Chương 15: Đường về nhà khá dài

Nhược Tuyết không nghĩ tới người đàn ông này lại đích thân đưa cô về

Anh rốt cuộc muốn làm gì?. Mà người lái xe chính là A Cánh, người vẫn luôn đi theo anh

Hai người bọn họ ngồi ở ghế sau, Nhược Tuyết ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn anh cũng không có. Mặc dù 2 người bọn họ đã quan hệ thân mật, nhưng cô vẫn không dám nhìn anh, cũng không dám hỏi vì sao anh ta lại đưa cô về. Cô làm thế nào giải thích chuyện này với bố mẹ đây?. Anh của cô ở nhà sao?

Vừa nghĩ đến sẽ phải đối mặt với những vấn đề này, đầu vì thiếu ngủ mà cảm thấy đau đớn, sắc nặt tái nhợt hơn. Hông của cô và 2 chân của cô đều đau, ngón tay lúng túng lôi kéo mép váy của mình

Lương Úy Lâm chợt xoay người lại, lạnh lùng nhìn bộ dáng giống nàng dâu nhỏ chịu ủy khuất của cô. Hừ, anh vốn muốn để tài xế đưa cô về, nhưng anh nghĩ lại, nếu như anh tự mình đến thăm, không phải sẽ thú vị hơn sao?. Ngược lại anh muốn xem, tiểu bạch thỏ này sẽ giải thích với người nhà như thế nào?

Nếu như 2 vị trưởng bối nhà Lăng gia cả đời đều làm gương cho người khác, mà biết 2 đứa con của mình đã làm ra chuyện khiến cho cả người và trời đều căm phẫn không biết sẽ có phản ứng như thế nào?. Con gái của mình bị người khác ép buộc mang đi, nhất định sẽ không chịu nổi!

Muốn đối phó với một Lăng gia nho nhỏ, anh có hàng ngàn biện pháp khiến cho bọn họ muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, nhưng đây là cách độc ác nhất, cũng là cách cao minh nhất. Khiến cho những người mình yêu thương chứng kiến cảnh mình bị người ta ép buộc, bị người ta giày vò, nhưng lại không biết làm như thế nào để giải cứu họ, chỉ có cảm giác bất lực, khiến cho mình cảm thấy đau đớn, cảm thấy dằn vặt

Chuyện của em gái, mẹ của anh đang dưỡng bệnh ở Thụy Sĩ vẫn chưa biết. Nhưng hình như bố đã nghe được tin tức phong phanh. Em của anh là do mẹ anh liều mạng mà sinh ra, từ nhỏ đã được xem như bảo bối, thế nhưng lại không còn, làm bà có thể chịu được

Làm tổn thương đến người thân của anh, anh nhất định sẽ kéo bọn họ cùng nhau xuống địa ngục

“Lại đây ngồi.” Nhìn cô càng ngày càng nhích ra ngoài, hầu như toàn thân đều dựa vào cửa xe, Lương Úy Lâm nhẹ giọng nói, sợ anh như vậy sao?.

Thân thể nhỏ nhắn nhích lại gần, còn cách anh 10cm thì dừng lại. Bọn họ đã quá gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy hơi thở nam tính của cô

“ Tới gần một chút” Giống như ác ma, không chịu buông tha cho cô

Thân thể nho nhỏ lại nhúc nhích, sau đó ngừng lại. Nhích thêm nữa sẽ ngồi lên bắp đùi của anh ta, cô làm sao dám?

“Ngồi lên.”

Anh ta nói gì?. Ngồi lên. Chẳng lẽ thật là muốn cô ngồi lên bắp đùi của anh ta sao?. Anh ta làm sao có thể như vậy?. Trên xe còn có những người khác a!. Nhưng mà người đàn ông ma quỷ trước mặt này có chuyện gì anh ta không làm ra được

“ Xấu hổ?. Ở trên giường của tôi phóng túng như thế, bây giờ lại xấu hổ có phải hơi trễ hay không?” Bàn tay thon dài mà lạnh lẽo dùng sức bế cô ngồi lên

“Không nên như vậy. . . . . .” Nàng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn anh, trong ánh mắt thật to tràn ngập khẩn cầu. Một tay nhỏ nhắn cầm lấy tay của anh đang muốn đưa tay kéo váy của cô ra

Trời ạ, anh thực sự muốn làm như vậy với cô trước mặt người đàn ông khác sao?. Nhưng, người lái xe phía trước dường như cũng không cảm thấy người phía sau đang làm gì, khóe mắt cũng không di chuyển một cái

Đã thành thói quen sao?

“ Cô muốn chống lại tôi sao?” Mắt lạnh nhìn qua cô, làm cho cô đành phải thuận theo thu hồi tay lại

“ Tôi không có. Đừng làm trên xe được không?”

Chống lại?. Cô làm sao dám?. Nhưng ở trước mặt người đàn ông khác làm những chuyện như vậy, cô không làm được, thật không làm được. Tại sao muốn ép cô như vậy?

“ Ý cô là, nếu như không có ai thấy, thì có thể?”

