Chương 15 – Nhìn lại

Ngày 8 tháng 3, xuất phát từ Mỹ, mỹ phẩm “Thủy Dạng” có thương hiệu quốc tế, sử dụng nguồn nước suối tinh khiết thiên nhiên làm nguyên liệu, có công dụng bảo vệ da đã chính thức ra mắt ở các khu thương mại lớn của Thâm Quyến, đồng thời hình tượng showroom và phong thái lịch lãm của nhân viên bán hàng nam đã trở thành tiêu điểm ở các khu thương mại Thâm Quyến. Sau một tháng hoạt động, số lượng tiêu thụ đã vượt qua tất cả các lại mỹ phẩm truyền thống,

Đọc các bài viết trên mạng hoặc trên báo chí, Hưa Trác Nghiên vui vẻ thưởng thức cảm giác của sự thành công. Đúng thế, một nhãn hiệu mới, trong thời gian ba tháng, sử dụng phương pháp ít tốn kém nhất, không có sự tuyên truyền hay quảng bá của truyền hình, chỉ dựa vào những sách lược thông minh đã có được chỗ đứng vững chắc, đây chẳng khác gì là một kỳ tích trong ngành mỹ phẩm, đồng thời cũng mở ra một kỷ nguyên mới của Trung Quốc về các loại mỹ phẩm chức năng.

Cô phấn khởi đến phòng Liêu Vĩnh Hồng. Cái cô nhìn thấy là thái độ bình thản, khó mà nhận ra sự vui mừng hay buồn bã của Liêu Vĩnh Hồng.

Ngồi đối diện với nhau, bốn mắt nhìn nhau, sự tôn trọng và thích thú giữa những người phụ nữ với nhau được truyền đi một cách rõ ràng và trực tiếp trong khoảnh khắc này.

Hứa Trác Nghiên nói: “Cái vẻ bình thản này em thật sự không học nổi. Nhận được điện thoại của truyền thông và giám đốc khu thương mại, em vẫn có thể cố hết sức kiềm chế bản thân, nói bằng giọng rất bình thản, nhưng cúp điện thoại một cái là em lại không nhịn được cười, em sẽ hào hứng đến mức không thể tự kiềm chế được, cảm giác thành công, niềm vui của sự thu hoạch! Mỹ mãn!”

“Ha ha…” Liêu Vĩnh Hồng bật cười, lần đầu tiên Hứa Trác Nghiên phát hiện ra chị ấy cũng rất xinh đẹp: đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi thẳng và cao, mái tóc dài nhuộm màu ánh vàng, toàn thân toát lên sự thanh tao.

Đúng vậy, đó là một phụ nữ thành đạt, xinh đẹp và thanh tao.

Liêu Vĩnh Hồng nói: “Đến tầm tuổi chị bây giờ, trải qua những gì chị đã trải qua, em sẽ còn xuất sắc hơn chị!”

Hứa Trác Nghiên ngẩn người, định nói mấy lời khách sáo nhưng lại cảm thấy không cần thiết, những chuyện sau này ai mà biết chính xác được? Đến lúc đó thì biết!

“À phải rồi, tối nay Hải Vương có hoạt động, em với Đỗ Giang cùng đi nhé!”, Liêu Vĩnh Hồng sau khi bố trí xong công việc tiếp theo liền dặn dò.

Hứa Trác Nghiên khẽ nhíu mày: “Hoạt động gì thế chị?”

“Sinh nhật công ty!”, Liêu Vĩnh Hồng đưa cho Hứa Trác Nghiên một tấm thiệp mời.

Hứa Trác Nghiên đón lấy tấm thiếp, đọc lướt qua: “Ngày 28 tháng 4 là ngày kỷ niệm thành lập công ty của họ à? Haizz, cũng chính là cửa hàng thuốc, đây nếu mà là khu thương mại chắc chắn sẽ đòi chúng ta phải tài trợ. Nói chung cửa hàng thuốc vẫn thích hơn, mua bán sòng phẳng, chẳng nghĩ ngợi nhiều, em biết không? Hôm nay, Đỗ Giang từ bên thương mại quốc tế về, cầm theo một tờ hóa đơn năm nghìn tệ, nói rằng giám đốc Cao bên bộ phận thu mua nói với anh ta rằng gửi tiền trực tiếp vào thẻ cho anh ta, bởi vì mùng 1 tháng 5 này bên họ có hoạt động kỷ niệm ngày thành lập. Đúng là đau đầu! Rồi lại còn 1 tháng 101, Tết nhất này nọ nữa, thật chẳng biết đằng nào!”

[1] Ngày Quốc Khánh của Trung Quốc.

Liêu Vĩnh Hồng cũng nói: “Cũng đành chịu thôi, là địa bàn của người ta, chỉ cần không quá đáng quá thì chúng ta đành phải nhắm mắt cho qua thôi!”