Chương 148: Ba năm sau

Ba năm sau. Thành phố C. Nhà trẻ tư nhân cao cấp.

Người bạn nhỏ Sở Tư hàn ngày đầu tiên đi nhà trẻ, một thân đồng phục học sinh màu xanh dương đậm, mang theo nón an toàn màu vàng của trẻ em, đang đứng ở cửa hết nhìn đông tới nhìn tây. Sauk hi thấy người tới đón mình là Sở Thiên Ngạo, gương mặt trắng nõn lộ ra nụ cười hưng phấn, lao vào trong ngực Sở Thiên Ngạo .

“Cha! Cô giáo của con thật xinh đẹp a! Con rất thích cô! Cô hát nghe rất hay a! Cha, ngày mai con vẫn muốn đi nhà trẻ!”.

Trên mặt Sở Thiên Ngạo lộ ra nụ cười cưng chiều : “Ha ha, được. Ngày mai cha đưa con đi nhà trẻ.” Lấy tay khều khều cái mũi nhỏ của Tư Hàn, “Hôm nay ở nhà trẻ có ngoan không? Cô giáo có phê bình con hay không?”

“Tư Hàn rất ngoan! Cô giáo Mạc vẫn khen con thật đáng yêu! Con rất thích cô giáo của chúng con!” Trên mặt Tư Hàn lộ ra nụ cười ngây thơ.

Cô giáo Mạc . . . . . . trái tim Sở Thiên Ngạo lòng chợt đập rất nhanh. Đã từng, hắn đã từng biết một cô gái họ Mạc . . . . . .

Không biết, cô hiện tại sống có khỏe không.

Có lẽ đã kết hôn rồi. Nghe Bùi Tuấn hỏi rất nhiều lần rồi, nhưng Cố Cẩm Tâm một chút thông tin cũng đều không tiết lộ.

Hôm sau rời giường sớm, sau khi đưa Tư Hàn đến nhà trẻ, Sở Thiên Ngạo trở về công ty tiếp tục công việc.

Sở Thiên Ngạo hiện tại điềm tĩnh không ít, công ty Sở thị được hắn quan tâm rất ngăn nắp, tài sản đã gấp trước kia mấy lần. không hổ là người đứng đầu thương giới.

Điện thoại trên bàn vang lên.

“Tổng giám đốc, nhà trẻ gọi điện thoại tới đây, nói. . . . . . Mời ngài đi tới nhà trẻ .” Giọng nói Thư ký thận trọng.

Nhà trẻ thông báo phụ huynh tới, khẳng định không có chuyện tốt. Cậu chủ nhỏ nhất định ở nhà trẻ đánh nhau.

Xe chạy nhanh như chớp đến nhà trẻ. Sở Thiên Ngạo hướng phòng làm việc của hiệu trưởng đi tới.

Vừa đi tới góc tường, xa xa liền nhìn thấy Tư Hàn đang đứng ở bên ngoài phòng học khóc nhè. Mặt trời tháng Chín vẫn còn rất nóng, bộ mặt cậu bé đầy mồ hôi, bóng dáng nhỏ nhoi có vẻ gầy yếu như vậy.

Sở Thiên Ngạo giận dữ, đè nén giận dữ trong lòng đi về bên đó. Mắt chăm chú nhìn bóng dáng nho nhỏ Tư Hàn.

Chợt, từ trong phòng học đi ra hai giáo viên, đưa lưng về phía Sở Thiên Ngạo, không thấy rõ mặt của các cô. Một người dường như tuổi trung niên, một người là cô gái trẻ tuổi.

Người phụ nữ trung niên chỉ vào Tư Hàn lớn tiếng trách cứ cái gì đó, cô gái trẻ tuổi lại cúi người ngồi xuống, ôm lấy Tư Hàn, nhẹ nhàng vuốt đầu của hắn, giống như đang an ủi hắn.

Sở Thiên Ngạo càng đi tới gần, thì giọng nói của người phụ nữ trung niên nghe vào càng vô cùng chói tai: “Đừng tưởng rằng ba cậu có tiền thì ngon! Cậu có biết người cậu làm bị thương là ai không! Là cháu ngoại của Thị trưởng Lương đó! Cô giáo Mạc, mặc kệ nó! Để nó chịu phạt ở chỗ này! Nếu không nó không biết đúng sai!”

