Chương 15

Mặc dù đã được Amelia báo trước cuộc viếng thăm đột ngột của nữ bá tước Ramsay và Vanessa Darvin, Catherine vẫn đầy tò mò. Không khí sau đó trở nên tối sầm lại.

Đứng trong góc căn phòng, cô và Beatrix ngắm Leo đang khiêu vũ với quý cô Darvin.

Họ là một cặp đôi hết sức ấn tượng, Leo có sự đẹp trai hoàn hảo, cân xứng với sự sôi nổi mạnh mẽ trong vẻ đẹp của quý cô Darvin. Leo là một vũ công tuyệt hảo, ở anh toát ra vẻ mạnh mẽ và duyên dáng khi anh dẫn người bạn nhảy của mình đi quanh phòng. Và chiếc váy của quý cô Darvin màu xanh lẫn giữa xanh nước biển và lá cây, có nhiều điểm gợi mở, một nếp gấp của chiếc váy phủ lên chân anh trong từng chuyển động của điệu waltz.

Quý cô Darvin khá xinh đẹp, với đôi mắt đen rực sáng và mái tóc đen mượt mà. Cô thì thầm vài điều làm Leo phải cười. Anh nhìn cô âu yếm. Thật sự rất âu yếm.

Bụng Catherine ngập một cảm giác khác lạ khi cô nhìn họ, như thể cô vừa nuốt một nắm móng tay trị giá 10 pennies ( >.<).Beatrix đứng bên cạnh cô và chạm nhẹ vào lưng cô như để khiến cô thấy thoải mái hơn. Catherine cảm thấy một sự thay đổi hoàn toàn trong vai trò thường ngày của họ, thay vì là một người bạn lớn thông minh, cô lại là một người cần sự giúp đỡ và hướng dẫn.

Cô cô gắng để khiến những cảm xúc này biến mất. “Quý cô Darvin thật là xinh đẹp”, cô nhận xét.

“Đúng vậy.” Beatrix nói vô thưởng vô phạt.

“Thực tế,” Catherine them vào với sự cau có trong âm điệu, “cô ta rất có sức mê hoặc.”

Beatrix nhìn Leo và quý cô Darvin với đôi mắt xanh suy nghĩ như thể họ còn hơn cả hoàn hảo. “Em không nói là mê hoặc…”

“Chị không thấy chút thiếu sót nào.”

“Em thấy. Cùi chỏ của cô ấy có cục u nhỏ.”

Nhìn lướt qua cổ họng cô ta, Catherine nghĩ rằng có lẽ Beatrix đúng. Chúng có một cục u nhỏ xíu.

“Đúng đấy.” Cô nói, cảm thấy tốt hơn một chút. “Và cổ cô ta có vẻ khá là dài?”

“Cô ta là một con hươu cao cổ.” Beatrix nói với cái gật đầu dứt khoát.

Catherine căng mắt ra nhìn biểu cảm trên gương mặt Leo, tự hỏi anh có chú ý đến chiều dài không bình thường của cổ quý cô Darvin ko. Nó không thể hiện rằng anh biết điều đó, “Anh trai em có vẻ đã bị cuốn theo cô ta,” cô lầm bầm.

“Em biết chắc chắn là anh ấy vì lịch sự thôi.”

“Anh ta ko bao giờ biết lịch sự.” ( ghen í mà ^^)

“Anh ấy chỉ thế khi muốn một điều gì đó.” Beatrix nói.

Nhưng điều đó chỉ khiến cho Catherine rơi xuống vực sâu tồi tệ. Bởi vì câu hỏi về điều Leo có thể mong muốn từ mái tóc đen xinh đẹp ấy không có một câu trả lời có thể chấp nhận được.

Một người đàn ông lịch thiệp trẻ tuổi đến bên Beatrix mời cô khiêu vũ, và Catherine cho phép cô. Thở dài, cô tựa lưng vào bức tường đằng sau và để tâm trí đi hoang.

Buổi khiêu vũ có vẻ khá thành công. Ai cũng có một khoảng thời gian thoải mái, nhạc dìu dặt, thức ăn ngon, buổi tối cũng không quá nóng hay quá lạnh.

Và Catherine thì đáng thương.

Tuy vậy, cô gần như sắp trở nên vỡ nát ra như một chiếc bánh ngọt khô. Ép mình phải thể hiện một sự thư thái trên gương mặt, cô quay sang nói chuyện với một vài người phụ nữ lớn tuổi hơn đang đứng bên cạnh. Họ đang có một cuộc thảo luận đầy sôi nổi, về so sánh tác dụng của đường khâu chính với một đường khâu tách trong việc thêu hình dáng bên ngoài. Cố gắng như thể đang nghe chăm chú, cô đứng với những ngón tay mang găng nắm vào nhau.