Chương 15

Trời ạ, trời ạ! Thẩm Lạc Hà rốt cục nếm loại cảm giác chân mềm nhũn là như thế nào, nhìn con dao sang loáng trên mặt đất, nàng thật có chút đứng không yên .

“Nàng không sao chứ?” Cánh tay của nàng bị người kéo đi, đồng thời mờ mịt nhìn về phía người nọ.

Cưu Minh Dạ nhíu mày lại, trong mắt có vài phần vội vàng, nàng lắc đầu, lúc này mới phát hiện hắn đang cằm đao của nàng.

Một đạo ngân quang, là hắn dùng đao của nàng chém sao?

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Chuyện tới hiện giờ, nàng dường như mới nhớ tới vấn đề này.

Ngoại trừ biết hắn là huynh của Cưu Bạch Tú ,ngoài ra nàng không biết gì về hắn hết.

Thời gian này cũng đủ cho nam tử hoa y đuổi theo đến chỗ bọn họ.

“Minh Dạ, ngươi chạy đến đây làm cái gì vậy?”

Trên mặt hoa y nam tử kia còn lộ vẻ cười, đã bị Cưu Minh Dạ hung hăng cho một quyền, bất quá hắn giống như quen bị như vậy, chỉ kêu thảm một tiếng sau đó bụm mặt ai oán nhìn hắn, hỏi:“Ngươi thình lình đánh ta làm gì? Cũng không thông báo một tiếng!”

“Thông báo còn gọi đánh ngươi sao? Ngươi không có việc gì phi đao loạn xạ làm cái gì!” Cưu Minh Dạ làm động tác đánh, một bàn tay khác thủy chung nắm cánh tay của nàng.

“Là nàng phi đao vào ta trước nha!”

“Nàng cũng không phải cố ý !”

“Ta cũng vậy phản ứng theo bản năng a!” Nam nhân kia nhìn hắn tức giận, cùng người gây sự với lão bản ban nãy hoàn toàn khác nhau,“Bạch Tú nói ngươi bị nữ mã tặc bắt, nữ nhân này lại kéo ngươi, ta đương nhiên nghĩ đến ngươi đang bị nàng bắt cóc! A, đương nhiên sau đó ta liền xác định sự tình không phải như vậy .” Hắn vội sửa miệng.

Cưu Minh Dạ chưa nguôi cơn tức nhưng thấy hắn nói vậy đành vỗ vỗ tay hắn, vừa nhìn sang Thẩm Lạc Hà.

Nàng nghe hai nam nhân này nói chuyện, đã biết hoa y nam tử này không đơn giản chỉ là người quen củ của Cưu Minh Dạ, nàng nhìn hai nam nhân nói:“Các ngươi không biết là bản thân rất khiến người ta chú ý sao? Có chuyện gì trở về rồi nói sau.”

Hoa y nam tử này tên là Thương Thủy Dao, là vị công tử tiếng tăm lừng lẫy của Thương Đại tướng quân, mà hắn và Cưu Minh Dạ cũng có nhiều năm giao tình trên chiến trường, có thể nói là vào sinh ra tử.

Cưu Minh Dạ gặp chuyện không may, vị Thương công tử này chủ động chạy đến Cưu gia, tiếp nhận nhiệm vụ tim kiếm Cưu Minh Dạ.Hắn đầu tiên là căn cứ theo Lão Lý cung cấp manh mối, tra ra mấy năm trước quả thật từng có bang mã tặc thường thường lui tới, nhưng nhóm người này đã bị quan phủ bao vây diệt trừ, tuy nói để bọn họ chạy mất nhưng sau này cũng không khó tung tích gì, hơn nữa thủ lĩnh đám mã tặc cũng không phải là nữ nhân.

“Ta một đường này thật sự là thiên tân vạn khổ a!” Thương Thủy Dao ngồi ở Thẩm gia, ngay cả uống nước cũng kể khổ.

Cưu Minh Dạ ôm bả vai đứng ở một bên nhìn hắn, trong lỗ mũi phun ra lãnh khí,“Thiên tân vạn khổ? Ngươi không phải rất thảnh thơi ở chợ mua cải củ sao?”

“Ta đêm qua mới đến nơi này, với lại lúc trước của chưa có tới nên thuận tiện di dạo một chút thôi……”

Thương Thủy Dao chột dạ nhìn hắn,“Bất quá phán đoán của ta là chính xác ,nếu không phải gặp ngươi , ta lúc trước còn đoán ngươi bị ác nhân gì bắt đi ,tại sao ngay cả tín hiệu cầu cứu cũng không có, cái này xem ra là ngươi không muốn đi thôi.”

Hắn có dụng ý khác liếc mắt nhìn Thẩm Lạc Hà đứng một bên, nhưng lúc này nàng hoàn toàn không rãnh quản người khác, dù sao cũng đã quen .

Danh tiếng Cưu gia lớn như vậy nhưng nàng chưa từng nghe qua ngoài Cưu Bạch Tú còn có một công tử khác, vốn tưởng rằng Cưu Minh Dạ bất quá là gia đình có thế lực cho nên ăn chơi trác táng, thì ra không ai biết tên hắn, là vì hắn căn bản không ở trong kinh phải ra biên quan đánh giặc.

Vậy hắn nhất định có bản lãnh, Cưu gia có hai thiếu gia, một người trị bệnh cứu người, một người bảo vệ quốc gia mà nàng lại không tin hắn, cảm thấy hắn không tốt như vậy,thay nàng xin Cưu Bạch Tú giúp đỡ.

Thật ra vừa rồi thấy hắn chém con đao kia,nàng biết nếu hắn muốn chạy nàng giữ cũng không được? Nhưng hắn lại chịu ở lại đây.

Là thấy nàng đáng thương sao? Đáng thương một nữ nhân lại trúng loại độc này ại phải đề phòng huynh đệ tâm thuật bất chính,còn phải lo cuộc sống của huynh đệ trong bang.

“Nàng tại sao không đuổi hắn đi, còn mời hắn vào nhà?” Đi ở trong viện, Cưu Minh Dạ đi theo bên người nàng hỏi.

“Là chuyện ta an bài hắn ở đông sương sao? Hắn là huynh đệ sinh tử của ngươi mà.”

“Hắn chính là quỷ đòi nợ đáng sợ thôi.”

“Ngươi không muốn quay về tiền tuyến sao?”