Giọng nữ nhẹ nhàng nghe có mấy phần quen thuộc: “Chủ nhiệm Vương, dùng cách xử phạt về thể xác như vậy không tốt đâu? Lucas còn nhỏ như vậy, thời tiết lại nóng như vậy, say nắng rồi làm thế nào? Cho dù Lucas có lỗi, cũng không thể dùng cách xử phạt về thể xác như vậy với cậu bé nha!”

Dùng cách xử phạt về thể xác! Sở Thiên Ngạo vừa nghe đến những chữ này, ánh mắt thâm thúy lập tức híp lại nguy hiểm.

Sải dài bước chân đi tới, trên gương mặt lạnh lùng tràn đầy tức giận như muốn giết người.

Tư Hàn thấy Sở Thiên Ngạo, uất ức hô to một tiếng: “Cha!” Liền từ trong lòng cô gái trẻ tuổi chạy ra, hướng Sở Thiên Ngạo bên cạnh xông tới.

Sở Thiên Ngạo giang hai cánh tay ôm Tư Hàn, nhanh chóng bế cậu bé lên.

“Nghe nói các người dùng cách xử phạt về thể xác với con trai của tôi?” Bình tĩnh mở miệng, giọng nói lạnh lẽo lại khiến người ta không khỏi run rẩy.

Hai vị giáo viên đồng thời xoay người lại.

Ánh mắt lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo quét qua hai người, khi chạm tới gương mặt của nữ giáo viên trẻ tuổi nhất thời hoàn toàn hóa đá.

Mạc Tiểu Hàn. Là Mạc Tiểu Hàn mà ba năm nay hắn ngày thương đêm nhớ. Vốn hắn cho rằng đã đem hình ảnh của cô vùi sâu vào đáy lòng rồi. Nhưng khi gặp lại được cô, hắn mới biết, mình vẫn thật sự rất yêu cô!

Mạc Tiểu Hàn cũng kinh ngạc đến ngây người tại chỗ. Ba Lucas, lại là Sở Thiên Ngạo!

Ở trường học Quý tộc này, học sinh lấy tên tiếng Anh tương xứng, cô không biết, thì ra Lu¬cas là Tiểu Tư Hàn mà ba năm trước đây đã bú sữa của cô!

“Anh chính là ba của Lu¬cas sao? Anh giáo dục con trai như thế nào vậy? Lu¬cas đánh bạn nhỏ khác bị thương đầy mặt, vừa đưa đến bệnh viện! Thật may là chỉ ở trên mặt, nếu là ở mắt thì làm thế nào!” Chủ nhiệm Vương mập mạp thấy Sở Thiên Ngạo, lập tức mở miệng dạy dỗ.

Mặc dù bà chỉ là một chủ nhiệm nho nhỏ ở trường học tư nhân này thôi, nhưng sau lưng bà có Thị trưởng Lương làm chỗ dựa. Lần này hay rồi, con trai của tổng giám đốc gì đó, mà dám đánh bị thương cháu ngoại của Thị trưởng Lương! Sinh chuyện rồi!

Sở Thiên Ngạo căn bản không hề chú ý bà nói những gì, chỉ ngơ ngác nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Ba năm không gặp, cô xinh đẹp hơn. Bộ dáng ngây ngô ngày xưa không còn. Mái tóc đen nhánh thẳng dài, uốn lên rất quyến rũ, vẫn thả xuống hai vai, so với trước kia mập hơn, vóc người cng thm c lồi c lõm rồi.

C, vẫn đẹp nh thế. Khng, đẹp hơn so vi trc kia!

Sau vi giy kinh ngạc, Mạc Tiu Hn nhanh chng phản ứng. C chút xu hổ vut vut mi tc của mnh.

Tiu nhn nhiLu¬cas, ở trong ngực cha đã dừng khc, nh mt liếc qua Sở Thin Ngạo một chút, rồi lại liếc qua Mạc Tiu Hn một chút, đc ý ni: “Cha, cha nhn xem, Cô giáo Mạc của chúng con có phải là rất đẹp không? So với cô giáo Vương xinh đẹp hơn! Con rất thích Cô giáo Mạc, con ghét cô gáo Vương!”

