Chương 15

Ngay cạnh văn phòng của Đường Kính chính là phòng nghỉ. Là một phòng lớn trong tòa nhà cao tầng, có đủ cả phòng ngủ, buồng vệ sinh, phòng bếp và quầy bar, ngoài diện tích hơi nhỏ ra thì cũng không khác mấy so với phòng sang trong khách sạn, vẫn có thể xem là một chỗ ở tốt.

Chủ nhân của căn phòng đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, dựa vào đầu giường, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Rất đau sao?”

Nhìn sắc mặt tái nhợt của anh, Thiệu Kì Hiên ngừng xuống tay. Người này là bác sĩ tư nhân của Đường gia, là một người ôn hòa, dù xét trên phương diện nghề nghiệp hay xét về phẩm chất đạo đức, đều được cho là một người đàn ông chất lượng tốt.

Đường Kính cắn môi dưới không nói chuyện, nhịn nửa ngày rốt cuộc không nhịn được, cười khổ: “Thiệu Kì Hiên, anh cố ý đúng không? Anh không thể đổi thuốc khác cho tôi được à?” Thuốc này có tác dụng thật mạnh, bôi lên miệng vết thương chả khác gì bị lửa thiêu, đau thấu tận tim.

“Thuốc đắng dã tật mà, thiếu gia Đường Kính ạ.”

Kì Hiên cười cười chế nhạo anh, nhìn xuống vết thương đáng sợ trên cánh tay Đường Kính, tiếp tục công việc đang dang dở.

“Sao anh không nhìn đi, thiếu chút nữa là mất mạng rồi đó, nếu nó mà sâu chút nữa thì có khác gì cắt cổ tay tự tử không?”

Đường Kính nở nụ cười.

“Trước đây ở Đường gia không phải tôi chưa bị bọn chúng đâm, lần này chúng không dùng súng cũng coi như khách khí với tôi rồi …”

Kì Hiên không cho là đúng, ngước nhìn anh, bàn tay dùng sức véo một cái, đau đến nỗi Đường Kính lập tức im miệng, không dám tiếp tục đắc tội với anh bác sĩ này nữa.

Bên ngoài có người gõ cửa, Đường Kính lên tiếng, “Vào đi.”

Trợ lý của anh mang văn kiện tiến vào phòng, “Kính thiếu, đây là văn kiện anh muốn.”

Đường Kính nhìn thoáng qua trang bìa, “Không phải cái này,” giương mắt lướt nhìn anh trợ lý của mình, “Là tập khác, phía dưới còn có chữ kí nữa.”

Trợ lý xấu hổ, vội vàng nói câu xin lỗi rồi đi ra ngoài.

Kì Hiên vùi đầu vào việc rửa sạch miệng vết thương, vẫn không nói chuyện, mãi đến khi trợ lý đi ra, mới nhàn nhã mở miệng: “… Ai bảo anh điều Hạo Thư đi, xem đấy, bây giờ ai có thể thế chỗ anh ta?” Kì Hiên ngẩng đầu nhìn Đường Kính, trong mắt có hàm ý ‘anh gieo gió thì phải gặp bão thôi’, “Anh ta đi theo anh mười mấy năm rồi, hiểu biết về anh của anh ta không phải ai cũng học được.”

Đường Kính bất đắc dĩ thở dài: “Trong vòng một phút mà anh ta đã nói với tôi đến ba mươi câu xin lỗi, nếu là anh thì anh có chịu nổi không?”

“Cũng không thể trách anh ta,” Kì Hiên ra vẻ hiểu biết cảm thán: “Thân là thiếu chủ mà anh thay trợ lý cản một đao, tôi là trợ lý đó cũng thấy xấu hổ không chịu nổi.”

Đường Kính hạ tầm mắt.

“Không phải như thế,” đáy mắt anh hiện rõ ý không hề nề hà, “Vốn là hướng về tôi, không liên quan đến người khác.”

Băng gạc thấm đẫm máu đỏ được tháo ra, Thiệu Kì Hiên cẩn thận bôi thuốc phòng nhiễm trùng quanh miệng vết thương, trò chuyện với Đường Kính.

“Chuyện này Đường Dịch biết không?”

“Tôi không nói với anh ấy,” anh đáp rất nhanh, không dừng lấy một giây, “Là chuyện của riêng tôi, không phải phiền đến anh ấy.”

