Chương 15-2: Cậu không biết là tôi yêu cậu (2)

Hôm sau Trác Yến dậy từ sớm để tiễn Trương Nhất Địch.

Họ cùng xuất phát từ trường.

Trên đường, ngồi trong xe taxi, Trác Yến cô thoải mái, tìm kiếm đề tài nói chuyện.

Cô hỏi Trương Nhất Địch: “Sao chỉ có mình mình đưa cậu đi? Bố cậu có đến không? Ba tên yêu quái kia đâu?”.

Trương Nhất Địch trả lời ngắn gọn: “Bố tôi mấy ngày nữa sẽ đến thẳng đó thăm tôi; còn về ba tên kia, hôm qua tôi đã chào tạm biệt họ rất lâu rồi, hôm nay không bắt bọn họ đưa đi nữa!”. Anh quay sang nhìn Trác Yến, nhìn vào mắt cô, nói: “Tôi không nghĩ là còn có người khác đi tiễn tôi!”.

Trác Yến không dám nhìn thẳng vào ánh mắt nóng bỏng của anh, nhanh chóng quay đi.

Trên đường hơi đông xe, lúc họ đến sân bay thì không còn nhiều thời gian nữa.

Trác Yến tranh thủ thời gian dặn dò Trương Nhất Địch: “Cậu nhớ tự chăm sóc lấy bản thân, phải chú ý ăn uống, còn phải chăm liên lạc với mọi người…”.

Trương Nhất Địch bỗng ngắt lời cô.

“Trác Yến”. Anh nhìn cô chăm chú, gương mặt không một nụ cười, tỏ vè nghiêm túc và chân thành: “Hay là cậu thử giữ tôi lại xem tôi có chịu ở lại không?”.

Trác Yến sững người.

Cô gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Ha ha… cậu… đừng đùa nữa! Máy bay sắp cất cánh rồi!”. Trong nụ cười của cô tỏ ra sự bất an: “Hơn nữa khó khăn lắm cậu mới được gặp lại bạn gái, mình không thể thất đức mà giữ cậu lại được… Vả lại… vả lại…”. Cô lắp bắp, nghiến răng, cuối cùng nói ra hết: “Vả lại cậu cũng biết, mình đã có người trong lòng…”.

Không đợi cô nói tiếp, Trương Nhất Địch đã nở nụ cười, như có vẻ rất nhẹ nhõm thoải mái, đưa tay vò rối mái tóc trước trán cô: “Cô bé ngốc! Tôi đùa với cậu thôi, xem cậu thẳng thắn kìa!”.

Trác Yến muốn đáp trả anh bằng nụ cười, nhưng cô nhận ra, cho dù cô cố gắng thế nào cũng không cười nổi.

Môi cong lên thành một đường gượng gạo. Cô đoán bộ dạng mình bây giờ hẳn rất khó coi.

Loa phát thanh đã nhắc nhở hành khách nhanh chóng chuẩn bị lên máy bay.

Họ nhìn nhau.

Trương Nhất Địch thôi cười, nhìn Trác Yến, nói khẽ: “Cho tôi ôm cậu một chút nhé!”.

Ánh mắt anh chứa đựng bao điều, chúng dường như chỉ chạm khẽ là sẽ bộc phát.

Lần này anh không đợi cô trả lời “được” hay là “không”, anh tiến thẳng đến, dang rộng vòng tay kéo cô vào lòng.

Anh cúi người xuống, cằm vác lên vai cô, nhắm nghiền mắt.

Cánh tay vòng ôm cô, ra sức siết mạnh rồi siết mạnh.

Loa phát thanh lại lặp lại. Nó hối thúc hành khách mau chuẩn bị hhởi hành để đừng làm chậm trễ chuyến bay.

Thế là anh biết, đã không thể tiếp tục được nữa, bắt buộc dừng lại ở đây.

Chò dù lưu luyến như thế nào, thời khắc ly biệt đã đến, rốt cuộc anh cũng phải buông cô ra

Hít một hơi thật sâu, anh cúi xuống thì thầm vào tai cô, rất dịu dàng, rất tình cảm, một câu gì đó.