Nói xong, vẫn không quên nhìn cô giáo Vương đang không ngừng liến thoắng khiển trách Sở Thiên Ngạo làm mặt quỷ.

Sở Thiên Ngạo lúc này mới phản ứng được. Dời ánh mắt từ trên người Mạc Tiểu Hàn chuyển qua chủ nhiệm Vương: “Câm miệng! Tiền thuốc cho đứa bé bị thương hết bao nhiêu? Tôi trả gấp 1000 lần cho họ.”

Nghe câu nói của Sở Thiên Ngạo, chủ nhiệm Vương kinh ngạc không ngậm miệng lại được, không phải nói ba Lu¬cas chỉ làm ăn nhỏ thôi sao? Sao lại trở thành giàu có như thế này? Thật là thất sách, nếu sớm biết thì vừa rồi chỉ cần giảng hòa thôi, vốn cho rằng nhà đứa bé này không có tiền cũng không có thế lực, không ngờ tới lại là một nhân vật càng khó chọc hơn!

Nhanh chóng biến đổi khuôn mặt, hiện lên một nụ cười chuyên nghiệp: “Thật ra thì tiền không phải là vấn đề, chủ yếu là. . . . . .”

Sở Thiên Ngạo không đợi bà nói xong, trực tiếp cắt ngang: “Tiền thuốc thang tôi bỏ ra. Chỉ có điều chuyện bà dùng cách xử phạt về thể xác với Lu¬cas, bà cũng cần phải cho tôi một cái công đạo!”

Chủ nhiệm Vương mặt xám như tro tàn, đang muốn biện bạch thì một người đàn ông trung niên đi tới: “Sở tổng, anh đã đến rồi!” Nhiệt tình bắt tay Sở Thiên Ngạo.

Người tới là hiệu trưởng nhà trẻ. Chủ nhiệm Vương sắc mặt càng trắng hơn.

“Chủ nhiệm Vương, đây chính là Đại Cổ Đông của nhà trẻ chúng ta, tổng giám đốc công ty Sở thị . . . . . !” Hiệu trưởng nghe được tin tức chạy tới. Trong lòng hận không thể đem chủ nhiệm Vương chém 100 đao để giải hận.

Bà chọc ai không chọc, lại chọc phải Sở Thiên Ngạo! Ai! Hôm nay chuyện này nếu không xử lý tốt, ngày mai nhà trẻ chỉ có thể đóng cửa! Cũng trách chính mình, trước đó không có nói với ban giáo viên, Lu¬cas chính là con độc nhất của Tổng giám đốc Sở thị .

Mạc Tiểu Hàn khoanh tay, đứng bên cạnh nhìn. Sở Thiên Ngạo khí thế cường đại, khiến cô biết cho dù không có cô che chở, Sở Tư Hàn cũng sẽ không phải chịu uất ức gì nữa.

Từ từ chuyển bước, muốn biến mất trước mặt mọi người.

“Cô giáo Mạc , đây là cha con. Cha con cũng họ Sở.” Gi5ng trẻ con lanh lảnh gọi cô lại. Tư Hàn đang giới thiệu cô với Sở Thiên Ngạo đấy.

Tư Hàn hồn nhiên khiến Mạc Tiểu Hàn nở nụ cười, để thỏa mãn Tư Hàn, cô hào phóng vươn tay hướng Sở Thiên Ngạo: “Chào anh. Tôi là giáo viên của Lu¬cas, Mạc Tiểu Hàn.”

Sở Thiên Ngạo một tay ôm Tư Hàn, một tay đưa ra, nắm tay Mạc Tiểu Hàn.

Hắn cầm chặt như vậy, giống như có ngàn vạn ngôn ngữ cần nói. Một giây đồng hồ đã qua, hai giây đã qua, tay Sở Thiên Ngạo vẫn không buông ra. Mặt của Mạc Tiểu Hàn nhất thời đỏ, ánh mắt liếc qua hiệu trưởng và chủ nhiệm, rồi dùng sức rút tay ra.

