Chương 141: Ta không phải sủng vật (2)

Lần lượt cự tuyệt, có cơ hội bỏ chạy liền chạy, một chút không như ý liền tùy ý khóc rống, nàng sao có thể coi tâm ý hắn là cặn bã như vậy?!

“Nàng thực cho là ta đã làm gì nàng sao?” Mặc Yểm như vậy rất nhẹ nhàng mềm dịu, nhưng Bạch Bạch rõ ràng thấy trong mắt của hắn lộ vẻ rét cắt da cắt thịt.

” Không cho phép khóc!” Theo tiếng nói, Bạch Bạch đột nhiên cảm giác được hai mắt liền khô, một giọt nước mắt đều chảy không được.

” Biến thành người.” Bạch Bạch cơ hồ là một khẩu lệnh một động tác, trong nội tâm không ngừng kháng cự, nhưng giữa lông mày bạch quang lóe lên, thân thể đã biến thành bộ dáng thiếu nữ xinh đẹp.

” Ôm ta, hôn ta!”

Bạch Bạch hai tay ôm chặt lấy cổ Mặc Yểm, dán vào thân thể của hắn dùng sức rướn cao mũi chân, hai môi áp vào cùng một chỗ, triền miên trằn trọc, đây là trò chơi hôn nhẹ nàng rất thích đùa, nhưng giờ phút này nàng nửa điểm không biết kích thích thú vị, chỉ có vô cùng sợ hãi…… Tại sao phải như vậy, vì sao nàng hoàn toàn không khống chế được chính mình?

Mặc Yểm cũng đã thấy kinh hoảng e ngại trong mắt nàng, trong nội tâm có chút như mềm ra, nhưng rất nhanh tâm hắn lại cứng lại, phải thừa cơ hội này bắt tiểu hồ ly yếu ớt này phục tùng hoàn toàn, khiến nàng biết ai là chủ, khiến nàng biết rõ nàng đời này cũng không thể rời đi bên cạnh hắn.

” Nhắm mắt lại!” Cặp mắt kia làm trong lòng của hắn khổ sở lại không đành lòng, dứt khoát không nên nhìn.

” Bạch Bạch ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ rất thương nàng, không cần lại phải đối nghịch ta, cũng không nên đề cập đến những sư huynh sư phụ kia của nàng, được không?” Mặc Yểm ôn nhu hôn lấy cánh môi Bạch Bạch, thân thủ đã muốn cởi vạt áo của nàng.

Bạch Bạch khổ sở lại sốt ruột, hết lần này tới lần khác không cách nào phản kháng được tí nào, khóc không được cũng nói không ra ngôn ngữ kháng nghị, thậm chí cả thân thể đều đã sớm phản bội nàng, phối hợp với động tác Mặc Yểm, bắt đầu cởi áo nới dây lưng.

Đúng lúc này, một thanh âm chen vào:” Này này này! Đã nói sẽ không miễn cưỡng Tiểu sư muội ta, Mặc Yểm ngươi nói không giữ lời?!”

Hóa ra hai người trong lúc truy đuổi đã đến hoa viên sau chính điện, Bạch Bạch bình thường đều ở đây cùng Vân Cảnh luyện công, mà Vân Cảnh thì một mực dùng pháp thuật thu nhỏ hình thể, ở trong một cái thạch động không thấy được trên một hòn giả sơn.

Hôm nay Vân Cảnh sáng sớm nghe được tiếng của Bạch Bạch, biết rõ Mặc Yểm đem nàng dẫn theo đi ra ngoài, chính điện ban ngày có Huyền Minh ma dơi chờ ra vào, vì vậy hắn liền ở lại trong sơn động ngồi xuống luyện công, ngồi xuống cả một ngày, chợt nghe tiếng khóc Bạch Bạch cùng tiếng khắc khẩu với Mặc Yểm, hắn không dám tùy tiện hiện thân, nhưng hiện tại Mặc Yểm đã nhịn không được giơ ra ma trảo với Bạch Bạch, hắn nếu không ra khẳng định Bạch Bạch phải chịu thiệt thòi lớn! Cho nên cũng bất chấp mọi thứ, vội vàng lên tiếng ngăn lại.

Mặc Yểm tâm tình kích động, không có chú ý chung quanh, nếu không đã sớm phát hiện Vân Cảnh, lúc này nghe thấy tiếng của hắn, chuyện thứ nhất chính là một tay nhanh che lại Bạch Bạch quần áo rời rạc, đem nàng giấu vào trong ngực– Bạch Bạch là của hắn, thân thể không thể để cho nam nhân khác nhìn!

Xác định quần áo Bạch Bạch đều sửa lại tốt rồi, không lộ ra một chút chỗ không nên lộ, Mặc Yểm mới đen mặt xoay người nói: “Ngươi lá gan không nhỏ, thực cho là ta không dám giết ngươi?!”