Một âm tiết kỳ quặc, du dương nhẹ nhàng.

Trác Yến đã nghe rõ, nhưng lại không hiểu.

Sau đó, anh từ từ, bịn rịn, dần dần buông cô ra.

Trước khi Trác Yến kịp nhận ra chuỗi hành động đó rốt cuộc là xảy ra thế nào, rồi kết thúc ra sao, đờ đẫn đứng tại chỗ, thì Trương Nhất Địch đã khoác túi, quay người sải bước vào lối lên máy bay.

Anh không nói tạm biệt; cũng không đợi cô nói.

Anh quay người đột ngột bỏ đi như thế, nói đi là đi.

Nhìn theo bóng anh xa dần, cuối cùng cũng khuất sau lối rẽ, nước mắt Trác Yến không kìm chế nổi mà tí tách rơi xuống.

Khoảnh khắc ấy, cuối cùng cô đã cảm nhận rõ ràng sự chia ly giữa cô và anh.

Khoảnh khắc ấy trong đầu cô xuất hiện rất nhiều cảnh tượng.

Họ chơi cờ với nhau trong tiết tiếng Anh, anh là OO, cô là XX.

Lúc anh chơi bóng đã đập bóng trúng cô, khiến cô gãy chân.

Thi tiếng Anh, anh giúp cô copy.

Anh bị đau mắt, cô lật mí giúp anh; cô làm mặt hề chọc anh cười suýt sặc.

Trong hội trường, trên sân khấu, anh nhảy điệu nhảy đẹp như mộng ảo.

Trong trận đấu bóng rổ, chỉ cần cô cổ vũ là anh sẽ mất bóng; anh khiến cô mang tội danh “quả phụ áo đen”. Nhưng vẫn may, cuối cùng sức chiến đấu điên cuồng của anh đã khiến cô rửa sạch tội danh đó.

Còn nữa, con nhím nhỏ. Nó là do mẹ anh để lại. Nó tên là Bánh Bao Đậu Đỏ, anh không mang nó theo. Anh để lại cho cô.

Nước mắt Trác Yến ròng ròng.

Những chuyện xảy ra giữa cô và anh, bắt đầu từ lúc này, bắt đầu từ lúc anh quay người đi, đều đã trở thành quá khứ, trở thành hồi ức.

Những ngày tháng sau này, anh sẽ không còn ở bên cô, anh vẽ OO, cô vẽ XX trên bàn cờ; lúc thi cũng sẽ không có ai chuyển đáp án đúng cho cô nữa; có lẽ cô cũng không còn lật mí mắt cho một chàng trai đeo kính râm vào khi trời nắng; trên sân bóng cũng không còn người mà chỉ cần nghe cô cổ vũ là sẽ làm rơi bóng trên tay.

Trong cuộc sống của cô, không còn anh nữa.

Gò má lạnh ngắt.

Nhìn theo lối đi dài đã nuốt trọn bóng anh từ lâu, Trác Yến nhìn bầu trời, hơi nấc nghẹn, khe khẽ, khẽ nói:

Tạm biệt Trương Nhất Địch!

Tạm biệt!

Mấy hôm đầu Trương Nhất Địch đi rồi, Trác Yến cứ đờ đẫn, không có nổi tinh thần làm gì.

Cô lười nói chuyện với mọi người, trốn luôn trong phòng đọc sách, không đến lớp tự học.

Tiểu Dư cũng ở trong phòng, dùng máy tính của cô xem một bộ phim Pháp.

Xem rồi cô hỏi Trác Yến: “Có thể bật to không? Tai nghe tự nhiên hỏng mất rồi!”.

Trác Yến uể oải đáp: “Tùy!”.

Tiểu Dư tháo tai nghe ra.

Những âm tiết kỳ quặc vẳng ra từ loa.

Du dương, trầm bổng, tuy không hiểu nhưng rất hay.

Bỗng nhiên Trác Yến kêu to: “Dừng! Tạm ngừng ngay!”.

Tiểu Dư bị cô dọa hết hồn, vội hỏi: “Sao vậy? Sao vậy sao vậy hả?”.

