Chương 146: Một câu yêu em

Sau khi cô nói xong một câu, nụ cười trên mặt Mạc Dĩ Trạch lập tức cứng đờ, con ngươi hiện lên sự lo lắng. Mà Bùi Nhiên ở trong ngực anh không chú ý đến sự chuyển biến của anh, chỉ chuyển tầm mắt người bên cạnh Lục Bình.“Là Cô?”. Trong mắt Bùi Nhiên lộ sự giật mình, bởi vì cô chưa từng nghĩ tới sẽ gặp lại Âu Y Tuyết ở chỗ này! Cô Đem tầm mắt nhìn kĩ Âu Y Tuyết đang đứng bên cạnh Lục Bình nói: “Cô không phải chính là người lần trước ở trong nhà hàng sao?”.Bởi vì vẽ ngoải của cô tinh xảo đẹp như búp bê, còn có bụng to phệ, cho nên Bùi Nhiên nhớ rất rõ ràng.Dứt lời, Âu Y Tuyết lúc này mới có chút lúng túng gật đầu một cái, thật thấp giọng lên tiếng: “Ừ”.”Chỉ là. . . vì cái gì. . .”. Bùi Nhiên nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Âu Y Tuyết, nghi vấn trong lòng: “Tại sao hai người lại đi cùng nhau. . .”.Nghe vậy, Âu Y Tuyết vốn là sắc mặt tái nhợt càng thêm khó coi, mà Lục Bình tự nhiên cũng có chút khẩn trương.”Á, cô ấy là. . .”. Lục Bình lúng túng cười, ở trong lòng không ngừng đang nghĩ nên như thế nào giải thích, không tự giác liếc Mạc Dĩ Trạch một cái, phát hiện anh toàn bộ ánh mắt nhìn chằm Âu Y Tuyết, vì vậy nói: “Cô ấy là con gái nuôi của bác, gần đây ở tại trong nhà bác”.Lời này vừa nói ra, ước chừng dừng lại có bốn năm giây, Bùi Nhiên mới hiểu được gật đầu một cái.Cô cười một tiếng nói: “Thì ra tất cả đều là quen biết, Dĩ Trạch tại sao lần trước không nói?”. Cô lại đem tầm mắt chuyển qua một bên Mạc Dĩ Trạch, lúc này mới phát hiện ra sắc mặt của anh xanh mét: “Anh bị làm sao vậy?”.Bùi Nhiên vươn tay, sờ sờ khuôn mặt anh.Mà cũng bởi vì cử động này của cô, chọc cho lòng Âu Y Tuyết vừa đau nhói. Giờ phút này, cô chỉ cảm thấy mình lòng của giống như là bị hung hăng níu chặt, để cho cô hô hấp cũng trở nên đặc biệt khó khăn. Không muốn để ình biểu lộ ra ngoài, cô dám buộc mình đem tầm mắt chuyển qua nơi khác, làm bộ chuyện gì cũng không có xảy ra.Nhìn cô không nhúc nhích, Mạc Dĩ Trạch trừ đối cô thương tiếc ở ngoài hơn nữa là tức giận!Hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Âu Y Tuyết, tay ôm Bùi Nhiên lại không tự chủ co lại, có hoàn mỹ đường cong khóe miệng tà ác nâng lên: “Nếu mọi người vừa lúc đều ở đây, vậy giúp Nhiên nhi chọn nhẫn đi”. Anh có thâm ý nói, vừa chú ý Âu Y Tuyết.Vậy mà, Âu Y Tuyết sau khi nghe, vẻ mặt hoàn toàn không có thay đổi. Mà thấy thế, Mạc Dĩ Trạch phẫn nộ không dừng dâng lên.”Này. . .”. Lục Bình kinh ngạc, bởi vì bà hoàn toàn không có nghĩ qua Dĩ Trạch lại sẽ làm ra quyết định như vậy, hơn nữa điều này cũng không phù hợp kế hoạch! Vì vậy bà sửng sốt một lát, muốn cự tuyệt. Vẫn còn không có nói ra, một giọng nói liền cắt đứt lời của bà.”Dĩ Trạch nói rất đúng, không bằng hai người giúp con chọn nhẫn”. Nghe được Mạc Dĩ Trạch như vậy ‘thương yêu’ mình, trong lòng Bùi Nhiên đã sớm hồi hộp. Chứ đừng nói lại đi truy cứu vẻ mặt lạnh lùng vừa rồi của Mạc Dĩ Trạch .Yêu cầu của Bùi Nhiên như thế, tựa hồ vừa lo lắng những chuyện khác, cho nên Lục Bình do dự một hồi lâu, cuối cùng trưng cầu Âu Y Tuyết ý kiến.