Chương 15: Một Khi Là Mệnh Lệnh Thì Phải Tuyệt Đối Chấp Hành

Sau màn lừa bịp trót lọt cùng với Thiên Huy thì gần như là Nhật Duy tránh mặt tôi. Nói đúng hơn là cậu ta đã ngay lập tức lái xe về nhà, mặc cho sức khỏe của mình không được ổn lắm Đỡ được một mối họa.

Nhưng không hiểu sao, tôi vừa thấy bất an, vừa thấy ăn năn hối hận, muốn nói xin lỗi với Duy. Chẹp! Chắc trời mát, tôi cũng phát điên mất rồi!

Đúng lúc mà tôi còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình ( nói nghe văn hoa thế thôi chứ thực ra là đang nghĩ xem mình nên làm gì, và làm thế nào) thì cái Iphone yêu quí lại rung lên bần bật. Số của thằng anh trai tôi, sau một hồi cao chạy xa bay không thấy mặt mày.

” A lô!” Tôi trả lời, giọng đầy sát khí Cái tội bán đứng em gái, rồi còn tắt máy khi nó gặp hoạn nạn, như vậy là đáng lắm!

” A!” Nó thoáng kêu ca ” Mày làm gì hét to thế? Đau hết cả tai!”

” Ờ!” Tôi nói, giọng rõ là điêu toa ” Thế ông gọi tôi có việc gì?” Đi thẳng vào vấn đề chính là việc mà tôi nên làm lúc này, trước khi ăn thịt thằng anh chó chết.

” Ờ thì…. tao định hỏi…. Duy ấy, nó với mày, sao rồi? Lúc mày đi, tao thấy nó buồn lắm! Chắc nó không đánh mày đâu nhỉ!” thằng anh tôi tuôn một lèo. Chẹp! Nó lại quan tâm đến suy nghĩ của người khác cơ đấy! Bây giờ ổng lại tâm lí vậy à? lạ ta!

” Ờ! Đúng là không đánh thật!” Tôi dịu giọng. ” Nhưng mà có một việc rất lớn xảy ra. im lặng, và nghe nhé!” Tôi e hèm lấy giọng, rồi bắt đầu bô lô ba la đủ thứ, nói chung là toàn bộ những gì mà tôi và hắn gặp phải ”

%

%

^#$%$&%^&%^&”

” Cái gì?” Đến lượt cái tai tôi bị tra tấn bởi volume của người đối diện ” Mày làm cái gì cơ? Mày và thằng Thiên Huy á? Mày định đào mộ chôn mình hả? Mày làm thế thì chết chắc rồi!” Thằng anh tôi tuôn một tràng những câu ” nghe là biết đang đe dọa”

Tuy vậy, tôi chỉ ừ hữm cho qua ” Nhưng mà là Thiên Huy nó làm chứ em vô tội mà!”

” Thế đứa nào ừ?” Thằng anh tôi nạt nộ, giọng nó to một cách kinh khủng. Ngừoi đáng nhẽ phải tức giận ở đây là tôi, chứ tại sao lại là nó nhỉ? Cái thằng này, càng ngày tôi càng không hiểu nó đang nghĩ gì và làm gì nữa

” Ờ thì thế! Thế bây giờ làm sao?” Tôi hỏi nó bằng giọng điệu ngọt ngào. Ai chứ thằng anh tôi thì dù quả đất có nổ nó cũng tìm được cách để bay ra ngoài ngân hà

” thì xin lỗi nó!” Thằng anh nói, giọng có vẻ chua xót, ngậm ngùi ( tôi chém đấy! Giọng chỉ hơi trầm tí thôi )

” Nhưng…. Ờ! Cứ thế đã!” Tôi gật gù đồng ý. Đến nó mà còn chỉ nghĩ ra được cách đó, thì còn cách nào khác chứ!

Đúng lúc mà tôi còn đang trong tình trạng ôm cái điện thoại áp vào tai, đầu suy nghĩ trên mây về gió thì có ai đó gõ cửa phòng ” cốc, cốc cốc”

” thôi! Bái bai! Có ngừoi gọi em!” Tôi cúp máy cái rụp, chẳng thèm đợi thằng anh chào một tiếng luôn Càng ngày càng thô lỗ!

” Ai đấy?” Tôi thò đầu ra ngoài cửa để chắc chắn rằng có người vừa gọi mình. DẠo này cái tai tôi bị tra tấn nhiều, cũng lãng đãng lắm chứ bộ Khi nhìn thấy người đối diện là thằng Khánh, tôi tròn mắt nhìn nó ” gọi tôi có gì không?”

