Chương 15: Lúng túng tấm thân trinh trắng

Người kể: Lưu Đào Đào, nữ, đã kết hôn, giám đốc cao cấp một doanh nghiệp nước ngoài ở Bắc Kinh.

Nhật ký phỏng vấn: Giọng kể rất nhỏ, rất nhẹ, nhưng không liên quan gì tới tâm trạng người nói. Nó giống như một ca khúc thời xa xưa, du duơng nhưng không bi lụy.

Nếu một phụ nữ trước khi kết hôn nói với chồng sắp cưới rằng mình vẫn còn trinh trắng, chắc hẳn gương mặt cô ấy sẽ lộ rõ vẻ tự hào. Nhưng tôi thì không.

Đúng là tôi vẫn trinh trắng, nhưng tấm thân gái đồng trinh quý báu đó lại khiến tôi rơi vào một tình thế khó xử. Tháng trước tôi vừa kết hôn. Tôi yêu chồng say đắm nhưng không đủ dũng cảm để thú thật với anh rằng mình vẫn còn là gái trinh. Những ai không rõ chuyện sẽ cho rằng đây là một sự hoang đường.

Lại càng khiến người đời khó tin hơn là việc tôi đã từng kết hôn sáu năm trước, nhưng… vẫn nguyên vẹn tiết trinh.

Sau năm trước tôi từ tỉnh nhỏ lần mò lên Bắc Kinh làm người bán hàng cho một công ty nho nhỏ. Thu nhập thấp song áp lực công việc lại rất lớn, ngày nào tôi cũng mệt đứt hơi khi ra khỏi công ty nhưng vẫn phải chen chúc, xô đẩy vào ôtô buýt để trở về căn phòng thuê với giá 600 tệ một tháng. Lúc đó tôi còn không có nổi một bộ quần áo ra hồn, không có giải trí, lại càng không có sự thư giãn đêm hôm. Không thoả mãn với tính trạng cơ cực của mình song tôi lại không có một tấm bằng văn hoá nào ra hồn, ngoại hình lại chẳng có gì dù chỉ để tự mình khen mình lấy được. Trong khi đó ai cũng bảo nếu muốn gây dựng được gì đó cho mình ở cái thành phố Bắc Kinh dư thừa nhân tài vật lực này quả thực không phải chuyện dễ dàng.

Mãi cho đến khi tôi quen được với Lý Thành Minh trong một buổi tiệc. Ông ta là thương gia người Singapore, khoảng trên 50 tuổi, kinh doanh tuy không lớn nhưng cũng được liệt vào hàng giàu có. Ông ta thích tôi, có lẽ vì trẻ trung chứ không vì xinh đẹp.

Ít lâu sau, Lý Thành Minh liên tục tấn công tôi bằng hoa tươi và các bữa ăn tối. Đương nhiên tôi hiểu rõ ý định của ông ta. Không ngờ chỉ một tháng sau bữa ăn tối đầu tiên, ông ta đã ngỏ lời cầu hôn, hứa sẽ đưa tôi sang Singapore cùng hưởng cuộc sống nhung lụa. Tôi không ngu đến mức nhắm mắt tin vào một người đàn ông lớn hơn cả bố tôitới mấy tuổi lại có thể đem tới hạnh phúc cho mình, nhưng nếu được phép định cư ở Singapore thì lại là chuyện hoàn toàn khác, hấp dẫn quá sức tưởng tượng. Tôi mơ ước được sang đó học đại học đã từ lâu. Sau mấy đêm mất ngủ, tôi yêu cầu ông ta, nếu hai bên có thật sự kết hôn, thì đó chỉ là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ mà thôi, sẽ không có chuyện trai trên gái dưới, mà cụ thể ở đây là việc ông ấy làm tình với tôi, ngay cả khi ngủ cùng giường đắp cùng chăn.

Ông ta nhận lời không chút do dự. Có lẽ đối với người đàn ông tuổi tác bằng này thì việc kết hôn chằng qua chỉ là tìm một người bạn tâm tình để cùng chia sẻ quãng đời còn lại. Vợ ông ta qua đời từ ba năm trước.

Quen nhau chưa đầy ba tháng, chúng tôi bay sang Singapore làm đám cưới. Trừ một bạn gái thân, gia đình và bạn bè tôi không ai hay biết về việc kết hôn này. Tôi nói dối họ là sang đó du học.

