Chương 15 – Mất mặt

Buổi họp ngày hôm sau nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì Diệp Mộc nghĩ. Lê Cận Thần không có mặt, người chủ trì cuộc họp là mỹ nhân Phó giám đốc Lê. Các nhóm trưởng trong công ty đều có mặt. Sunny ngồi ở vị trí đầu bên trái, mặc một bộ đồ đen bó sát đầy quý phái. Ngồi đối diện là Trần Phái Phái vẫn trong chiếc váy voan trang trí hình bướm sắc sỡ. Diệp Mộc vừa bước vào, cô ta liền cười với Diệp Mộc, vẻ bề ngoài xinh đẹp ấy lại khiến Diệp Mộc cảm thấy ghê sợ.

Trong công ty, Lê Khanh Thần luôn là người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, ấn tượng của Diệp Mộc về cô từ trước đến nay chỉ có vậy. Hôm nay, Lê Khanh Thần mặc một chiếc chân váy màu đen, áo sơ mi lụa màu trắng, đơn giản mà thời trang. Hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi không cài, nửa kín nửa hở, ôm lấy chiếc cổ cao xinh đẹp, cả thân hình duyên dáng như một con thiên nga trắng muốt. Cũng giống như Lê Cận Thần, trên người cô toát ra khí chất quý tộc không thể lẫn vào đâu được.

Trong một chiến trận như thế này, Diệp Mộc đến ý chí phản kháng cũng chẳng còn, để mặc cho Lê Khanh Thần dương oai mắng mỏ một trận, và cũng để làm tấm gương cho mọi người.

Diệp Mộc hiểu rõ, có thành tích của Cylin, công ty không thể đuổi cô được. Chỉ có điều vài tháng gần đây, khó khăn lắm cô mới có được chút thành tích, nhưng chỉ vì chuyện này mà tất cả trở về con số không. Vị trí của cô trong công ty đã quay lại lúc đầu, thậm chí còn không bằng. Điều này khiến cho Diệp Mộc vô cùng tức giận.

Có lẽ do cân nhắc đến mối quan hệ với Dung Nham nên hình thức phạt Trương Lâm sẽ là hủy toàn bộ các hoạt động gần đây, ca khúc chủ đề trong phim Vấn tình lúc đầu Diệp Mộc giành về cho Trương Lâm bây giờ cũng bị hủy.

Điệu bộ của Lê Khanh Thần tỏ ra là vì việc công của công ty mà xử lý. Sắc mặt Sunny có chút khó coi. Việc chẳng liên quan gì đến mình nên Trần Phái Phái ngồi nghịch móng tay, nở một nụ cười trêu ngươi khiến Diệp Mộc càng thêm tức tối.

Cuộc họp giống như một buổi đấu tố Diệp Mộc, rõ ràng là Lê Khanh Thần đứng về phía Trần Phái Phái, cùng nhau chèn ép cô. Trừ lúc ban đầu nói lời xin lỗi, Diệp Mộc không nói thêm bất cứ câu nào. Sau khi tan họp, trên đường tới nhà Tần Tang, Diệp Mộc nắm chặt tay thành hình nắm đấm. Khi Lý Mộ và cô vợ nhỏ của thằng bé ra mở của, bị vẻ mặt hình tên lửa của cô dọa cho sợ quá, lùi lại rất nhanh.

Dung Nham đến trước cô vài phút, đang đứng ở hành lang thay giày, Lý Mộ lùi lại vài bước nên đụng vào chân anh. Dung Nham quay lại đã nhìn thấy tiểu quái thú mặt mày xám xịt đứng ở cửa, bật cười: “Bảo Bảo à!” Anh bế cô bé Bảo Bảo của Tiểu Tam đen tối – Trần Ngộ Bạch lên: “Cháu xem vẻ mặt của cô ấy bây giờ có giống mẹ cháu lúc bị bố cháu mắng cho một trận không?” Diệp Mộc nghe xong càng thêm tức tối, đẩy anh ra, bước vào trong, ngồi trước tủ giày thay giày.

Bảo Bảo mút ngón tay, chăm chú nhìn Diệp Mộc, lắc đầu: “Không giống, cô ấy xinh hơn mẹ cháu!” Dung Nham mặt mày tươi cười, không kiềm chế được, thơm nhẹ lên đôi má hồng mũm mĩm của con bé một cái, khiến cho Tiểu Lý Mộ đang đứng cạnh nhìn thấy cũng cau có mặt mày.

Bảo Bảo phát hiện thứ dính trên tay mình không sạh, thân mật ôm lấy cổ Dung Nham, khẽ lau lau ngón tay lên chiếc áo ngoài màu trắng của anh, vừa lau vừa tít mắt cười, nói: “Bác hai, cô ấy nhìn rất giống dì Tiểu Tứ! Đôi mắt kia kìa.”