Chương 142: Bán tiên hạ phàm

Đang lúc Dương Thu Trì suy nghĩ xem bước tiếp theo đó phải làm gì, thì Tống Vân Nhi vô cùng hưng phấn, nhân vì nàng học được không ít tri thức về độc vật. Nàng học võ công chính là để một ngày nào đó có thể hành tẩu giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, nhưng giang hồ hiểm ác, nếu biết được chút tri thức hạ độc và phòng độc, sau này đi lại trên giang hồ biết đâu có thể có dịp cần dùng.

Tống Vân Nhi cao hứng hỏi: “Ca, ngoại trừ những thứ huynh nói vừa rồi, còn có thứ gì có thể khiến một người nào đó ăn uống phải độc dược mà không trúng độc?”

Dương Thu Trì đối với sự ham học hỏi của nàng rất vừa ý, gật đầu khen ngợi, đáp: “Trừ liều lượng ít nhiều và sự khác biệt về cá thể có thể quyết định có trúng độc hay không, phương pháp sử dụng cũng ảnh hưởng không ít, ví dụ như nọc độc của rắn nếu uống vào thì không sao, nhưng ngấm vào huyết dịch của con người có thể làm chết người ta.”

“Lỗ Học Nho dùng mật ong trộn thuốc này xức lộn vết thương trong miệng, chứ không phải trực tiếp uống vào…”

Nói đế đấy, Dương Thu Trì đột nhiên dừng lại, tự lẫm nhẫm: “Mật ong trộn thuốc….”

Một tia linh quang chợt lóe lên trong đầu hắn, khiến hắn chợt vỗ đùi đánh đét, luôn miệng nói đáng chết, vì sao lại bỏ quên manh mối này chứ? Vợ cả của Lỗ Học Nho là Phạm thi đã từng khai là bà ta có được một phương thuốc, dùng ong mật phối trộn với thuốc cho Lỗ Học Nho xức trị miệng lưỡi bị nóng lở, nhưng bản thân chí chú ý đến mật ong để phối dược, còn thuốc để phối như thế nào lại vô tình bỏ qua! Rất có khả năng thuốc dùng để trộn với mật ong có vấn đề, hoặc phương thuốc có vấn đề, hay nói khác đi là người đưa cho Phạm thi phương thuốc đó có vấn đề!

Dương Thu Trì nhớ lại lúc làm thí nghiệm trên sinh vật ở khách sạn nhỏ, con vịt sau khi ăn số mật từ trong bình thuốc của Lỗ Học Nho là ngã ra đất giãy đành đạch chết ngay, trong khi vừa lúc nãy vịt phải ăn tới hay chén mật, chịu được thời gian tàn hai nén nhang mới chết. Như vậy có thể thấy, chất độc trong bình thuốc của Vương lão thái độc hơn nhiều so với độc trong mật ong.

Vừa rồi đã chứng thực mật ong của Lỗ Học Nho là mua từ mật ong độc của Vương lão thái, vậy cùng một loại mật mà có độc tinh không giống nhau, chứng tỏ trong mật ong đó có khả năng là có thêm độc do người khác hạ vào! Hơn nữa, vấn đề rất có khả năng xuất phát từ phương thuốc hoặc là bản thân thuốc dùng để phối dược.

Hiện giờ nhất định phải tìm ngay Phạm thị, tra cho rõ phối dược là gì, phương thuốc này do ai cho…

Những chuyện như trên nói ra thì nhiều, nhưng chỉ diễn ra trong đầu Dương Thu Trì có một tích tắc. Hắn bảo: “Phải trở về Bắc Tiếu thôn tìm Phạm thị ngay.”

Hồ Giang hỏi: “Sao? Chẳng lẽ vẫn là Phạm thị hạ độc à?”

“Không, rất có thể là thuốc dùng để trộn chung với mật ong có vấn đề!” Dương Thu Trì chỉ hé lột một chút, Hồ Giang và mọi người liền minh bạch, họ cùng vội vã xuống núi.

Trước khi ra đi, Dương Thu Trì báo cho cả nhà Vương lão thái là tuy độc trong mật ong không hại chết người, nhưng dù gì cũng là có độc, ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe con người, bảo bọn họ hủy số mật đó đi, hơn nữa phải đi chặt bỏ toàn bộ trúc đào trong vùng phụ cận để tránh cho mật sáp tạo ra lại có độc nữa. Ngoài ra, hắn còn dặn sau này nếu lấy được mật mới rồi, tốt nhất nên dùng gà vịt thực nghiệm qua thử coi có độc hay không.