Chương 15 – Không vứt bỏ

Mãi tới khuya Minh Lãng mới về, vừa nhìn thấy Chung Nguyên anh sững người

Đây hoàn toàn là sắc mặt vô cùng đáng sợ, giống như người sắp chết vậy, anh giơ tay chạm vào ấn đường Chung Nguyên. Tay anh cảm thấy lạnh buốt, anh thực sự sợ hãi.

“Ấn đường lạnh, người sắp chết.”

Rốt cuộc Chung Nguyên làm sao vậy, anh quả thực không có cách nào đành phải mời đạo cô Tứ Lan.

Chung Nguyên còn đang đập vào ngón tay Minh Lăng đặt trên trán mình nói:

“Tôi không đồng tính đâu, anh chạm vào tôi làm gì vậy?”

Giọng của Minh Lãng đã chuyển thành giọng nữ:

“Còn không biết ngượng dám mở miệng ra nói nữa kìa, nếu như không phải ngươi háo sắc dâm đãng, làm sao bị con ma hoa bám lấy chứ.”

Chung Nguyên lùi về phía sau, lắp bắp nói tiếp:

“Tứ Lan đạo cô, Minh Lãng lại cho đạo cô mượn xác sao?”

“Cái gì nhập hồn, không nhập hồn đấy, thằng tiểu tử Minh Lãng kia vốn là truyền nhân chính cống của tứ đại môn phái trừ ma, nhưng do bị thương nặng nên mới mất đi bản lĩnh, nếu không hắn thông linh cũng là việc quá dễ dàng, cần gì ta phải khổ sở nhập hồn hắn thế này.”

Trên khuôn mặt Minh Lãng lúc này hiện rõ vẻ bức xúc.

“Anh ta, anh ta còn thuộc môn phái trừ ma. Tứ Lan đạo cô, giọng bà sặc mùi Kim Dung.”

“Được rồi, thời gian có hạn, để ta giúp ngươi trừ con ma hoa đang quấn lấy người nhé!”

Nói rồi Minh Lãng bắt đầu vẽ bùa trong lòng bàn tay.

Chung Nguyên nhận ra Tứ Lan đạo cô biết trừ ma thuật, anh sợ hãi hỏi:

“Đạo cô chắc làm thật phải không, nét mặt sao nghiêm túc vậy, người đạo cô muốn trừ là ai thế?”

“Chậu hoa này và người con gái ngươi hay mơ thấy.”

Lúc Tứ Lan đạo cô làm việt rất có khí thế, giải thích rất đơn giản dễ hiểu.

Chung Nguyên vừa nghe thấy vậy, liền ôm chậu hoa chạy ra ngoài cửa. Anh biết có giải thích cũng không có tác dụng gì, cầu xin cũng chẳng ích chi, có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích. Tấm bùa Tứ Lan đạo cô đang vẽ kia đã gần hoàn thành, chỉ cần vỗ một cái, giấc mộng của anh sẽ tan vỡ hoàn toàn.

Anh tuyệt đối không thể tin được, người con gái trong giấc mơ kia lại muốn hại mình, cho dù là ma, cô sẽ không làm tổn thương anh đâu.

Anh chạy rất nhanh, Minh Lãng điên cuồng đuổi đằng sau, nhưng chỉ một lát sau đã bỏ xa một đoạn dài, không còn thấy tăm hơi Chung Nguyên đâu.

Một mình Minh Lãng đứng dưới gốc cây, nghĩ một hồi rồi giọng nữ đó lại vang lên:

“Tên tiểu tử đó chạy đi đâu mất rồi, hắn lại chạy về phía quỷ môn quan rồi, ta cũng thực sự bó tay hết cách.”

Giọng của Minh Lãng lại xuất hiện, anh tức giận càu nhàu:

“Chỉ có chút việc nhỏ như vậy cũng không làm nổi, một con ma hoa nhỏ nhoi cũng không xử lý được à? Bây giờ biết làm sao đây?”

Tứ Lan đạo cô rít lên:

“Ngươi còn mặt mũi nào trách ta, nếu như không phải người lười vận động, đời nào ta chạy không kịp tiểu tử kia, ngươi hỏi ta phải làm sao, vậy ta biết hỏi ai đây?”

Minh Lãng bực tức vô cùng, anh cũng chẳng có cách nào, đành phải chạy về hướng nhà Tô Di.

Tô Di vừa nghe xong tin này, sợ tới mức hai chân run bắn, toàn thân cô mềm nhũn, cô chỉ còn biết liên mồm hỏi:

“Biết làm gì bây giờ mới được đây?”

Cô lóng ngóng kéo vạt áo Minh Lãng cầu xin:

“Tứ Lan đạo cô, cầu xin đạo cô cứu cậu ấy.”

Minh Lãng không biết phải nói sao:

“Tứ Lan đạo cô đã quá thời hạn, sắp phải đi rồi, chỉ có thể dựa vào chúng ta mà thôi.”