Chương 15 – Gặp phải trở ngại

Liên tiếp nửa tháng, tâm tình tôi chưa bao giờ tốt hơn, trời xanh nước biếc, mùi cơm chín hòa với mùi đồ ăn xào nấu thơm ngon, tình hình thị trường chứng khoán cao thấp biến động bấy lâu rốt cuộc cũng có số dương tăng trưởng. Không nghĩ tới tôi đây vô tâm trồng liễu nhưng liễu vẫn xanh. Tiếc nuối duy nhất là việc học, bà nội qua đời, tự mình kết hôn, liên tục xảy ra chuyện làm trễ nãi không ít thời gian học tập, hiện tại ngày thi sắp tới nhưng càng ngày tôi càng không theo kịp, mắt thấy học phí chuẩn bị tan như bong bóng xà phòng, tôi gấp đến độ cả người như ngồi đống lửa. Tình huống của Trần Dũng càng hỏng bét, nguyên nhân quá rõ : đi muộn về sớm, kiến thức cốt lõi kém hơn tôi, nghe giảng bài ít hơn tôi, kiểm tra thử trên lớp chấm chéo, tôi mười câu đúng được năm, anh mười câu đúng mỗi một.

Có trận anh còn cuống quýt hơn cả tôi, bất chấp việc kinh doanh gánh trên lưng, mở to mắt chịu đựng cơn buồn ngủ học suốt đêm làm học sinh lười như tôi không thể không bội phục. Nhưng từ lúc chúng tôi đi thăm mộ mẹ anh xong, quái nhân kia không lo âu nữa, sách cũng không đọc nữa, thái độ quẹo 180 độ đâm đầu cạnh tranh với nhà hàng đối diện, không để ý tới chuyện bên ngoài.

Theo như lời anh nói chính là : năm nay đại sự đã định, kì thi sang năm hẵng nói. Ai đời lại dễ dàng bỏ qua như thế ! Tôi học đến nỗi đầu óc choáng váng, thật sự không còn tinh lực dạy đời anh là không biết tiến bộ, đành phải tự dặn mình nhất định thi đậu xong sau đó sẽ cẩn thận lên một lớp tư tưởng chính trị cho anh. Bất quá đối với việc học của tôi anh vẫn rất ủng hộ, hành động cụ thể là ôm hết toàn bộ công việc nhà, liên tục nấu thức ăn dinh dưỡng, nhất thời làm tôi nhớ tới lúc ôn thi tốt nghiệp cấp ba, ăn học, ngủ học, đi học, tắm học, giống như cuộc sống chỉ còn mỗi việc học. Không hiểu làm cách nào mình qua được thời gian đó, cuộc sống phi nhân tính như vậy mới mấy ngày đã muốn nổi điên, khi đó lại có thể cần cù một năm, lợi hại thiệt là lợi hại.

Ngày thứ ba, trời đầy mây đen, thẳng đến tối, bầu trời bị đè nén suốt cả ngày rốt cuộc cũng mở cổng, mưa đùng đùng rơi xuống

Tôi tan học lúc mưa rơi đã nhỏ dần, một mình thả bộ, bước về nhà trong không khí sau cơn mưa khoan khoái nhẹ nhàng, nhìn đèn đường mờ mờ tỏa sáng dưới màn hơi nước, nghe tiếng bánh xe lướt đi trên mặt đường ướt nước lạt xạt kêu, bộ não bị mấy con số tra tấn dần dần thanh tĩnh, thân thể mệt mỏi cả ngày chậm chạp thả lỏng, cả người thư giãn hẳn.

Biển hiệu cửa hàng ven đường được nước mưa gột rửa lóe sáng, tôi suy nghĩ một chút, hay là quẹo vào đi, tất chân của Trần Dũng dùng hết, anh bận rộn không nhớ mua thêm, thủng lỗ rồi vẫn mang đại, mua thêm cho anh vài đôi vậy, dù sao cũng tiện đường.

.

.

.

Thật hận chính mình, nếu như tôi không vào đó, nếu như tôi không chạm phải mặt lão Lưu đầu bếp, nếu như tôi không cố gắng tìm kiếm chân tướng, vậy thì cuộc sống bớt đi bao nhiêu là khúc cua quanh co? Tương lai sẽ khác biết bao nhiêu?

Nhưng mà, không có cái gì là ‘nếu như’. Tôi đi vào, mười phút sau ra ngoài, mang theo tất, kem đánh răng và bàn chải, đứng ở đằng kia, suy nghĩ những lời đầu bếp Lưu vừa nói.

“Công thức đó dù có dùng hay không thì cũng là bảo bối, nói cho cậu biết, công thức tôi mua hết bốn năm vạn, tính giá một vạn là nửa bán nửa tặng, chỉ cần nửa năm sẽ lập tức hồi vốn”.