Kì Hiên suy nghĩ, tạm ngừng động tác trên tay, “Anh thật sự cho rằng nó là chuyện của riêng mình? Tôi thấy anh vẫn nên để anh ấy biết thì tốt hơn. Theo cảm giác của tôi, chuyện này không phải chỉ hướng về mình anh, mà đang nhằm vào cả Đường gia. Dù sao, sau khi Đường Dịch làm chuyện đó, chắc là phải không có ai dám xuống tay với anh mới đúng…”

Đường Kính nghi hoặc hỏi: “Anh ấy làm cái gì?”

Kì Hiên kinh ngạc hỏi lại: “Anh không biết sao? Trước đây không lâu có mấy người trong nội bộ buộc tội anh, anh không biết gì à?”

Đường Kính nhíu mày, “Muốn buộc tội tôi?” Một nỗi tức giận bỗng bật ra từ đáy lòng, “Rốt cuộc phải thế nào họ mới để yên? !”

“Nhà anh phức tạp thế nào anh cũng biết đấy, bố anh nhiều tuổi rồi, mấy huynh đệ từng gây dựng cùng bố anh năm đó lại rục rịch, Đường gia có thế lực và quyền lợi lớn như vậy, ai thấy đều đỏ mắt thòm thèm,” Kì Hiên lặng lẽ nói cho anh, “Anh là người nhiều nhược điểm nhất, nhất là lúc rời đi lại không rõ ràng, tất nhiên bọn họ sẽ xuống tay với anh. Nghe Khiêm Nhân nói, lần đó trong một hội nghị nội bộ, bọn họ liệt mấy chục tội cho anh, trong đó những người lớn tuổi cũng góp phần không ít, một đống tư liệu dày cộp, cứ như là anh thông đồng với địch để bán nước ấy…”

Đường Kính không nói gì, thở ra một hơi, mãi vẫn không nói ra một chữ.

Kì Hiên dừng một chút, thật lòng nhắc nhở anh: “Mấy chuyện đằng sau không được hay ho lắm, anh muốn nghe tiếp không?”

Đường Kính nâng tay, day huyệt thái dương, chính là hành động mang nghĩa sẵn sàng nghe: “… Anh nói đi, phẩm chất tinh thần của tôi không đến mức kém như vậy.”

“Được rồi, tôi sẽ nói cho anh, sau đó, họ bắt đầu bàn luận rất gay gắt xem buộc tội anh như vậy có nên không,” Kì Hiên vừa nói vừa xử lý miệng vết thương cho anh, “Tuy bố anh là chủ nhân của Đường gia, nhưng cũng không tiện đứng về phía anh, nếu có thái độ bênh vực anh quá rõ ràng, sẽ có người nói ông ta không công bằng, vừa hay rơi vào bẫy của họ, có thể công khai phản kháng, quan trọng nhất là…” Dừng một chút, Kì Hiên cẩn thận mở miệng: “Dù sao bảy, tám tuổi anh mới về Đường gia, thân phận không được bằng Đường Dịch…”

Đường Kính thực đau đầu, vỗ vỗ vai Kì Hiên, “Anh không phải ngại, chuyện này cũng không phải bí mật gì ghê gớm… . Sau đó thì sao? Cuối cùng tại sao không buộc tội tôi?”

“Còn có thể vì ai nữa? Đương nhiên chỉ có Đường Dịch rồi…” Kì Hiên tươi cười, ngữ khí rất là cảm thán: “Cái tên thiếu gia kia anh cũng biết đấy, âm âm nhu nhu, trong lòng anh ta nghĩ gì chẳng ai đoán được. Lần đó cũng vậy, trong nội bộ có nhiều bề trên đưa ra ý muốn buộc tội anh như vậy, mà từ đầu đến cuối anh ta chỉ nghe, cũng không tỏ thái độ gì, làm mọi người đều tưởng anh ta đang ngầm đồng ý buộc tội anh, họ vô cùng hưng phấn. Mãi đến lúc sắp kết thúc buổi họp, vị thiếu gia Đường Dịch của chúng ta mới mở miệng, chỉ nói một câu ‘chờ tôi một chút… ’, sau đó bỗng nâng tay xé tất cả những tập tư liệu buộc tội anh, rồi tung xuống sàn, đứng lên và để lại một câu cho mấy vị bề trên đó…”

“… Nói câu gì?”

“Anh ấy nói, ‘các người hiểu rõ cho tôi, Đường Kính rốt cuộc vẫn là người của Đường gia… ! ’…”

Trán Đường Kính lăn xuống mấy giọt mồ hôi lạnh.