Một tay khác đưa đến hàng ghế phía trước nhấn nút, đè xuống, một màn thủy tinh màu đen được hạ xuống, ngăn cách hoàn toàn 2 hàng ghế trước và sau, tạo thành một không gian cách biệt

“ Anh…”

Lời kinh ngạc còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, trong phút chốc quần áo của cô đã được mở ra, ánh đèn bên trong xe chiếu lên da thịt trắng mịn của cô, đồng thời cũng chiếu lên những dấu vết loang lổ trên người cô, một dấu lại một dấu rõ ràng, làm cho anh cảm thấy hài lòng

“ Nếu để cho cha mẹ cô nhìn thấy trên người cô có nhiều dấu vết đàn ông để lại như thế này, không biết bọn họ sẽ cảm thấy như thế nào?”

Động tác rõ ràng rất dịu dàng nhưng lại làm cho người ta cảm thấy kinh hãi vô cùng. Nhược Tuyết không biết rốt cuộc anh ta muốn làm gì mới hài lòng đây?

Hơi thở đàn ông càng ngày càng nặng nề, động tác trên tay cũng ngày càng cuồng dã. Môi của anh bắt đầu thăm dò môi của cô, mùi hương thiếu nữ của cô vờn quanh chop mũi của anh, làm kích động lòng của anh

“ Có thể dừng lại không?”

Nếu lại là một cuộc hành hạ kinh thiên động địa, cô nhất định sẽ không chịu nổi. Bây giờ cô miễn cưỡng lắm mới có thể tạm thời chống đỡ bản thân, chỉ vì có thể về nhà một chuyến

“ Cô cảm thấy có thể không?”

Anh không đáp, chỉ hỏi ngược lại, đầu cũng không ngẩng lên

“ Suy cho cùng, anh muốn tôi làm như thế nào?”

Dù uất ức xen lẫn sợ hãi nhưng cô vẫn phải hỏi. Cô đã đồng ý với điều kiện anh ta đưa ra. Tại sao anh ta lại luôn muốn làm khó cô như vậy. Tối hôm qua cô đã thực hiện lời hứa, yêu cầu của anh, mặc kệ cô cảm thấy sỉ nhục hay khó chịu, cũng chưa từng dừng lại không phải sao?

“ Đây là một câu hỏi hay. Chờ tôi nghĩ xong sẽ nói cho cô biết. Thu hồi bộ dạng đáng thương của cô đi”

Đột nhiên dường như cảm thấy chán ghét cô, anh đẩy cô ra, mim môi không nói lời nào

Anh đang buồn bực chính mình, rõ ràng có một đống chuyện đang chờ anh xử lý, thế nhưng anh lại ở đây đùa giỡn một cô gái nhỏ ngây thơ. Thôi được rồi, nếu như cô muốn chơi, nếu như không thắng thì không phải tác phong của anh

“ A Cánh, lập tức gọi người giải Lăng Nhược Phong về Lăng gia”

Chẳng quan tâm Nhược Tuyết đã mặc quần áo chỉnh tề chưa, Lương Úy Lâm đè công tắt xuống, ở trên tường kính hiện ra một màn hình vi tính, người ngồi ở phía trước nhìn thấy không sót gì

Lăng Nhược Phong đương nhiên không có ở nhà, sức chịu đựng của hắn quả nhiên rất lớn, còn có thể đi làm như bình thường, dĩ nhiên không thể xem thường uy hiếp của anh, em gái còn ở trong tay anh chưa rõ sống chết, hắn làm sao dám?

“ Dạ, cậu chủ” Thanh âm gọn gàng linh hoạt.

“ Anh đã làm gì anh trai của tôi?” Vội vội vàng vàng kéo váy lại, Nhược Tuyết khẩn trương hỏi

“ Tôi không làm gì anh ta cả. Anh ta rất tốt, mỗi ngày đều ăn được, ngủ được, đi làm rồi về nhà. Có chỗ nào không tốt?”

“ Đợi, anh có thể để tôi nói chuyện với cha mẹ của tôi không?”

Đầu rất đau, bất luận là lý do gì, cha mẹ đều khó có khả năng tiếp nhận. Nhưng, nếu để cho anh ta mở miệng, sự việc nhất định sẽ càng trở nên tệ hại. Tuy rằng bây giờ đã không còn đường quay đầu, nhưng ít nhất cô có thể lựa chọn một cách khiến cho bố mẹ của cô không khổ sở

Mà Lương Úy Lâm lâm chỉ lạnh lùng nhìn cô, không nói gì. Tóm lại là đồng ý hay không đồng ý?. Nhược Tuyết lại không dám hỏi, chỉ sợ nếu lỡ như chọc giận anh ta, ngay cả cơ hội trở về cũng không có

Một đường, khẩn trương, căng thẳng, xe cuối cùng cũng ngừng lại dưới lầu Lăng gia

Nhìn cảnh tượng quen thuộc ở bên ngoài, thế nhưng Nhược Tuyết lại cảm thấy sợ. Trên trán trắng noãn đã toát mồ hôi lạnh. Nơi đã từng quen thuộc nhất, nhưng hôm nay lại cảm thấy sợ hãi. Hai chân của cô vô lực một chút sức lực cũng không có