Những ngày tháng ở Singapore không tươi đẹp như tôi hằng tưởng tượng. Lý Thành Minh chẳng những không được liệt vào hàng giàu có, mà thậm chí ngay cả mức trung bình cũng chưa lọt vào nổi. Sau khi ăn ở với nhau, những nhược điểm nơi ông già này mới bộc lộ rõ nét. Thực chất ông ta rất bủn xỉn chứ không giống như khi theo đuổi luôn rộng rãi tiêu tiền vì tôi. Thậm chí, những chuyện chợ búa bếp núc ông ta cũng đo nước mắm, đếm củ hành. Nhưng tôi vẫn được trở thành sinh viên đại học của Singapore. Và đó là lý do duy nấht tôi cảm tạ ông ta.

Nói thẳng ra, tôi và ông ta chỉ kết hôn trên giấy tờ hay nói đúng hơn là “Cuộc hôn nhân lừa đảo”. Tuy sống chung một nhà nhưng chúng tôi không có cuộc sống vợ chồng thực sự. Ba năm sau, khi lấy được thể đăng ký cư trú, tôi li dị ông ta, trở về Bắc Kinh. Lý Thành Minh căm hận vì đã bị một con ranh cho vào bẫy, và tôi thì cũng hiểu mình như vậy là rất tệ. Li dị xong, tôi và ông ta đứt liên lạc luôn.

Bây giờ nhớ lại, cuộc hôn nhân không giả mà giả ấy chẳng để lại mấy tí dấu ấn trong tôi. Song, ngoại trừ vẫn còn là gái trinh, hầu như tôi đã biến thành con người hoàn toàn khác sau cuộc hôn nhân đó. Suốt ba năm, tôi vừa học vừa đi làm thuê. Tôi không chỉ có được một tấm bằng ra hồn mà còn tích luỹ được một món tiền lớn, đủ để ngày cảng tự tin hơn, là phụ nữ hơn.

Trở lại Bắc Kinh, tôi làm việc trong một doanh nghiệp nước ngoài có danh tiếng. Cộng thêm nỗ lực bản thân, tôi có những bước tiến trong sự nghiệp mà ba năm về trước cho tiền tôi cũng không dám mơ đến, và còn có được cuộc sống sung túc, tất nhiên.

Nhưng tôi luôn không gặp may về đường tình duyên. Có lẽ là do báo ứng. Trước kia tôi lừa đàn ông thì nay bị đàn ông lừa lại. Những gã giả nhân nghĩa, quen nhau chưa bao lâu đã lộ hết ra dục vọng tầm thường. Đối với những kẻ đó, dù mê thân xác hay mê tiền tài của tôi, cũng đều bị tôi ghét bỏ như nhau. Vì thế, trong mấy năm sau khi quay về Bắc Kinh, trái tim tôi hầu như vẫn trống trơn. Cũng may áp lực công việc quá nặng nên tôi cũng chẳng có mấy thời gian để mà buồn với chả tủi.

Cho đến hồi năm ngoái thì tôi quen với Thẩm Hào – người yêu hiện tại, niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Nếu như tôi hâm mộ tính khí khái của đấng nam nhu nơi anh thì trong con mắt anh, tôi lại như một thiên thần, nghĩa là rất hoàn hảo. Nhưng mỗi lần nghe anh so sánh vậy tôi lại thấy xấu hổ. Tôi còn gì để là hoàn hảo cơ chứ? Một phụ nữ lừa đảo hôn nhân thì ngay cả hai chữ lương thiện cũng không được ví đến.

Khi một người đang yêu say đắm thì không thể lừa dối người mình yêu. Bất kỳ lời nói dối nào, dù nhỏ nhất, cũng khiến tôi có cảm giác tội lỗi. Vì vậy, yêu nhau không lâu, tôi kể hết cho anh nghe về quá khứ, nhất là cuộc hôn nhân với “ông già” Sinhgapore nọ. Anh thực sự là một nam nhi, đầy lòng vị tha. Khi biết tôi đã từng lấy chồng anh không chê bai, cũng không hề giảm sút tình yêu. Tôi cảm động bởi sự rộng lượng ấy và tin rằng anh là người đàn ông xứng đáng để mình gửi gắm suốt đời.

