Chương 147: Phục kích

Không biết trải qua bao lâu, trong giấc mộng, Dương Thu Trì thấy tiểu thiếp đầu tiên của gã là Tần Chỉ Tuệ đứng trên đỉnh núi tại Quảng Đức huyện ngoắc tay gọi hắn. Tuy là cách rất xa, nhưng chẳng hiểu sao gã có thể nhìn nụ cười xinh xắn trên môi nàng rất rõ.

Dương Thu Trì vừa định chạy về phía nàng, thì từ phía sau có một nữ nhân chạy lên trước hắn, vượt qua hắn rồi phóng tới Tần Chỉ Tuệ, nhìn bóng lưng thì đó là tiểu thiếp thứ hai – Tống Tình.

Tần Chỉ Tuệ cầm chặt tay Tống Tình, hai người quay lại nhìn Dương Thu Trì mỉm cười ngọt ngào, rồi từ từ bay lên tầng mây.

Dương Thu Trì lớn tiếng gọi: “Chỉ Tuệ! Tình Tình!”

Lúc này hắn chợt cảm thấy thân thể mình chấn động giống như đang lọt vào giữa dòng sông, khiến hắn hoảng hốt phi thân lên ôm chầm lấy sau lưng Tống Tình. Tống Tình định giãy tránh, nhưng Dương Thu Trì ôm chặt nàng vào lòng, thoảng thốt van nài: “Tình Tình, nàng đừng đi, đừng rời xa ta! Tình Tình.”

Đột nhiên đầu hắn nhói đau, bị cốc một cái rõ ta, đâu đến nổi Dương Thu Trì kêu lên chói lói giật mình choàng tỉnh, lòng hắn rõ ràng là vẫn còn thân hình mềm mại đượm hương của một người. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hắn vẫn tưởng là Tống Tình, không kịp nghĩ Tống Tình sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây, vội vã ôm chặt nàng bảo: “Tình Tình, đừng rời xa ta!”

Băng….! Đầu lại bị một cốc một cái nữa, Dương Thu Trì ối cha kêu lên, lúc này triệt để tỉnh ngủ, bỏ tay ra, cô gái trong lòng cố vùng ngồi dậy, tức giận quát: “Phát điên hả ngươi!”

Lò sưởi trong phòng đã sắp tàn, chỉ còn lại một ít than phát ra vài tia sáng yếu ớt, Dương Thu Trì lúc này mới nhìn rõ người vừa rồi mình ôm chẳng phải Tống Tình, mà là Tống Vân Nhi.

Dương Thu Trì ngơ ngẩn nhìn Tống Vân Nhi, không biết vì sao nàng lại chạy lại nằm trong lòng mình chứ?

Tống Vân Nhi có chút bẽn lẽn, vội vã giải thích: “Người ta thấy mền của huynh bị tuột ra, bèn đến đắp lại, không ngờ huynh quả thật nói mớ, cái gì mà cứ gọi búp bê bùn liên tục. Huynh gọi tỷ ấy thì cứ gọi đi, ôm người ta làm cái gì?”

Dương Thu Trì cười bối rối, lòng thầm nghĩ cô thân có võ công, đừng nói gì ta trong lúc đang ngủ, cho dù có tỉnh như sáo mà muốn ôm cô, cô không chịu thì dù có mọc thêm hai cánh tay nữa cũng ôm chẳng được. Gã biết nha đầu này đối tốt với mình, nhưng không thể nói phá ra tránh cho cho hai người cùng khó xử.

Dương Thu Trì định lên tiếng, nhưng đột nhiên ngẩn ra, nụ cười trên mặt từ từ biến hẳn, dỏng lỗ tai lên nghe ngóng và cảm thấy kỳ quái vô cùng. Ở bên ngoài, ngoại trừ tiếng ngáy của Hồ Giang và các hộ vệ, bốn phía đều vắng lặng, ngay cả tiếng chó kêu cũng không có.

Không ổn rồi, bọn họ ngụ ở dịch sở nằm ở phía đầu Bắc Tiếu thôn, khi họ đến đây hôm qua, trong thôn chó sủa vang trời, trước lúc họ ngủ chó cũng sủa loạn khắp nơi. Hiện giờ không nghe được tiếng chó sủa nào, vậy là cớ làm sao?

Tống Vân Nhi thấy thần sắc của gã chợt trở nên nghiêm trọng, vừa định lên tiếng hỏi, thì Dương Thu Trì đã đưa ngón tay lên ngăn trước môi của nàng lại, ra hiệu bảo nàng đừng lên tiếng. Tống Vân Nhi đỏ mặt, đánh tay hắn ra, dỏng tai lên nghe nhưng không phát hiện được gì.

Dương Thu Trì lăn mình trở dậy, bước nhanh lại cửa sổ, khe khẽ mở hé ra, đứng lắng nghe một lúc vẫn không có tiếng cho sủa nào, ngược lại còn ẩn ước nghe tiếng phần phật, bèn chong mắt nhìn ra, thấy trong ánh trăng vằng vặc của trời đêm, ở khoảng cách khá xa có một đám đen từ từ di động.