Trác Yến không thèm mang giầy, vội vội vàng vàng nhảy xuống giường, chạy đến bên cạnh Tiểu Dư, cướp lấy chuột vi tính, kéo lùi đoạn phim lại.

Trong không khí lại vang lên những âm tiết kỳ lạ: Je t’aime!

Du dương trầm bổng.

Cô lại lần nữa nghe rõ, nhưng vẫn không hiểu.

Vội vàng bấm tạm ngừng.

Ánh măt quét qua phía dưới màn hình, tìm phụ đề.

Chỉ ba chữ ngắn gọn, lặng lẽ nằm dưới đó…

Anh yêu em.

Trác Yến như mất hết sức lực, mềm nhũn người ngồi xuống giường.

Trong đầu có thứ gì đó, vốn hỗn độn, lúc nãy lại như được thông suốt, thoắt chốc trở nên rõ ràng.

Cô nhớ lại hôm sinh nhật Trương Nhất Địch, sau khi uống rượu, bọn Cát Huy tỏ tình với cô; cô nói với họ: Ba cậu đúng là phiền thật! Buổi chiều chẳng đã nói rồi sao, lại nữa à? Đổi trò mới hơn được không!

Sau đó có người nói gì đó.

Lúc đó cô váng vất, nghe thấy, nhưng uống nhiều rồi; thế là những câu đó, cô đã nghe, nhưng không để ý.

Bây giờ nhớ lại, lúc đó thực ra Cát Huy đang nói: “Văn Tĩnh cậu nói gì? Buổi chiều từ khi bị cậu vạch mặt, bọn này không chọc cậu nữa mà; bọn này ra ngoài đặt phòng cho lão đại! Lúc đó trong phòng chỉ có một mình lão đại, có chuyện gì cậu cứ tìm cậu ta mà nói, cảm ơn nhé!”.

Trác Yến ngồi bên giường, bất động, đờ dẫn rất lâu.

Thì ra người hôm ấy nói “Tôi thích cậu” không phải là ba anh chàng kia.

Mà là anh.

Sau khi Trương Nhất Địch ra nước ngoài, anh tuyệt nhiên không hề liên lạc với Trác Yến.

Không điện thoại, cũng không gửi tin nhắn QQ, không có gì cả, cảm giác như anh đã đến một

hành tinh khác.

Về sau có lần Trác Yến gặp Cát Huy, từ cậu ta mà nghe được một số chuyện Trương Nhất Địch đã gặp khi ra nước ngoài.

Anh từng gọi điện về cho các bạn cùng phòng.

“Bạn gái của lão đại hình như bị thương gì đó, lão đại gần đây rất bận đưa bạn gái đi tập vật lý trị liệu ở các bệnh viện nổi tiếng, cậu ấy có vẻ rất vui, có lẽ vết thương của bạn gái cậu ấy chắc rất có khả năng được chữa khỏi!”. Cậu ta nhìn thấy Trác Yến có vẻ ngẩn ngơ thì bất giác buột miệng hỏi: “Văn Tĩnh, lão đại không liên lạc với cậu à?”.

Trác Yến cười cười trả lời: “Không! Chắc cậu ấy… bận lắm!”.

Cát Huy túm tóc, lắp bắp có vẻ cuống quýt: “Văn Tĩnh à, cái này… cậu cũng đừng nghĩ ngợi nhiều… Dù sao bây giờ lão đại cũng ở nước ngoài rồi… Cái này cậu nên từ bỏ thì từ bỏ đi…”.

Trác Yến lập tức lườm cậu ta: “Nói gì thế hả? Tôi thấy cậu nghĩ nhiều thì có? Cái gì là từ bỏ, căn bản là tôi không có níu giữ gì với ai cả! Từ bỏ gì mà từ bỏ”.

Cát Huy há miệng ra như muốn nói, do dự một lúc lại không nói gì.

Nếu người trong cuộc đã cảm thấy “giữa bọn này chẳng có gì cả, bọn này là quan hệ nam nữ trong sáng”, cậu là người ngoài cuộc cũng không nên chen vào. Ba người các cậu đã sớm nhìn ra tình trạng rối loạn đến nhường nào; chỉ có cô gái ngốc nghếch này vẫn còn ngây thơ.