Chúng tôi dự định kết hôn. Nhưng ngày hôn nhân càng gần, sự phiền muộn trong tôi càng tăng. Thẩm Hạo biết tôi đã từng kết hôn, nhưng sao tôi không đủ dũng cảm thú thật nốt với anh ấy cuộc hôn nhân đó chỉ là giả tạo? Tôi sợ anh biết sự thật ư? Ai biết được sự thật mà chẳng kết luận tôi là một phụ nữ ích kỷ, độc ác, và cả lừa đảo nữa. Tôi không dám tưởng tượng khi Thẩm Hạo biết tôi đã từng tồi tệ như thế anh sẽ phản ứng ra sao? Vì vậy, mãi cho đến trước ngày kết hôn, tôi vẫn không thể nói thật với anh rằng tôi vẫn còn là trinh nữ.

Mỗi lần anh thắm thiết bên tôi, lòng tôi lại nặng trĩu, luôn không dám đi tới bước cuối cùng, mặc dù thực lòng muốn dâng hiến tất cả cho anh, bởi chỉ sợ nếu phát hiện ra tôi vẫn còn con gái hẳn anh sẽ bất ngờ và sẽ cho rằng bị tôi lừa gạt, vậy thì hình tượng nữ thần trong anh chắc chắn sẽ sụp đổ, và anh sẽ rời xa tôi.

Thế rồi một cô bạn bèn bày cho tôi cái giải pháp quái đản là làm tình với người đàn ông nào đó trước rồi mới kết hôn với Thẩm Hạo. Thật điên rồ. Sự trinh tiết là niềm tự hào của phụ nữ sao tôi lại không thể dâng hiến cho người mình yêu mà phải đem cho một kẻ xa lạ. Quả là bi kịch. Nhưng nếu không thì phải làm sao đây?

Cuối cùng tôi đành nghe cô bạn, bởi thấy nó là đỡ tồi tệ nhất trong các phương pháp tôi có thể nghĩ ra. Rồi trong một đêm mất ngủ, tôi đã khóc để quyết định rằng trước khi là vợ Thẩm Hạo tôi phải tìm bằng được một người đàn ông lạ mặt “giúp” tôi phá huỷ đời con gái. Vấn đề là người đàn ông đó phải phù hợp với hai điều kiện sau: Thứ nhất, không biết tôi là ai và sẽ không bao giờ gặp lại. Thứ hai, phải có kinh nghiệm tình dục để chỉ coi đó là chuyện qua đường.

Suy đi tính lại, một buổi tối, tôi tìm đến với cái quán bar nổi tiếng là thường xuyên xảy ra các cuộc tình một đêm bởi đám đàn ông tới đây phần lớn chỉ là để thưởng thức của lạ. Thật phù hợp với mục đích của tôi.

Trang điểm kỹ lưỡng, tôi tớ đó, tìm một chỗ ngồi thật lộ liễu rồi gọi ly rượu. Chẳng bao lâu, một gã ngoại hình phong lưu đã sà xuống bên tôi. Thoáng cái cũng nhận thấy đây là một gã thợ săn lão luyện. Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng tôi vẫn thấy vô cùng căng thẳng, hầu như chẳng nghe được gã nói gì, lại càng không dám nhìn vào ánh mắt mời mọc của gã, và cuối cùng là chỉ muốn chạy đi. Sau đó, tôi tự nhủ cứ chọn quách hắn cho xong, còn định chờ ai nữa? Thế là tôi bình tĩnh lại, dần hoà nhập vào vai diễn, nào đưa đẩy gợi tình, nào cụng ly trăm phần trăm, hệt như một ả phóng đãng. Từ thần thái phấn khích nơi gã, tôi đọc được sự vô lại của mình. Không muốn kéo dài sự gợi tình giả tạo đó, tôi đột ngột hỏi gã ta có phải muốn đi thuê phòng, rồi lạnh lùng nói. “Đừng lãng phí thời gian nữa, tôi biết anh muốn gì rồi.” Thoạt đầu, gã nhìn tôi đầy nghi ngờ, tưởng tôi chỉ trêu cợt gã, tôi bèn đứng dậy, trước khi đi còn buông lại một câu. “Nếu muốn làm tình, hãy theo tôi.”

Bất kỳ gã đàn ông chơi bời nào cũng không từ bỏ cơ hội này. Bởi nó chẳng khác gì mỡ rơi miệng mèo vậy. Trên đường, gã rất ít nói, có lẽ thấy cũng chẳng cần phải nói gì với “con mồi” tự nguyện này. Còn tôi thì thấy mình đáng thương vô hạn.

Rồi chúng tôi tới một khách sạn. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đi thuê phòng với đàn ông, lại là một kẻ hoàn toàn lạ mặt, đến cái tên cũng không thèm biết.