Thấy Mạc Tiểu Hàn luống cuống, Sở Thiên Ngạo mới buông tay ra. Nếu như không phải sợ cô tức giận, hắn thật muốn cả đời cầm không buông.

Hiệu trưởng nhỏ giọng khiển trách chủ nhiệm Vương. Chủ nhiệm Vương giải thích: “Dùng cách xử phạt về thể xác tất nhiên là không đúng, nhưng cũng vì Lu¬cas quào trầy bạn nhỏ khác a!”

“Tư Hàn, tại sao con lại cào bị thương bạn nhỏ khác?” Sở Thiên Ngạo uy nghiêm hỏi, đối với chuyện dạy dỗ con trẻ, hắn luôn rất coi trọng .

“Thân Á Viêm nói con không có mẹ. . . . . . Cậu ấy. . . . . . Cậu ấy nói mẹ con chết rồi. . . . . .”

Giọng nói của Tư Hàn càng ngày càng nhỏ, trong đôi mắt to chứa đầy nước mắt uất ức.

Lòng của Sở Thiên Ngạo hung hăng đau. Ôm chặt Tư Hàn, giọng nói tràn đầy thương yêu: “Ai nói Tư Hàn chúng ta không có mẹ? Mẹ của Tư Hàn chúng ta vừa dịu dàng vừa đẹp. Chỉ có điều mẹ bây giờ đang ở nước ngoài, chờ Tư Hàn lớn lên mới có thể trở lại.”

“Không! Con không muốn mẹ ở nước ngoài! Con muốn Cô giáo Mạc làm mẹ con!” Tư Hàn đột nhiên níu chặt áo Mạc Tiểu Hàn đứng ở bên cạnh. Nhìn Sở Thiên Ngạo Cầu khẩn.

Ba con so với con càng hy vọng Cô giáo Mạc có thể làm mẹ con —— Sở Thiên Ngạo rất muốn nói câu nói này, nhưng chỉ có thể nói thầm trong lòng.

Hiệu trưởng, chủ nhiệm, còn có Mạc Tiểu Hàn, cũng bị những lời này của Tiểu Tư Hàn làm cho ngây ngẩn cả người.

Hai mắt hiệu trưởng hai mắt tỏa sáng. Vừa rồi nhìn Sở tổng và cô giáo Mạc bắt tay, vẻ mặt rất không tự nhiên, hơn nữa thời gian cầm tay dường như cũng có vẻ quá dài. Chẳng lẽ? Sở tổng vừa thấy Cô giáo Mạc đã yêu rồi sao?

Quả thực là trời cũng giúp mình! Chỉ cần nói Mạc Tiểu Hàn xử lý chuyện này, Sở Thiên Ngạo nói không chừng không truy cứu chuyện dùng cách xử phạt về thể xác với Lu¬cas nữa, nguy cơ này không phải hoàn toàn được hóa giải sao

Trên mặt tươi cười, cười híp mắt nhìn Sở Thiên Ngạo: “Sở tổng, nếu Lu-cas thích Cô giáo Mạc như vậy, vậy chuyện hôm nay sẽ để Cô giáo Mạc xử lý đi! Tôi và chủ nhiệm Vương vào bệnh viện xem đứa bé bị thương kia một chút.”

Có thể được một mình ở cùng Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo đương nhiên cầu còn không được. Lập tức gật đầu đồng ý.

Trong sân chỉ còn lại Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cùng Tiểu Tư Hàn.

“Tiểu Hàn, em khỏe không? Quay về Thành phố C lúc nào? Nghe Cẩm Tâm nói mấy năm trước em ra nước ngoài.”

“Ừ. Tôi ra nước ngoài học tập, lấy học vị giao1 viên mầm non.” Mạc Tiểu Hàn lạnh nhạt nói.

Một lần nữa đối mặt với người đàn ông này, trong lòng cô vẫn có những rung động nhẹ nhàng.

“Em . . . . . Kết hôn chưa?” Sở Thiên Ngạo do dự một lát, rồi vẫn thận trọng hỏi những lời này.

Nói xong, lo lắng đến ngừng thở, cặp mắt chăm chú nhìn Mạc Tiểu Hàn, sợ Mạc Tiểu Hàn nói ra đáp án hắn không muốn nghe.