Cảm thán về sự may mắn của mình: “Cuối cùng tôi cũng không bị anh ấy bắt nạt không công lâu như vậy…”

Kì Hiên mỉm cười, “Thế nên tôi mới nói, chắc là phải không có ai dám xuống tay với anh mới đúng… . Đường Dịch là người thế nào ai cũng rõ, từ nhỏ đã vô cùng ngoan độc, chẳng mấy ai có thể ra tay tàn nhẫn như anh ta, tốc độ diệt khẩu người ta nhanh như cắt rau cải, một ngày có thể cắt vài cây … Mọi chuẩn tắc điều khoản đều không là gì với anh ta, mấy vị bề trên chú bác đó anh ta không thèm để mắt đến, ngay cả chú Hoàng theo bố anh hơn ba mươi năm cũng bị anh ta cho một câu ‘tôi thấy ông ta không vừa mắt’ mà diệt khẩu, vậy mà chẳng có ai dám nói chữ không với anh ta. Ai cũng biết giờ đây thực quyền của Đường gia đều nằm trong tay Đường Dịch, người nguy hiểm như anh ta nào ai dám động vào…”

Đường Kính bật cười.

Dần lấy lại sức, Đường Kính cúi đầu, giọng điệu có vài phần lạnh lùng: “Kì Hiên, thật ra đôi khi… tôi cũng rất sợ.”

“Hử?” Thiệu Kì Hiên ngẩng đầu nhìn anh: “Sợ cái gì?”

Đường Kính nở nụ cười, sâu trong nụ cười ấy là sự bi thương.

“Tôi sợ mình cố gắng nhiều năm như vậy, cuối cùng mới phát hiện, chẳng qua chỉ là vòng vo trong một cái vòng lớn, kết cục vẫn là không thể thoát khỏi bộ dáng ban đầu…”

“Sao lại như thế được,” Kì Hiên an ủi anh, “Bây giờ anh không giống trước nữa, lo về Tiểu Miêu à? Tôi thấy cô gái đó có sức sống vô cùng mãnh liệt, đánh cũng chả chết, không sao.”

Đường Kính không cười nữa, chỉ thản nhiên nói ra một chút cảm giác từ đáy lòng mình.

“Vào ngày tôi kết hôn, anh có biết Đường Dịch nói gì với tôi không?”

“Nói gì?”

“Anh ấy nói, nếu anh ấy là tôi, tương lai nếu có thể đi đến bước kết hôn với một cô gái, anh ấy sẽ tình nguyện chọn cách trói buộc cô ấy…”

“… Dọa sao? !” Bác sĩ Thiệu theo chủ nghĩa hòa bình không thể chịu nổi: “Thật không ngờ đấy, anh ta lại biến thái đến trình độ này? !”

“Đúng vậy, lúc đó tôi cũng nghĩ, không phải vợ của anh, đương nhiên anh có thể xuống tay được, còn tôi thì không nỡ. Nhưng bây giờ…” Đường Kính bất đắc dĩ nở nụ cười: “… Tôi thấy anh ấy nói đúng.”

“Lời anh ta nói mà anh cũng tin?” Kì Hiên không nhịn được chế nhạo anh: “Không phải tôi đã nói là mình vẫn cảm thấy, đầu óc Đường Dịch có tần suất suy nghĩ không ở cùng bước sóng với người bình thường chúng ta à…”

“Nhưng tôi tin anh ấy.”

Thế này thì Kì Hiên cũng hết chỗ nói, đây là sùng bái mù quáng mất rồi.

Đường Kính thản nhiên mở miệng: “… Cả đời bố tôi yêu hai người phụ nữ, nhưng cuối cùng, hai người ấy đều không có kết cục tốt… từ trước đến nay, Đường Dịch làm gì cũng nhìn thấu được kết cục, diễn biến tiếp theo sẽ thế nào, anh ấy nhìn rõ hơn tôi, cũng mạnh bạo hơn tôi, vì vậy mới nói với tôi như thế…”

Kì Hiên hạ giọng hỏi anh: “Không phải anh muốn trói buộc Tô Tiểu Miêu đấy chứ… ?”

“Tôi cũng từng nghĩ như vậy, chuyện này tôi đã nghĩ từ rất lâu rồi,” anh không hề giấu giếm, thẳng thắn bộc lộ tất cả: “Nhưng tôi không nỡ… Lấy đi một tháng làm việc của cô ấy, mà cô ấy đã tức giận như vậy rồi, nếu thật sự trói buộc, thì chẳng phải cô ấy sẽ sống không bằng chết?”

Anh hơi nhếch môi, thản nhiên cười, nói: “Cả đời tôi chỉ yêu một người như thế, sao có thể xuống tay với cô ấy như vậy được…”