Chương 145: Dụ dỗ thất bại (2)

Nàng không biết, cha mẹ của nàng vì để cho nàng tâm vô tạp niệm, hoàn toàn không dám ở trước mặt nàng có động tác thân mật, huống chi cha mẹ lại như thế nào không biết xấu hổ trước mặt nữ tử biểu diễn ân ái? Cha mẹ Bạch Bạch hóa thành hình người đã nhiều năm, sớm đã thành một ít lễ nghi quy phạm thói quen người, không hề đem mình trở thành động vật dã hợp. Cho dù thiên tính đa tình phong lưu, cũng biết chuyện gì nên hàm súc tư mật, đặc biệt trước mặt đối tượng, lại biết bớt phóng túng.

Bạch Bạch tâm niệm vừa động, trên gương đồng hình ảnh một hồi lắc lư liền rốt cuộc nhìn không tới, Bạch Bạch làm phép cũng vô dụng, nàng cho rằng pháp thuật mất đi hiệu lực, vội vàng biến trở về hồ ly, chạy ra bên ngoài tìm Mặc Yểm.

Mặc Yểm thấy thân ảnh nho nhỏ tuyết trắng của nàng hướng chính mình chạy tới, lại cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nghe xong vấn đề của Bạch Bạch, vẫn không khỏi được nhịn không được cười lên:“Không phải pháp thuật mất đi hiệu lực, đó là phụ thân mụ mụ nàng không muốn bị người bên ngoài chứng kiến chuyện tình, nàng tự nhiên nhìn không được.”

Bạch Bạch cái hiểu cái không nháy nháy mắt, Mặc Yểm đột nhiên cảm giác được, đó là một cơ hội rất tốt, vừa vặn một chút cho nàng hiểu rõ việc vợ chồng, đến lúc đó sẽ lừa nàng làm vợ của mình!

“Nam nữ trong lúc hợp hoan cùng hôn nhẹ, thân thiết, đều là việc làm mình thích làm.” Mặc Yểm bắt đầu tiến hành cơ hội giáo dục đối với Bạch Bạch.

“Đực cái cũng thế sao? Phụ thân mụ mụ yêu mến đối phương, cho nên liền ôm hôn nhẹ, hợp hoan?” Bạch Bạch nghĩ đến cha mẹ bây giờ là hình người hẳn là xem như hợp hoan mà không phải giao phối.

” Đúng vậy! Bạch Bạch thật thông minh!” Hoàn toàn là giọng điệu đại hôi lang lừa gạt tiểu hài tử.

“Ngươi thích ta? Ta cũng thích ngươi?” Bạch Bạch có chút không hiểu nổi, nhưng vẫn là lấy suy luận của Mặc Yểm đi suy luận.

“Đúng! Nàng thích ta, ta cũng thích nàng!” Mặc Yểm quả thực cảm thấy mở cờ trong bụng, ôm lấy Bạch Bạch hôn một chút cái mũi hồ ly của nàng. Tiểu hồ ly thật sự là càng nhìn càng đáng yêu.

“Ngươi thích Hoa Lan tỷ tỷ, thích nữ nhân y phục màu đỏ kia? Các nàng cũng thích ngươi?” Bạch Bạch tiếp tục suy luận.

Nụ cười Mặc Yểm cứng đờ, những nữ nhân kia cùng hắn? Sao giống nhau được? Mọi người nam nữ hoan ái, theo nhu cầu thôi!

“Ta thích Hồng Hồng, Hồng Hồng cũng thích ta?” Bạch Bạch suy luận bắt đầu hướng phát triển ” đáng sợ”.

Mặc Yểm vui vẻ một lúc trước toàn bộ không cánh mà bay, hiện tại trên trán hắn gân xanh dữ dội, dường như nghĩ một tay đem Bạch Bạch bóp chết. Bạch Bạch bị thần sắc của hắn hù đến, rốt cục đình chỉ suy luận, biến thành vẻ mặt cảnh giác trừng mắt nhìn hắn, e sợ hắn đột nhiên lại ức hiếp nàng.

Cố gắng hít sâu ba lần, Mặc Yểm mới đem cuồng nộ trong lòng đè xuống, trong mắt to màu nâu của Bạch Bạch lộ vẻ khờ dại khó hiểu cùng đề phòng sợ hãi, Mặc Yểm nhìn nhìn một hồi không khỏi chột dạ.

Chết tiệt! Hắn thật sự là mang tảng đá đập bể chân của mình, nhưng lời đã ra miệng, muốn thu trở về như thế nào?

Mặc Yểm cố gắng nghĩ ra một cái cách mới có thể thuyết phục Bạch Bạch, đối với chính mình có lợi hơn thuyết pháp hợp lý, nghĩ nửa ngày một chữ đều không nói được, giọng đành phải cứng ngắc nói:” Không phải như thế! Ta không thích U Lan tiên tử cũng không thích Phi Du! Nàng cũng không thích Hồng Hồng!”