Thằng Khánh hơi nhíu mày nhìn tôi, rồi nó bảo ” Nói chuyện một chút, được không?”

” Có gì nói luôn đi!”Tôi sốt ruột. Tôi thật chẳng có gì để nói với cái thằng này cả. Từ trước giờ tôi có bao giờ nói chuyện nghiêm – túc với nó đâu mà kêu tôi nói chuyện chứ? Tôi còn đang rất bận nữa! tôi phải vào, phone lại cho ông anh, và phone cho cả Thư nữa để nghe ý kiến

” Chuyện riêng, ở đây không tiện!” Hắn nói ngắn gọn.

Lại còn chuyện riêng nữa đấy! ĐÃ bảo không có gì để nói thì chuyện riêng với chả chuyện chung gì! Nghĩ bụng, tôi lẩm bẩm rủa thầm cái thằng làm tốn biết bao thời gian vàng ngọc của tôi, nhưng cũng lắp xắp đi theo nó như con cún con ( so sánh cho thấy tỉ lệ Iq của tôi không ổn định )

Đúng lúc mà tôi còn đang phiêu với những lời **** rủa cái thằng trời đánh kia, thì cái Iphone lại lần nữa rung lên. Và lần này là số của mẹ.

Đúng là…. thà đi chơi với thằng kia còn hơn là nói chuyện với mẹ. Tuy vậy, mẹ gọi là không thể không nghe rồi!

Tôi khẽ cười với nó ” Mẹ em gọi, xin lỗi, nhưng bây giờ không đi cùng anh đựoc rồi!”

Nói xong, tôi lút cút chọn một vị trí an toàn trong vườn cây để nghe điện. Điện thoại của mẹ thì chỉ độc có chỉ thị thôi mà! bây giờ bả mà kêu tôi tham gia cái tiệc hoặc dạ vũ nào đó thì chỉ có nước bắt thằng anh tôi mặc váy đội tóc giả đến hộ . Mà thế cũng hay đấy nhở! Cái cảnh tượng đó, chưa biết chừng sẽ rất thú vị

Mà thôi! Quay lại việc nghe điện thoại đã.

” A lô!” Tôi cất giọng ngọt ngào nhất có thể.

” Con hãy về nhà ngay, và xin lỗi Nhật Duy đi! Con có biết con vừa gây ra chuyện gì không? Nếu con thành tâm xin lỗi nó, và không sao cả, thì ta sẽ tha thứ cho con!” ủa! Cúp máy rồi!

Mẹ lúc nào cũng bận. Thật đáng sợ! Vậy là tôi phải trở về nhà thật rồi! đối diện với cái tên đó, thật đáng sợ quá!

Nhưng, sao mẹ biết tôi không ở thành phố nhỉ? Không phải hắn nói đấy chứ?

mà không! Nhật Duy không phải là kẻ mỏ nhọn. Hắn rất biết giữ bí mật và kín tiếng ( nói chung là vậy). Có nghĩa là vốn dĩ cuộc đào tẩu của tôi đã không có kết quả. Đúng là không đâu có thể thoát ra khỏi vòng tay của mẹ.

Dù sao đây cũng là một thành phố lớn, có trụ sở của công ty nhà tôi, nên chắc tôi bị phát hiện dễ dàng là vì thế. Ôi thôi cái cuộc đời!!! Lần sau, chắc tôi phải về miền núi sống quá!

Nhưng mà, bây giờ tôi vẫn vướng bận rất nhiều chuyện. Về Thư này, rồi anh em Thiên Huy nữa! Thư thì thật lòng không nỡ nói lời chia tay. CÒn anh em nhà kia chia tay với họ kiểu gì cũng được tặng cả tấn ổi và hàng loạt những câu như ” sao cô ngu thế, mãi mới dứt được nó ra”, ” chị đừng đi! không em khóc đấy!” Rõ khổ!

Tuy vậy, có lẽ, ngay ngày mai, tôi phải trở về. Chắc là chiều mai.

Nản thật! Mẹ mà nhìn thấy tóc của tôi thì… À! Mà khoan đã! Tôi là Thái Vũ cơ mà! Sao mẹ biết được nhỉ? Chuyện này chỉ có tôi và thằng anh tôi biết. Không phải tôi, thì ắt hẳn là nó rồi!

Ya, vậy là có 1 lí do để về nhà. Tôi đã không xử nó tội mách lẻo với Nhật Duy rồi, mà nó còn là tay trong của mama nữa. Lần này, trở về, nó đừng hòng bặt nạt tôi! Tôi sẽ đồ sát, đồ sát, đồ sát nó !

END CHAP