Chương 15

Sắp đến Tết, ai cũng ngong ngóng chờ mong. Nhược Hi thì mỗi ngày một ủ rũ, nghĩ tới ăn Tết xong, qua Nguyên tiêu là đến lúc tuyển tú nữ, tính ra chưa đầy một tháng nữa, lòng không háo hức với dịp lễ lạt này chút nào, ngược lại còn cầu cho nó đừng bao giờ đến. Song trên đời rất ít việc được như ý người ta, dù không muốn, Nhược Hi vẫn phải đón chào năm Khang Hy thứ bốn mươi tư.

Tết Nguyên đán, trong cung tổ chức tưng bừng. Gần nửa năm nay, tiệc lớn tiệc nhỏ của hoàng thất, Nhược Hi đã tham gia đến mấy lần liền, giờ cũng không còn háo hức như lúc mới vào nữa, lại thêm lòng sẵn nặng tâm sự nên càng có chiều uể oải. Đến hôm chính lễ, Nhược Hi để mặc Đông Vân trang điểm phục sức, rồi theo Bối lặc gia và Nhược Lan vào cung.

Lòng u ám, mắt nhìn mà không ý thức được xung quanh trang hoàng lộng lẫy tinh tế nhường nào, bảo lạy thì lạy, cho ngồi thì ngồi, nhất cử nhất động của Nhược Hi đều máy móc rập khuôn mọi người, nhưng cũng không phạm phải điều gì sơ suất.

Yến tiệc lần này vượt xa dịp Trung thu, rất đông đại thần và gia quyến tham dự, khung cảnh vô cùng náo nhiệt, Nhược Hi thầm nghĩ thế lại hay, chẳng ai chú ý đến ta, càng tự do đắm chìm suy tưởng.

Nhưng cổ nhân bảo thế nào nhỉ? Đời người, mười việc thì hết tám chín việc là bất như ý. Thập a ca và Thập phúc tấn chính là hai tay đầu sỏ thúc đẩy quá trình biến câu nói này thành hiện thực. Vừa trông thấy Nhược Hi, Thập a ca liền phớt lờ luôn phúc tấn bên cạnh, cứ mải miết ngắm cô. Vậy là, Nhược Hi buộc phải chịu đựng bốn luồng mắt săm soi, hai luồng nồng nhiệt, hai luồng lạnh băng, cảm giác khốn khổ vì bị nước lửa giao tranh giày vò khiến Nhược Hi nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến. Về sau không nhịn nổi, cô ngẩng phắt lên hằm hằm nhìn Thập a ca. Trông bộ dạng cô như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Thập a ca đành phải nhìn lảng đi. Thấy chồng không ngắm Nhược Hi nữa, Minh Ngọc bèn ném cho cô một ánh nhìn khinh miệt rồi cũng dời mắt đi chỗ khác.

Cuối cùng thế giới cũng hòa bình! Nhược Hi thở dài, tiếp tục ngồi thừ ra, nhưng chưa được bao lâu lại có cảm giác gai gai, cô giận điên lên. Lão Thập, ngươi có thôi đi hay không đây? Nhược Hi ngẩng lên, phóng ra ánh mắt dữ dằn nhất mà cô có thể nhào nặn được, nhưng lại chạm ngay phải khuôn mặt hớn hở nhiệt thành thân thiện của Thập tam a ca. Ánh mắt dữ dằn khiến vẻ nhiệt thành thân thiện ấy lập tức đông cứng lại. Nhược Hi vội nhoẻn miệng cười, biểu cảm thay đổi đột ngột khiến cơ mặt giật lên đau nhói. Cười xong, Nhược Hi làm ra vẻ miễn cưỡng, chẳng rõ Thập tam có hiểu hay không, nhưng thấy gã cười đáp lại, nâng chén với mình, Nhược Hi cũng vui vẻ nâng chén chúc tụng từ xa.

Uống xong chén rượu, Nhược Hi định cúi đầu tiếp tục suy tư thì phát hiện ra Bát a ca đang đưa mắt nhìn, khóe miệng nhênh nhếch. Không biết làm thế nào mới phải, Nhược Hi đành hấp tấp rót rượu, nâng chén mừng chàng. Bát a ca mỉm cười, cũng giơ chén cụng lại từ xa.

Đặt chén xuống rồi, Nhược Hi nhủ bụng, giờ thì ta được yên ổn nghỉ ngơi chưa đây? Cô lướt mắt một vòng, nhận ra Thập tứ đang nhìn như đóng đinh vào mình, vẻ suy nghĩ. Nhược Hi không hiểu gã suy nghĩ điều gì, mà cũng chẳng buồn phỏng đoán, đành nhe răng nheo mắt trêu cho qua chuyện. Thập tứ ngó bộ mặt ấy, hơi lắc lắc đầu, rồi cong môi lên cười. Nhược Hi cũng cười trả, đoạn mang vẻ tươi tỉnh ngoảnh đầu đi thì phát hiện ra Tứ a ca, đang ngồi ở bàn cạnh Thập tứ a ca, đã trông thấy hết cả màn biểu diễn ấy rồi. Nét mặt chàng tuy lạnh lùng, nhưng sâu trong mắt lại ánh lên vẻ thú vị. Nhược Hi nghĩ thầm, nhất định phải tránh làm mếch lòng nhân vật này, bằng không mai sau chết ra sao cũng không biết được. Cô vội mỉm cười ngọt ngào, rồi quay mặt đi.