Chương 15

Đông qua xuân đến, cây bạch quả trong sân trường đã nhú chồi non. Chúng giống tấm màn màu xanh non mỡ màng, phủ bóng xuống lối đi trước khu ký túc xá nữ.

Trái ngược với cảnh vật bên ngoài, khu ký túc xá nữ của sinh viên năm thứ tư khá vắng vẻ, lạnh lẽo. Phòng ký túc của Giản Dao hiện chỉ còn hai người. Gần đến kỳ tốt nghiệp, mọi người đều hướng tới hiện thực và tương lai. Một bạn nữ ở lại quê thi nhân viên công vụ, học kỳ này không quay về trường cho tới lúc nhận bằng tốt nghiệp. Một bạn dọn ra ngoài sống chung với người yêu. Người còn lại tuy vẫn ở ký túc nhưng chuẩn bị ra nước ngoài nên bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng.

Giản Dao đã về được trường hai, ba ngày, trở thành người nhàn rỗi nhất. Hằng ngày, cô chỉ đọc sách, lên mạng, tìm hiểu thông tin về công ty mới. Cô còn viết nhật ký, ghi lại quá trình cùng Bạc Cận Ngôn phá án để nhiều năm sau có thể hồi tưởng.

Lúc Phó Tử Ngộ gọi điện thoại, Giản Dao đang nằm trên giường đắp mặt nạ. Phó Tử Ngộ hơi ngạc nhiên khi nghe thấy giọn nói lụng bụng của cô: “Em bị đau răng hay bị đánh vào mặt thế?”

“Em đang đắp mặt nạ.” Giản Dao phì cười khiến tấm mặt nạ nhăn nhúm. Cô liền ngậm miệng, cất giọng vô cùng dịu dàng: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Ở đầu kia điện thoại Phó Tử Ngộ quay sang Bạc Cận Ngôn, nói: “Cô bé này nói chuyện bằng giọng điệu “cừu non” nghe rất sướng tai.”

Bạc Cận Ngôn đang nằm trên giường trong khách sạn xem tin tức thời sự. Anh nhướng mắt nhìn Phó Tử Ngộ.

Phó Tử Ngộ tiện miệng hỏi: “Cậu có muốn nghe không?”

Bạc Cận Ngôn hỏi lại: “Tại sao tôi phải nghe giọng nói uốn éo đó?”

Hai người đàn ông thản nhiên trò chuyện như chốn không người, Giản Dao ở đầu bên này nghe không sót một từ. Cô lập tức gỡ mặt nạ, cất cao giọng: “Bạc Cận Ngôn, không ai yêu cầu anh đánh giá giọng nói của tôi! Phó Tử Ngộ, anh tìm em có chuyện gì vậy?”

Phó Tử Ngộ cười khùng khục vài tiếng rồi mới nói rõ ngọn ngành. Thì ra anh muốn gọi Giản Dao cùng đi ăn cơm, nhân tiện đi xem nhà.

Giản Dao ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Hay là vậy đi. Các anh đến trường em, hôm nay em mời các anh ăn cơm. Gần trường em có quán cá rất ngon.”

Con ngõ ở đằng sau trường đại học thường có vô số đồ ăn ngon. Giản Dao chọn một quán có món “tủ” là lẩu cá và dê tươi, xương xốp, thịt mềm, hương vị đậm đà, nói chung rất đông khách.

Giản Dao ngồi xuống một cái bàn bên cửa sổ. Cô nhanh chóng nhìn thấy một chiếc Lexus màu đen đỗ ngoài cửa. Hai người đàn ông cao lớn, diện mạo nổi bật xuống xe, đi vào quán.

Nồi lẩu thơm điếc mũi nhanh chóng được mang tới. Giản Dao giới thiệu: “Cá của quán ăn này được nhập từ bến cảng vào buổi sáng mỗi ngày, thịt dê ở Nội Mông, đều rất tươi ngon.” Cô nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn ngồi đối diện. “Anh đã bao giờ thưởng thức món này chưa?”

Hôm nay Bạc Cận Ngôn vẫn mặc com lê và áo sơ mi nghiêm chỉnh như thường lệ. Nghe câu hỏi của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn chỉ liếc qua cô. Vẻ mặt anh như muốn nói: “Lẽ nào trên đời này còn có món cá tôi chưa từng ăn qua?”

Giản Dao nhìn Phó Tử Ngộ đang ngẩn người nhìn nồi lẩu.

“Em có gọi món khác không?” Phó Tử Ngộ mỉm cười, hỏi.

Giản Dao đưa quyển thực đơn cho anh. Lúc nãy, trong điện thoại, Phó Tử Ngộ kêu rất đói bụng, bảo Giản Dao gọi món trước. Anh chỉ liếc qua quyển thực đơn, ngẩng đầu nói với nhân viên phục vụ: “Thêm một con cá hấp.”