Trác Yến về lại ký túc. Máy tính vẫn mở, cô nhìn avatar xám xịt trong danh sách bạn bè trên màn hình, không đụng tay mở hộp tin nhắn, chỉ lặng lẽ hỏi thăm một câu: “Cậu vẫn khỏe chứ Trương Nhất Địch? Mong rằng mọi việc vẫn thuận lợi!”.

Nếu anh đã gọi điện cho bọn Cát Huy mà không gọi cho cô, cô nghĩ chắc anh cô ý làm thế.

Có lẽ sau khi gặp bạn gái đã khiến anh nhớ đến trách nhiệm của bản thân; thế là cảnh cáo mình rằng, bắt đầu từ lúc này; nên giữ khoảng cách với cô.

Trác Yến tự nhủ, anh làm thế là đúng.

Lại nhìn avatar xám xịt kia, cô quả quyết tắt máy.

Học kì hai năm thứ hai đã vội vã đi qua trong sự học hành cẩn mẫn khổ sở của Trác Yến. Lúc mọi người vẫn chưa cảm nhận được thời gian trôi nhanh như thế nào thì họ đã bất giác bước vào năm thứ ba đại học.

Còn hơn năm nữa thì sẽ tốt nghiệp, các sinh viên bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của mình.

Mục tiêu của Trác Yến rất rõ ràng, cô định học tiếp lên cao học, thi vào trường mà Đổng Thành đang học – kỳ nghỉ hè về nhà, cô nghe thấy Đổng Thành nói sẽ tiếp tục học thạc sĩ, vì thế cô cũng đã xác lập mục tiêu cho mình.

Thời gian có lẽ xóa nhòa được mọi vật. Từ nỗi nhớ Trương Nhất Địch khi mới ra đi, đến nay hai, ba tháng đã qua đi, Trác Yến thấy cô đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống không có anh.

Lúc cảm thấy cô đơn, cách tốt nhất chính là đọc sách. Từ khi lên đại học, cô chưa bao giờ nhân ra bản thân lại có nhiều nhiệt tình học tập như thế. Có lúc cô nghĩ, nếu Trương Nhất Địch đi từ năm nhất, thế thì theo mức độ vất vả cực nhọc của cô bây giờ, chưa biết chừng năm thứ ba đã có thể thi vượt cấp. Thi cao học sớm hơn một năm cũng có thể.

Tuy có vài thứ đã dần dần thay đổi theo thời gian, nhưng vẫn có những thứ vẫn luôn cố định.

Cô và Giang Sơn vẫn gặp nhau là đấu khẩu, đùa giỡn vui vẻ.

Cô và Đổng Thành vẫn như gần như xa, như có như không.

Còn bản thân cô, vẫn ngốc nghếch như trước, biết rõ tương lai không hề sáng sủa, nhưng vẫn cố chấp tiếp tục chờ đợi sự lựa chọn của người đó.

Vốn dĩ năm thứ ba không có tiết thể dục, không biết bỗng dưng bị trúng gió kiểu gì mà nghe nói là do hội đồng giáo viên yêu cầu, tất cả sinh viên bao gồm năm thứ ba, năm thứ tư, đều phải tiến hành thi kiểm tra sức khỏe.

Đã lâu lắm rồi không vận động, Trác Yến sau khi chạy hết hạng mục tám trăm mét, đã thở nặng nhọc đến độ như sắp đứt hơi.

Cô cảm thấy vừa nóng vừa khát, mặc kệ lời dặn dò của giáo viên thể dục trước khi thi đấu đã dặn: “Sau khi vận động mạnh đừng uống nước ngay hoặc ăn đồ lạnh”. Cô không thể chịu được mà chạy ngay đến siêu thị nhỏ, không do dự gì mua ngay một que kem.

Cảm giác khát cháy nóng nực lập tức được giải phóng. Nhưng ngay sau đó lại có một cảm giác giày vò khác ập đến – cô cảm thấy đói bụng vô cùng.