Vào phòng, khi gã ta bạo liệt ôm chầm lấy tôi đòi lột ngay quần áo ra, tôi thấy thật kinh tởm, luồn lách tránh né cái thân thể xa lạ đang bừng bừng lửa dục kia, cố tình làm ra vẻ dạn dày bảo phải tắm rửa sạch sẽ mới gây hứng thú rồi dùng ánh mắt quyến rũ đẩy lùi gã vào toilet. Rồi như một cơn gió, tao lao như bay ra khỏi khách sạn.

Quả là tôi không thể làm tình với người đàn ông mà tôi không có tình cảm gì, dù với bất kỳ mục đích gì. Song tôi vẫn không biết giải thích ra sao với chồng sắp cưới rằng mình vẫn là gái trinh, dù đã từng kết hôn và ly hôn? Tôi quay về nhà, chìm đắm trong phiền muộn. Cuối cùng tôi tìm ra được lý do cũng không đến nỗi tệ lắm, là chồng cũ của tôi tuổi tác cao, bất lực về quan hệ sinh lý nên chỉ là cặp vợ chồng hữu danh vô thực. Giải thích như vậy, chắc Thẩm Hạo sẽ đễ chấp nhận. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy cách này là khả thi nhất.

Đám mây u ám như đã tan đi. Tôi vui sướng chuẩn bị đám cưới và tràn đấy niềm tin vào cuộc sống tương lai.

Những ngày đó, Thẩm Hạo cũng đang bận túi bụi, nào lo làm lại nội thất nhà, mua đồ dùng gia đình, nào đặt tiệc, nào lo chụp ảnh đám cưới. Nhìn anh ngập tràn hạnh phúc lo trước lo sau, tôi vừa vui vừa đau đớn. Một người đàn ông như thế, sao tôi có thể lừa dối được? Những ngày đó, càng cảm nhận được tình yêu của anh, trái tim tôi càng thắt lại. Tôi luôn nghĩ, một khi đã cùng người đàn ông mà mình yêu thương thật lòng bước vào căn nhà hôn nhân thì điều đó có nghĩa là cả hai đều phải tuyệt đối chân thành với nhau, nếu tôi lừa dối anh thì có khác gì tôi lừa dối người chồng cũ trước đây? Tôi vẫn chỉ là người phụ nữ ích kỷ, độc ác mà thôi.

Cuối cùng vào buổi tối trước hôn lễ, tôi kéo tay Thẩm Hạo hỏi liệu anh có thể tha thứ được cho quá khứ của tôi không. Anh băn khoăn giây lát rồi đáp. “Anh không câu nệ quá khứ, lại càng không câu nệ cuộc hôn nhân cũ của em!”

Tôi khóc mà thổn thức rằng, “Không, em đã lừa dối anh, vì giờ đây em vẫn là gái trinh.”

Anh nhìn tôi rất ngạc nhiên và hỏi có phải tôi chưa từng kết hôn? Tôi kể thật rằng cuộc hôn nhân lần trước chỉ là lừa đảo, chẳng qua vì tấm thẻ cư rú tại Singapore. Lấy nhau xong, tuy tôi và chồng cũ cùng ở một nhà nhưng chưa từng xảy ra chuyện ân ái, và khi lấy được tấm thẻ cư trú, tôi li dị liền. Tôi khóc và nói rằng, tôi không phải nữ thần và công chúa trong lòng anh. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của anh, tôi nói tiếp. “Quá khứ của em thật không ra gì, giờ đây có kết hôn nữa hay không tuỳ anh quyết định, em không tuỳ anh quyết định, em không dám oán trách nửa lời.”

Nói xong, tôi nhìn anh chằm chằm. Thấy anh không phản ứng gì, tôi đoán chắc cuộc hôn nhân mà tôi hằng ao uớc này sẽ tan vỡ. Không ngờ, anh cười rồi nghịch tóc tôi như một đứa trẻ, dịu dàng nói. “Dù sao bây giờ em đã cảm thấy xấu hổ về việc đó và đã kể với anh thì nghĩa là em đã rất chân thành, nghiêm túc và đã không nỡ lừa dối anh. Vì vậy anh vẫn yêu em và vẫn muốn em là vợ anh.”

Một tuần sau, chúng tôi tay trong tay bước vào lễ cưới. Từ đó tôi trở thành một phụ nữ với ý nghĩa thực sự. Tấm thân gái trinh đã từng khiến tôi khổ sở là như vậy đó.