Chương 15

Từ khi đã biết là xà yêu quấy phá, Vân Hư liền ghi ra những đồ dùng để chuẩn bị đối phó xà yêu, cho tiểu thư đồng đi mua sắm. Sau khi an bài mọi thứ sẵn sàng, Vân Hư đứng lên nói : “Ta đi thăm hỏi vị công tử áo đen kia một cái. Lúc trước ta từng có cảm giác ở trong khách sạn này có đồng môn tu luyện tiên đạo với ta, nói không chừng lại chính là vị công tử này.”

Lăng Thanh Giám hận là không thể giúp đỡ người bảo vệ tính mạng hai huynh muội mình nhiều hơn, nên tất nhiên sẽ không ngăn cản. Hôm qua hắn từng tìm hiểu qua chỗ ở của hai người kia, liền lập tức nói cho Vân Hư biết.

Vân Hư càng đi đến gần chỗ ở của Mặc Yểm càng lúc càng cảm nhận rõ khí tức (*hơi thở) của người tu tiên. Hắn hầu như trăm phần trăm xác định Mặc Yểm cũng là người trong tiên đạo. Tuy nhiên, lại không biết rằng cái tiên khí này thật ra là phát ra từ trên hồ thân (*thân cáo) của người thiếu nữ áo trắng xinh đẹp mà tiểu thư đồng khẳng định là yêu quái.

Bạch Bạch nghĩ đến chuyện Mặc Yểm đáp ứng bảo vệ Lăng Thanh Ba bình an vô sự, trong lòng cất bỏ được tảng đá lớn, tâm trạng vui vẻ nên ăn được nhiều hơn, trở lại phòng cùng với Mặc Yểm liền hóa thành hồ ly, ngồi phịch dưới cửa sổ phơi nắng cái bụng.

Một cục lông xù mềm mượt nằm ườn trên án rồi đánh ợ một cái. Bộ dạng thật sự quá mức buồn cười, đáng yêu. Mặc Yểm ôm nàng đặt lên gối, sờ sờ đầu nàng, gẩy gẩy móng vuốt của nàng mà chơi đùa với nàng. Bạch Bạch lúc mới đầu còn thoáng có ý chống cự lại kẻ quấy rầy kia, nhưng càng về sau lại dứt khoát nằm im giả chết mặc cho người ta đùa giỡn.

Mặc Yểm loay hoay phá Bạch Bạch rối mù một lúc, cảm giác cực kì thú vị. Nhìn nàng ôn thuần nằm trên đầu gối hắn, đôi mắt hồ ly sóng sánh gợn nước nheo lại, trong lòng sinh động, muốn bắt nàng hóa thành hình người đến chơi trò hôn nhẹ với hắn.

Đang định mở miệng thì truyền đến một loại hơi thở khác thường, Mặc Yểm biết có người đến, hơn nữa hình như là một tên tiểu tử tu luyện tiên đạo, tặc tặc (*tiếng tặc lưỡi đó = chẹp chẹp?)… Cho tới giờ thế gian hiếm thấy người tu tiên đắc đạo, chẳng hiểu sao mấy ngày nay bản thân hắn lại gặp phải hai người?

Lễ phép gõ cửa vài cái, âm thanh trong trẻo trẻ trung của Vân Hư vọng tới: “Bần đạo Vân Hư, xin mạo muội cầu kiến, không biết đạo hữu có thể nể mặt…”

“Vào đi!” Mặc Yểm mở miệng ngắt lời, chẳng muốn nghe hắn khách khí hàn huyên nói nhảm.

Cửa phòng từ từ bị đẩy ra, trong cửa và ngoài cửa đối mặt với nhau, Vân Hư chính là ngẩn ngơ. Vị công tử áo đen trước mặt này tuấn mỹ tuyệt luân, cũng không ngờ dung mạo so với sư phụ lại có năm sáu phần giống nhau!

Chỉ khác là sư phụ hắn thì thanh bạch mà lạnh lùng cao ngạo, dáng dấp tiên nhân, ở trên Thiên cung được tôn sùng là hình mẫu điển hình quy phạm. Còn vị công tử áo đen trước mặt thì lại có vẻ thờ ơ tản mạn, toàn thân toát ra tà khí mê hoặc, gần giống như khí chất của ma quỷ.

Mặc Yểm hơi thở mỏng, khiến người khác không nhìn ra được lai lịch của hắn. Vân Hư nhìn bạch hồ ly nằm trên đầu gối hắn, hiếu kì ngầm đánh giá. Vừa rồi ở bên ngoài hắn cảm nhận được tiên khí, dĩ nhiên là phát ra từ trên người tiểu hồ ly này.

Không biết người áo đen kia địa vị như thế nào mà lại ở cùng một con bạch hồ tu luyện tiên đạo? Cặp này đúng thật là kỳ quặc…