Nghĩ rằng kì thi này đã tiêu hao một lượng năng lượng cực lớn, Trác Yến quyết tâm đãi ngộ bản thân – cô định hôm nay không đến nhà ăn mà ra quán ăn ngoài trường ăn một bữa thật ngon lành.

Nghĩ thế nên cô vừa ăn kem vừa thảnh thơi đi ra ngoài trường.

Đến quán ăn, cô bất ngờ phát hiện ra Giang Sơn và Ngô Song cũng ở đó. Thấy hai người chắc cũng vừa đến, chưa kịp chọn món.

Họ gọi cô đến ngồi cùng bàn.

Trác Yến vừa ngồi xuống đã lúng búng nói do miệng vẫn đầy kem: “Hay quá hay quá! Học kỳ trước tớ không nợ môn, thiếu các cậu một bữa cơm, hôm nay đừng giành với tớ, bữa này tớ khao!”.

Giang Sơn hơi rung động trong lòng, cậu bất ngờ vì người vô tư như cô lại còn nhớ chuyện đã lâu quá rồi.

Cậu nhướn mày, không nói gì.

Ngô Song lại tỏ ra nghi hoặc: “Chuyện gì thế? Hình như mình không hiểu lắm!”.

Trác Yến nghĩ không tiện kể chuyện CD nên nói với Ngô Song: “Tớ và bạn trai cậu từng đánh cược, nếu tớ thi qua hết các môn thì mời các cậu ăn cơm”.

Ngô Song nghe xong càng kỳ lạ: “Yến tử, cậu không sao chứ? Sao mình nghe kiểu gì cũng thấy cậu thiệt thòi vậy? Nếu cậu không nợ môn thì phải lột anh ấy một bữa cơm mới đúng chứ?”. Cô chỉ Giang Sơn, hỏi Trác Yến.

Trác Yến ấp úng: “Ưm… cái này ấy à… là vì, lớp tớ bị một tên lớp trưởng trái khoáy lãnh đạo trường kỳ, dẫn đến quy tắc đánh cược của bọn tớ cũng rất ngược đời rất khác người! He he… Cậu nói phải không, lớp trưởng Giang?”. Trác Yến nghiến răng hỏi Giang Sơn.

Giang Sơn liếc cô: “Phải không cái gì, xem bộ dạng ngốc nghếch của cậu kìa! Chính vì có cậu mà IQ tổng thể của lớp ta không biết đã bị kéo xuống bao nhiêu! Cậu xem cậu đấy, thầy vừa dặn vận động mạnh xong đừng uống nước lạnh đừng ăn đồ lạnh, cậu đều xem như gió thổi bên tai cả! Vừa quay đi đã ăn kem đi lung tung, lát nữa lại ăn cơm ngay, cậu không sợ đau bụng à?”.

Trác Yến lập tức bực bội phản bác cậu: “Haizzz cái cậu này miệng mồm sao độc thế! Tôi đang yên lành sao lại nguyền rủa tôi bị bệnh chứ! Tôi nói cậu biết hôm nay tôi mà đau bụng thật sẽ bắt đền cậu đó! Đồ mỏ quạ! Chỉ biết nói bậy!”.

Giang Sơn lại tiếp tục sỉ nhục cô. Hai người cứ đấu khẩu như vậy, không hề biết mệt là gì.

Ngô Song nhìn họ, nụ cười dần dần biến mất.

Cô cúi xuống xem thực đơn.

Vốn đã nghĩ ra sẽ ăn món gì, nhưng bây giờ lại chẳng nghĩ ra nổi món nào. Trong đầu như có hồ dính, trong tai đầy ắp tiếng hai người đấu khẩu.

Cô bỗng căm thấy vô cùng bực bội. Lớn tiếng gọi phục vụ, chỉ đại một món ăn: “Cái này đi, bò kho đậu hầm, miến. Mau lên, không nhìn thấy chúng tôi đói đến nỗi đánh nhau rồi à?”.

Cô cười và nói câu cuối, nhưng Trác Yến lại cảm thấy sực tỉnh.

