Chương 15

Tư thế Gia Thông lái xe giống hệt như tư thế anh ngồi tại phòng làm việc của cha trong lần đầu cô gặp anh. Anh ngồi rất thoải mái, đôi tay dài đặt trên vô-lăng, dù con đường trước mắt không hề bằng phẳng cũng chẳng buồn bộc lộ cho người khác.

Cái thờ ơ, lạnh lùng đó khác xa với Gia Tuấn thân quen. Gia Tuấn trông bất cần đời hơn và anh ấy luôn thể hiện rõ với mọi người. Còn người đàn ông bên cạnh giống như con cọp đang ngủ say, tư thế trông rất thư thái nhưng tiềm tàng một sức mạnh ghê gớm.

Diện mạo của họ cũng không giống nhau, nét điển trai của Gia Tuấn được mọi người thừa nhận. Nhưng Gia Thông có khuôn mặt hơi gầy, sống mũi cao, dài và quặp xuống như diều hâu. Dù anh không có cảm xúc gì trên mặt nhưng cũng rất mạnh mẽ. Chỉ là anh điềm đạm trầm tĩnh, ở một mức độ nào đó, khó mà dùng từ điển trai để đánh giá.

Tên của họ đều có ngụ ý dũng mãnh như tuần mã. So sánh với sự nhếch nhác của Gia Tuấn, Gia Thông càng giống con tuấn mã trong tư thế sẵn sàng hơn, anh có thể phóng đi bất cứ lúc nào.

Không ngờ cô lại ngấm ngầm so sánh hai anh em họ với nhau trong lúc này, Nhâm Nhiễm âm thầm trách móc sự rảnh hơi của mình, mặt vô tình đỏ bừng lên.

“Trường của các cô đang nghỉ hè đúng không?” – Anh vẫn rất từ tốn.

“Ừ, chúng tôi định về quê.”

“Cũng tốt, khí hậu nơi quê cô dịu hơn, nghe nói mùa hè ở đây nóng kinh khủng, thường thì người ngoại địa không thích nghi được.”

“Tính ra anh cũng cùng quê với tôi mà. Nhưng anh phát âm tiếng phổ thông chuẩn hơn, không giống như giọng của chúng tôi.”

“Tôi sống ở miền Bắc từ nhỏ.”

Nhâm Nhiễm nhớ ngay đến thân phận của anh, cô gượng gạo vô cùng và hối hận với câu nói ban nãy. Cô bối rối cắn chặt môi cầu mong xe đến cổng trường nhanh hơn, cô có thể nhanh chóng xuống xe để trốn khỏi cái tình huống xa lạ này và quay về thế giới an toàn của mình.

“Cô nhạy cảm vậy à? Thật chết người! Tôi còn chưa hề hấn gì thì cô đã ngượng ngùng thay tôi rồi.”

Gia Thông cười hô hố, giọng cười rõ ràng không chút vui sướng nào. Nhâm Nhiễm im lặng.

“Tôi đoán cô có một tuổi thơ rất hạnh phúc.” Giọng Gia Thông vẫn rất điềm đạm.

“Cô có nét đặc trưng, điển hình của một đứa trẻ lớn lên trong gia đình hạnh phúc, có gia giáo, biết cảm thông và lễ phép. Lúc nào cũng luôn miệng “gọi dạ bảo vâng, xin mời, xin lỗi, cảm ơn.” Cô có cái nhìn thánh thiện về thế giới, về cuộc sống của người khác, dễ đau lòng, dễ xúc động…”

Nhâm Nhiễm bực dọc, “Nếu như tôi suy diễn theo cách của anh, thì anh có một tuổi thơ không hạnh phúc?”

“Đúng vậy.” Gia Thông không hề bị chọc giận, vẫn điềm đạm nói.

Nhâm Nhiễm như bị đóng băng, vừa thấy hổ thẹn vừa uất ức, nước mắt đã dâng đến tận mi, cô mở to mắt cố kiềm chế: “Xin lỗi.”

Gia Thông liếc nhìn cô, “Thôi được rồi, tuổi thơ của tôi vốn không vui vẻ như bạn trai của cô. Nhưng cũng không xui xẻo như cô tưởng tượng, cô đừng có đa sầu đa cảm và đau khổ thay tôi.”

“Tôi từng nói, tôi không phải là bạn gái của Gia Tuấn. Chúng tôi chỉ là bạn chơi thân từ bé, giống như hai anh em, tình cảm rất tốt.”

Gia Thông nhìn về trước, nhẹ nhàng nói: “Cô ám chỉ điều gì với tôi sao?”

Nhâm Nhiễm đắng họng, trong cơn nóng giận, mặt cô đỏ bừng bừng.

“Xin dừng xe.” Cuối cùng cũng thốt lên lời, cô nói ngắn gọn.

“Chưa đến trường.”