Âu Y Tuyết cũng không có nói cái gì, chỉ là gật đầu một cái.Vì vậy bốn người liền bắt đầu vì Bùi Nhiên chọn mua nhẫn kết hôn.Không biết Mạc Dĩ Trạch có phải là cố ý hay không!Chỉ cần Bùi Nhiên nhìn trúng chiếc nhẫn nào, cũng không quản giá cả như thế nào, Mạc Dĩ Trạch toàn bộ đem mua trọng kim chỉ vì bác cô cười một tiếng! Sau đó còn cùng Bùi Nhiên mang nhẫn giống nhau, sau đó cố ý hỏi thăm ý kiến của Âu Y Tuyết, mà Âu Y Tuyết cũng chỉ có thể cố nén nội tâm chua xót, không ngừng gật đầu mà ca ngợi.Thật vất vả tốn ba bốn giờ chọn một chiếc nhẫn ưng ý nhất, nhưng là Mạc Dĩ Trạch cũng không có dễ dàng như vậy liền thả qua cô, mà là lại dẫn Bùi Nhiên đi chọn áo cưới, dĩ nhiên, hộ tống còn là Lục Bình cùng Âu Y Tuyết!Lúc chọn áo cưới anh và Bùi Nhiên ở trước mặt mọi người cùng nhau ân ái, thỉnh thoảng cùng Bùi Nhiên thân mật hôn, làm cho nhân viên bán hàng ở một bên vô cùng ghen tỵ, vừa tán thưởng Bùi Nhiên có thể tốt phước như vậy có một người chồng vô cùng tốt.Nhìn cảnh tượng bọn họ “ân ái”, trong lòng Lục Bình điên cuồng mắng Mạc Dĩ Trạch, còn lo lắng cho Âu Y Tuyết, mà Âu Y Tuyết miễn cưỡng mỉm cười nhưng trong lòng dường như có cái gì đó từ từ bể nát.Tóm lại qua một ngày này Trong đầu Âu Y Tuyết chỉ có mấy chữ đó chính là đau đến không muốn sống nữa!Màn đêm buông xuống.Mạc Dĩ Trạch mượn có phải cùng Bùi Nhiên ăn tối nên không có trở về Mạc Gia. Trên bàn ăn Lục Bình không ngừng oán trách Mạc Dĩ Trạch quá đáng vừa quan sát biểu tình của Âu Y Tuyết, nhưng bà nói chuyện muốn nửa ngày Âu Y Tuyết không có bất cứ thay đổi gì ăn cơm xong lặng lẽ đi lên phòng.Trở lại trong phòng, Âu Y Tuyết cũng không có giống như thường ngày, rửa mặt đi nằm ngủ. Mà là ngồi một mình ở bên mép giường, không biết nhìn nơi nào rơi vào trầm tư.Cô. . . Ra sao á. . . Tại sao cảm thấy tâm trạng quá đau khổ. . .Cô không hiểu, cô nhìn thấy bọn họ ân ái nên vui mừng, vui mừng mình rốt cuộc sẽ không mặc cho anh định đoạt, vui mừng sau này không còn có bất kỳ quan hệ gì, nhưng là tại sao. . .Cô cảm thấy tim của mình trống rỗng, giống như là thiếu một khối thứ gì đó quan trọng nhất. Loại cảm giác này là cô chưa từng có, cô bị làm sao nha?Nghĩ đi nghĩ lại, trước mắt lại không khỏi hiện ra giữa ban ngày Mạc Dĩ Trạch ôm Bùi Nhiên, thân mật tỉ mỉ hôn Bùi Nhiên, vì vậy trong lòng đau lại càng thêm rõ ràng khắc sâu!Trong mắt không biết từ lúc nào nổi lên sương mù, cô gắt gao cắn môi dưới của bản thân, vì mình làm đau mà cảm thấy không hiểu, cảm thấy vô dụng. . .Chẳng lẽ, cô là yêu anh?Cô chưa từng có yêu ai, cho nên cô cũng không biết cảm giác của mình có phải hay không bởi vì quan tâm làm cô đau đớn như thế.Nhưng nếu quả như thật là như vậy, cô nên làm cái gì. . .