “Đừng mà!”

“A!”

Đáng tiếc đã muộn rồi, tiếng la thất thanh cùng tiếng hô của Liễu Vận Ngưng vang lên cùng một lúc, nên tiếng của nàng đã bị át đi, nàng chạy ra, trơ mắt nhìn Vân phi ngã xuống lầu, máu chảy lênh láng khắp người nàng ta, nhuộm đỏ cả đất trời.