Chương 147

Đêm đã khuya, Lưu Dục hầu hạ Liễu Vận Ngưng đi ngủ xong thì về phòng mình, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm u tối, đó là một màu đen khiến người ta cảm thấy áp lực.

Nàng không biết rằng sau khi nàng đóng cửa lại, người đáng lẽ đã phải chìm trong giấc ngủ rồi lại mở mắt.

Đôi mắt sáng như sao trời nhìn lên đầu giường, ánh sáng trong mắt dần trở nên ảm đạm.

“Ta đi dò la tin tức đó, hế hế! Hôm nay ta vui lắm nha!” Y tự nói cho mình nghe: “Chính chủ đã về rồi, không phải ta có thể đưa nàng đi được rồi sao?”

‘Choang’, Liễu Vận Ngưng đánh rơi cái bình sứ xuống đất.

—- Cuối cùng cũng đã về rồi sao?

Khuôn mặt trắng bệch của nàng càng nổi bật, im lặng, nàng nở một nụ cười nhạt, từ môi chuyển lên mắt cho đến khi ý cười nhạt đến nỗi không thể nhận ra.

—- Cũng đã đến lúc nên kết thúc tất cả rồi nhỉ?

Nỗi mệt mỏi từ tận đáy lòng dâng lên đến đỉnh điểm, ‘Mộng Thệ’ lại một lần nữa phát tác, cơn đau thấu xương ùa về, nàng đau đến nỗi phải oằn mình, mồ hôi chảy xuống hai bên trán rồi nhỏ xuống giường, ý thức dần lơi lỏng, bóng tối vô biên nuốt chửng nàng, nàng rơi vào bóng đêm vô tận.

Trong cơn u mê, đôi mắt nhắm nghiền như có nước đọng, nhưng rất nhanh nó liền biến mất, trôi vào bóng đêm.

—- Thật khó chịu, thật khó chịu.

“Bệ hạ, đêm đã khuya, người còn chưa chuẩn bị đi nghỉ ạ?” Lai Phúc nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, quan tâm hỏi.

Hiên Viên Kỳ không ngẩng đầu: “Ngươi mệt thì đi nghỉ sớm đi.”

“Lời này của bệ hạ là muốn giết nô tài mà, trời đã gần sáng rồi, nếu không đi nghỉ sẽ phải lâm triều ngay sau đó đấy.”

“Ngươi mang một chén trà lại đây cho trẫm.” Y day day huyệt thái dương, mệt mỏi nói.

“Vâng!” Lai Phúc vâng mệnh.

Ngự thư phòng trống trải lại trở nên yên tĩnh, Hiên Viên Kỳ buông bút, mệt mỏi ngả người ra sau, cả cơ thể mỏi nhừ, nhưng suy nghĩ lại nhanh nhạy, chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu lại xuất hiện dung nhan thanh lệ nhợt nhạt, nó cứ quẩn quanh trong lòng, đúng là nỗi bất an khó nói thành lời.

Lòng vô cùng phiền muộn!

“Bệ hạ, trà của người đây!” Lai Phúc đã trở lại, đặt chén trà còn nóng xuống trước mặt Hiên Viên Kỳ, nhìn Hiên Viên Kỳ một hồi, hắn chần chừ hỏi: “Bệ hạ, người đang phiền lòng vì chuyện của Liễu chủ tử sao?”

Hiên Viên Kỳ không trả lời, nhưng có quay sang nhìn Lai Phúc, ý bảo hắn cứ nói tiếp, Lai Phúc được tăng thêm vài phần can đảm mới dám nói: “Nô tài không hiểu đạo lý của người bề trên, nhưng nô tài vẫn có thể thấy rõ được sự thật.”

Ngừng một hồi, thấy Hiên Viên Kỳ không có ý phản đối, Lai Phúc nói tiếp: “Có lẽ người ngay từ đầu bệ hạ thích chính là Liễu chủ tử, con người có phải cỏ cây, sao có thể vô tình? Bệ hạ đã ở cùng Liễu chủ tử hiện tại lâu như vậy rồi, cho dù có phải lòng người cũng chẳng phải chuyện lạ, hơn nữa Liễu chủ tử hiện tại khiến người ta thấy cảm mến, nếu không vì nô tài người đã……”

Hiên Viên Kỳ liếc hắn một cái: “Đã gì?”

“Không, không có gì! Ha ha……” Không thể nói thẳng những suy nghĩ trong lòng, Lai Phúc thu mình lại: “Tóm lại là, nô tài thấy bệ hạ không nên phiền lòng vì chuyện này, chỉ cần làm theo những gì trái tim mách bảo là được!”

Thật ra hắn không hề đồng tình với việc bệ hạ đi tìm Liễu chủ tử chân chính, người có con mắt tinh đời chỉ cần nhìn qua cũng biết bệ hạ đã phải lòng Liễu chủ tử hiện tại, nhưng bệ hạ lại cố tình lừa mình dối người, thôi quên đi, hắn chỉ là một nô tài, chủ tử có làm gì thì hắn cũng không có quyền lên tiếng.