Đứa bé lập tức sẽ ra đời, cô cũng rất nhanh là có thể có được cuộc sống cô muốn, mà anh sẽ chỉ lần nữa có một gia đình. Bọn họ sẽ rất nhanh không nữa bất kỳ dính líu. . . Chỉ là, vừa nghĩ tới bên cạnh anh sắp có một người con gái khác, lòng ngực của anh không hề thuộc về cô, cô cũng cảm thấy trời đất đều ở đây băng tuyết, thế giới lâm vào hắc ám.Tại sao vào lúc này, cô mới phát hiện. . . Mới phát hiện thì ra mình vẫn luôn có cái cảm giác này, hẳn là. . . Yêu?Làm thế nào, cô rốt cuộc nên làm cái gì. . .Nhất thời lúc cô đang mê mang như đang đi vào sa mạc.Từng giây từng phút trôi qua Âu Y Tuyết lâm vào suy nghĩ của mình không thể thoát ra.Trong lúc khóe mắt cô trào ra giọt nước mắt thì có một bòng dáng đang ở ngoài cửa từ từ tiến vào, đi đến phía sau cô. ..Khi Âu Y Tuyết còn đắm chìm trong trong mạch suy nghĩ của mình thật lâu, một bóng đen đã chợt từ phía sau của cô ôm lấy cô.Động tác này làm cho Âu Y Tuyết cả kinh, cô đang định phản kháng, thì nghe được hơi thở và hương vị quen thuộc làm cô ngừng động tác.Đúng vậy, cô chưa có quá mức, nhưng là cô có thể biết ôm cô là ai! Cái đó cô đoạt lấy chín tháng lồng ngực, trừ anh ra không nữa người khác.Mạc Dĩ Trạch lẳng lặng ôm cô, âm thầm. Trên mặt tràn đầy chán chường, cùng ban ngày khôn khéo cơ trí chính anh giống như hai người, toàn thân của anh tràn ngập này một cỗ nồng nặc mùi rượu cùng với mùi thuốc lá, vốn là sửa sang lại tây trang cũng biến thành nhốn nháo rất nhiều.Đáng chết, anh thế nào không có chí khí như vậy!Rõ ràng tự nói với mình không cần suy nghĩ tiếp đến người phụ nữ máu lạnh này, cũng cưỡng ép mình không cần để ý cô, nhưng khi anh trở lại trong biệt thự, thấy nói cô đã từng nằm giường lạnh lẽo, anh còn là khắc chế không được chạy đến tìm cô.”Tại sao. . . Tại sao. . .”. Không biết qua bao lâu, tĩnh mịch cực kỳ bên trong phòng vang lên anh khàn khàn giọng trầm thấp.Trong lòng Âu Y Tuyết chán nản nhưng không có hỏi. . .Không có nghe được câu trả lời của cô, tựa hồ ngay từ lúc trong dự liệu của anh. Anh nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, men say mông lung trong mắt có cực kỳ bi ai.Biết rõ cô cái gì cũng không biết nói, đối với anh không có nửa điểm tình yêu, anh rốt cuộc vẫn còn ở đang mong đợi cái gì?Nghĩ tới đây, Mạc Dĩ Trạch không khỏi có chút tức giận. Tại sao mình bỏ ra tất cả thật lòng, lại không chiếm được cô một chút tình yêu, cho dù là một điểm nhỏ, tại sao cũng không có?!Anh ôm Âu Y Tuyết tay không tự chủ buông lỏng ra.Chỉ cảm thấy cổ hơi thở quen thuộc kia cách mình một xa, trong ngực không còn, tâm cũng theo đó không còn. . .Một giây kế tiếp, Mạc Dĩ Trạch liền đem thân thể của cô chuyển một cái, cô chưa kịp phản ứng kịp, anh ngang ngược hôn cô.”Ừ. . .”. Cảm nhận được do trong miệng anh truyền mùi rượu, Âu Y Tuyết không tự chủ nhíu mày, trực giác tính liền muốn muốn đem anh đẩy cách.Mạc Dĩ Trạch căn bản không để ý sự kháng nghị của cô mượn men say, anh nhanh chóng dùng bàn tay cầm giữ tay của cô nâng tại đỉnh đầu của cô, sau đó cái tay còn lại đẩy cô. Cô thân thể mềm mại liền rơi vào lông trong chăn, Âu Y Tuyết muốn mượn này đứng dậy, Mạc Dĩ Trạch giống như là biết ý đồ của cô, nhanh chóng dùng chân của mình chống đỡ ở trên hai chân cô, để cho cô không thể động đậy.Nụ hôn của anh mang theo xâm lược ý vị, thật sâu mút vào cô cái lưỡi thơm, gặm cắn không ngừng.