Chương 15: Tấm bản đồ khắc trên quan tài đá (2)

Vương Uy cau mày. Anh không phát hiện được gì ở nơi cái xác kia vừa nằm, liền xăm xăm đi về phía cái xác vừa bỏ chạy. Đi chừng mười mét, anh soi đuốc thấp xuống, bỗng trông thấy dưới mặt đất có một vệt máu chạy dài. Mỗi vũng má

Nhị Rỗ chống tay xuống đất đứng dậy, bỗng nhiên mí mắt giật lên một cái, trông thấy một cái xác đang động đậy, Nhị Rỗ giật nảy mình, đánh rơi cả đuốc. Ngỡ mình nhìn nhầm, Nhị Rỗ bèn soi đuốc lại gần xác tên lính nhà Thanh bên cạnh mình, ngọn đuốc vừa soi đến, Nhị Rỗ đã sợ đến hồn phi phách tán, mặt méo xệch như thể bị người ta giáng cho mấy đấm.

Cái xác ấy đang mở to mắt, nhìn xoáy vào gã, còn đột ngột chớp chớp mắt mấy cái, đôi tay cũng đang cử động nhè nhẹ.

Vương Uy đứng sau Nhị Rỗ mấy bước, thấy hết tất cả, cũng toát mồ hôi lạnh, mẹ kiếp, đứng là gặp phải xác sống rồi!

Nhị Rỗ vốn là người có bản lĩnh, mồm miệng lại nhanh nhảu, nhưng lúc này cũng sợ cứng cả người, chỉ biết giương mắt trân trân nhìn cái xác kia. Vương Uy bèn rút súng, từ từ nhắm thẳng vào đầu nó, định bóp cò.

Đột nhiên Nhị Rỗ thét lên khản cả giọng khiến Vương Uy giật bắn mình, cái xác kia liền lồm cồm bò dậy, lẩn nhanh vào bóng tối, không còn thấy đâu nữa.

Vương Uy bắn vớt vát theo cái xác hai phát, Dương Hoài Ngọc bừng tỉnh, cũng bắn loạn cả lên, không biết nó có trúng đạn hay không. Vương Uy đi tới, kéo Nhị Rỗ dậy hỏi:

– Anh có nhìn rõ không đấy, hắn là người sống hay xác chết?

Nhị Rỗ tái mặt đáp:

– Là xác chết mà, không sai đâu, là xác lính nhà Thanh.

u có ba, bốn giọt, cách chừng một mét lại có một vũng, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là máu của cái xác kia. Vương Uy ngoảnh gọi Nhị Rỗ:

– Anh xác định đó là xác chết chứ?

Nhị Rỗ thấy Vương Uy có vẻ khác thường, liền bước tới, nói:

– Phàm là việc nghiêm túc, cả đời Nhị Rỗ tôi không có câu nào là không đáng tin, chỉ huy còn phải nghi ngờ à?

Vương Uy chỉ xuống đất, nói:

– Anh nhìn đây.

Nhị Rỗ lại ần, nhìn thấy những giọt máu tươi dưới đất, liền tái mét mặt:

– Đúng là gặp ma rồi, người đã chết mấy chục năm nay, làm gì còn máu?

Xác người trên chiến trường tuy bị ảnh hưởng của nhiệt độ nên không thối rữa, nhưng những cái xác này đã bị đóng băng hơn mười năm nay, toàn thân teo tóp, da thịt co rút lại, máu đã đông cứng từ lâu, làm sao còn chảy máu được?

Nhị Rỗ gãi đầu, nói:

– Tôi sống bao nhiêu năm nay, đây là là lần đầu gặp chuyện quái gở này, rõ ràng cái xác lính cờ xanh kia đã khô quắt lại, chỉ còn một nhúm da làm thế nào mà thoắt cái đã sống dậy, lại còn chảy cả máu?

Vương Uy bảo Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc:

– Đừng nói vớ vẩn nữa, mau bám theo nhanh lên, biết đâu lại có lối ra đấy.

Ba người lần theo vết máu. Vương Uy thầm lấy làm may mắn vì mình đã bắn theo mấy phát súng, nếu không, với tốc độ của cái xác ấy, không biết nó đã chạy đến chỗ nào. Lỡ như thình lình đụng phải, nó sẽ đứng trong tối âm thầm quan sát, chỉ cần có chút cơ hội liền xông ra bắt người, khiến tất cả chết sạch mới thôi. Dù thế nào đi nữa, phải tìm cách tiêu diệt nó mói được, nếu không cứ để lại một mối họa như thế, dọc đường đi không an toàn chút nào.

Cái xác kia lúc đi sang Đông lúc lại ngoặt sang Tây, cứ vòng vèo ngoắt ngoéo, lúc tấp vào ngách hang bên phải, khi lại tấp vào ngách hang bên trái, lúc thì đi lòng vòng trên mặt đất vài vòng, thật khó đoán biết.