Phục vụ đã quay người xuống nhà bếp.

Trác Yến như nhớ ra gì đó, gọi lại: “Phiền chị đợi một chút!”. Cô quay sang nói với Ngô Song: “Song à, hay là chúng ta chọn món khác nhé, đậu lúc phơi khô sợ không sạch, có kiến gió hay gì đó, ăn xong dễ bị đau bụng lắm!”.

Ngô Song liếc cô rồi cười: “Lúc nãy cậu còn nói Giang Sơn mỏ quạ, bây giờ cậu cũng mỏ quạ rồi đó! Cậu ăn kem còn không sợ đau bụng, ăn đậu thì làm sao uy hiếp được cậu? Cậu nói đúng không?”.

Trác Yến chưa bao giờ thấy bộ mặt gần như ức hiếp người khác như thế này của Ngô Song, cô bạn bao giờ cũng có dáng vẻ dịu dàng ngoan hiền. Cô như ý thức ra gì đó, lập tức im tiếng, không phát biểu gì nữa.

Giang Sơn muốn hòa hoãn không khí nên nói với Ngô Song: “Hay chúng ta chọn món khác, không sợ gì, chỉ sợ lỡ như thôi, nếu ăn mà đau bụng thật thì đến lúc đó chỉ có chính mình thấy khó chịu.

Ngô Song lập tức nhếch mép cười, nói bằng giọng lạ lùng: “Chúng ta có phải đại thiếu gia đại tiểu thư ẻo lả gì đâu, làm gì phải kiêng kị đến thế? Lúc nãy đợi hai người chọn món mà ai cũng bận đấu khẩu với nhau từng tí một, đợi sau khi mình chọn xong lại nói ăn rồi sẽ đau bụng đòi đổi món, hai người nói xem hai người là cố tình phá tôi phải không?”.

Sắc mặt Giang Sơn vụt thay đổi.

Trác Yến sợ họ căng thẳng nên vội vàng xuống nước: “Thôi, đừng nói nữa, bây giờ mình thấy thèm món đậu thật rồi!”. Cô khoát tay với phục vụ: “Mau cho mấy món chúng tôi vừa gọi lên nhé!”.

Trác Yến “bị” dạy dỗ nên sau khi thức ăn lên, cô phớt lờ Giang Sơn, chỉ nói chuyện với Ngô Song, Ngô Song lại tỏ ra uể oải, chỉ ậm ừ đáp bằng một, hai chữ, không chịu nói gì nhiều.

Giang Sơn cảm thấy phản ứng của Ngô Song thật sự khiến người khác ngượng ngập, thế là chủ động nói nhiều với Trác Yến để làm dịu bầu không khí xuống.

Nhưng không ngờ cậu càng như thế thì Ngô Song càng tỏ ra uể oải lười nhác.

Trác Yến bị hai người làm cho chóng cả mặt, chỉ thấy bữa ăn này như nhai rơm khô, thực sự không có hứng thú gì.

Ăn xong thanh toán tiền, cô nói mình còn có việc, rồi vội vàng bỏ đi trước.

Buổi tối vẫn ổn, không có gì lạ. Đến khi sắp tắt đèn đi ngủ, Trác Yến bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Cô cảm thấy bụng hơi đau.

Lúc đầu nghĩ uống chút thuốc thì có thể giảm xuống, nhưng không ngờ mười phút sau, cơn đau không những không giảm mà còn nặng hơn.

Cô thấy bụng như bị đâm một mũi dao, cứ mấy giây mũi dao đó lại khuấy đảo trong ruột cô rất mạnh.

Một lúc sau tình trạng càng tệ hơn.

Không chỉ là đau bụng, cô bắt đầu nôn dữ dội.

Đến khi nôn hết mọi thứ trong bụng ra, không còn gì để nôn nữa, cô vẫn không kiềm chế được mà nôn khan.

Lộ Dương đến nhà vệ sinh định dìu cô về phòng.

Khi cô sờ trán Trác Yến, bất giác hoảng hốt kêu to: “Văn Tĩnh, cậu sao thế? Hả? Sao lại sốt đến mức này?”.