Chương 15

[Riêng tư] Vũ Thoa Phong Lạp: Thiên Trương, vừa rồi cảm ơn em đã cho thú nuôi đến giúp anh, nếu không thì đã không thắng nhanh như vậy.

Bạch Thiên Trương tưởng tượng khuôn mặt khẽ mỉm cười của Ngôn Mạch đằng sau máy tính, sắc đẹp đúng là tạo nghiệt! Vừa YY vừa đánh chữ.

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Anh khiêm tốn quá, cho dù không có em, chắc chắn anh vẫn có thể thắng. Em còn phải cảm ơn anh, vì em mà đã kéo cả thị tộc vào.

[Riêng tư] Vũ Thoa Phong Lạp: Không có gì. Em là nương tử của anh, là phu quân anh đương nhiên phải bảo vệ em. Còn về mọi người trong tộc, họ đều là phần tử hiếu chiến, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, lần này có cớ cho bọn họ đánh nhau, phấn khích còn không kịp.

Ngôn Mạch do dự nhìn chăm chăm màn hình hồi lâu, câu “Làm bạn gái của anh nhé?” vẫn nhấp nháy trong khung đối thoại, anh không dám ấn nút gửi đi, nghĩ một lát lại xóa từng chữ, gõ câu khác.

[Riêng tư] Vũ Thoa Phong Lạp: Ừm, BOSS ở bốn tầng biển Vô Vọng phải tối mới có, đến tôi em online thì đi đánh cùng bọn anh. Lúc nào đi đánh BOSS một mình mà bị cướp, đánh không lại thì em quay về thành, gọi mọi người trong tộc, đừng ngốc nghếch ở đó để người ta bắt nạt. Biết không?

Nếu bây giờ bị Đỗ Khanh Cách nhìn thấy những lời này, khó tránh một câu cảm thán “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, than thở một người đàn ông kiên định lại có thể trở nên yếu mềm nhu nhược, khinh bỉ anh là không có tiền đồ, đứng trước phái nữ là mất hết oai phong. Nhưng lúc này người nhận là Bạch Thiên Trương, vì thế cô rất hưởng thụ, cảm giác thật ấm áp, thẹn thùng lên tiếng: “Em biết rồi.”

Cô nghĩ, qua trận này mọi người đã được chứng kiến tộc chiến, chắc sẽ không có kẻ nào điếc không sợ súng mà gây sự, cướp BOSS của cô nữa. Càng nghĩ càng hả hê, cô khẽ ngâm nga câu hát, mặt mày hớn hở khiến cho Dư San ngồi bên ghen ghét đố kị.

Đại thần quả nhiên là đại thần, Vũ Thoa Phong Lạp đúng là chuyên sản xuất các trang bị cao cấp, một lúc sau lại đưa cho Bạch Thiên Trương một cái dây lưng, còn tốt hơn cái bị Đát Kỷ Quyến Rũ và Trụ Vương Hoang Đường làm hỏng. Dư San nhìn chằm chằm vào chiếc dây lưng kia, nước miếng nhỏ giọt trên bàn phím, Bạch Thiên Trương khinh bỉ liếc cô bạn: “Hay là tớ tặng cho cậu nhé?”

Dư San lau miệng, thở dài: “Thôi, cậu là Phù thủy, tớ là Chiến sĩ cũng chẳng dùng được.” Đột nhiên hai mắt cô bạn lóe sáng, từ từ xắn tay áo vào trò chơi, miệng còn hung dữ lẩm bẩm: “Tên đáng chết kia, bảo hắn cho tớ trang bị mà mãi chẳng thấy, xem tớ trừng trị hắn ta như thế nào!”

Bạch Thiên Trương lập tức hiểu được “hắn” ở đây là chỉ chồng trong game của Dư San, cô có thể đoán được sắp sửa có một màn bi kịch gia đình, chỉ còn biết âm thầm cầu nguyện cho anh chàng đáng thương bị ức hiếp kia.

Đang bực bội, bỗng Dư San hỏi một câu chẳng liên quan: “Thiên Trương, lần này cậu về hành lí mang theo thế nào?”

Bạch Thiên Trương đau đầu, mồi lần được nghỉ học kì cũng là lúc cô rất khổ sở. Nghỉ hè thì không sao, dù sao quần áo mùa hè cũng đơn giản, chọn đại vài bộ mang về là được; nhưng mùa đông lại hết sức phiền toái, quần áo dày, nặng, một cái vali cũng chẳng chứa được bao nhiêu, hơn nữa cô còn muốn mang máy tính về nhà. Cô nhớ lại cảnh tượng mùa đông năm trước, trong nhà ga chật chội, cô phải vất vả đứng trông một đống hành lí giữa bao nhiêu người qua lại, người nọ chưa đi qua thì người khác đã chen đến, cô không khỏi rùng mình, một lúc sau mới nói: “Chắc là mang một ít quần áo về thôi.”