# đã che giấu #”Ừ. . .” Âu Y Tuyết rên rỉ ra tiếng, một đôi con ngươi xinh đẹp viết đầy kinh hoảng. Cô muốn tránh thoát , bất đắc dĩ hơi sức của cô đối với anh mà nói căn bản là một sợi lông của con trâu, cho nên cô chỉ có thể yên lặng chịu đựng anh công hãm.Một nụ hôn không biết triền miên bao lâu, cho đến Âu Y Tuyết cảm thấy đầy ngập phổi không có bất kỳ không khí chảy vào, sắp hít thở không thông thời điểm, anh rốt cuộc buông ra cô.Men say con ngươi nhìn đôi mắt của cô, một tia khổ sở xuất hiện tại con ngươi của anh.”Tôi đang nằm mơ sao?”. Anh không có buông cô ra, mà là nâng cao thân thể êm ái mà hỏi: “Là bởi vì quá nhớ em, cho nên xuất hiện ảo giác”. Anh thật sâu hõm vào, nếu như đây là một mộng, như vậy anh rất tình nguyện cái này mộng có thể vẫn đi xuống, không nên dừng lại. . .Nghe vậy, Âu Y Tuyết cứ như vậy nhìn anh, không lên tiếng . Bởi vì đối mặt bộ dáng như thế của anh, cô phát hiện mình đầu óc trống rỗng, bởi vì anh, lòng của cô sự trống rỗng ấy bị lấp đầy!”Ha ha. . .”. Mạc Dĩ Trạch thu lại nâng của mình bi thương tâm tư, anh âm thầm cười nhạo một tiếng, ngay sau đó lại tự nhủ: “Tại sao em cũng không cảm thấy, tại sao. . . Tôi nghe lời của em, cưới người phụ nữ khác, tại sao em đều không liếc lấy tôi một cái? Tôi làm nhiều chuyện trái với tâm nguyện mình như vậy, tại sao em cũng không tức giận? Dù là chỉ có một chút điểm sức sống, tại sao cũng không có. . . .”.Anh thật là khổ sở, thật là khổ sở! Khi anh vì muốn cô để ý, cố ý cùng người phụ nữ khác ở chung một chỗ, tại sao cô lại thủy chung an tĩnh như vậy nhìn anh, không có bất kỳ biểu tình phản ứng, quay đầu lại khổ sở chỉ có một mình anh . .Âu Y Tuyết lẳng lặng nghe anh sau nỉ non, thật lâu sau mới nói: “Anh say”.”Không. . . Tôi không có say!”. Say, cô là sẽ không như vậy chân thật đấy! Cô tỉ mỉ xinh đẹp như vậy, làm anh mê mê luyến, vào giờ khắc này đều là như thế chân thật. Anh không có say!Giờ phút này Âu Y Tuyết đem những lời chân thành của anh do anh đang say rượu nói xằng bậy! Mặc dù cô cũng đối với những lời nói đó cảm thấy vô cùng rung động, nhưng cô lại không thể hoàn toàn tin tưởng những lời anh nói. . . Bởi vì cô hiểu anh đối tốt với cô chỉ vì đứa bé trong bụng mà thôi. . . .Vậy mà, cô chắc chắn tới nhanh như vậy, đi cũng nhanh, bởi vì. . .”Anh yêu em”. Nhìn cô đều ở gang tấc, một câu ở trong lòng bị đè nén thật lâu lời của từ anh lãnh khốc khóe miệng tràn ra.Âu Y Tuyết ngẩn ra, trong ánh mắt trong nháy mắt hiện ra không dám tin.Giống như là câu nói mở đầu, hoặc giả được cô cho phép để cho anh an tâm rất nhiều, ngay sau đó Mạc Dĩ Trạch lại lẩm bẩm nói: “Anh nhớ em, nhớ em ở dưới người của anh thở gấp, nhớ em cùng anh cùng nhau đi Thiên đường cái kia một giây; anh yêu em, yêu em hận không được sắp chết đi, sống không bằng chết. . . .”. Dần dần, anh nói rất nhiều lời nói, nhưng là Âu Y Tuyết cũng không có nghe, bởi vì cô ý định đều ở câu kia của anh: ‘anh yêu em’.