Chương 15 – Tần Tranh 1

Lái xe dừng xe ở ven đường

Xe còn chưa dừng lại, cô đã vội vã nhảy xuống. Chạy về hướng khi nãy. Chưa được vài bước đã mồ hôi mồ kê đầm đìa. Mọi người đi đường đều nhìn Chu Thiến, cô biết hiện giờ vẻ mặt của cô rất hưng phấn, mắt sáng bừng, trong lòng cô là niềm vui mừng khó tả, trong mừng vui lại có chút sợ hãi. Chu Thiến sợ sự chờ đợi của mình rồi sẽ chỉ là thất bại, Chu Thiến sợ cô sẽ chỉ là mừng hụt

Cô đứng ở đầu đường khi nãy, tìm kiếm chung quanh nhưng giữa dòng xe cộ, trong dòng người đông đúc nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc đó

Chu Thiến sốt ruột nhìn quanh. Không có! Không có! Anh như bong bóng đã tan biến trong biển người mờ mịt

Chu Thiến dùng hết sức hô lớn:

– Anh Tần Tranh!

Nhưng tiếng kêu sớm bị chìm lấp trong dòng xe cộ ồn ào

Chu Thiến thất hồn lạc phách đứng ở bên đường. Nhiệt tình dần biến mất, sự thất vọng vô tận nhấn chìm cô

Lái xe đuổi theo, hỏi:

– Sao vậy phu nhân?

Chu Thiến mờ mịt nhìn anh ta, hồi lâu sau mới như bừng tỉnh

Đúng, giờ cô là Triệu phu nhân, cô không phải là cô em gái nhỏ Chu Thiến mà Tần Tranh biết, cho dù gặp anh ấy thì cô có thể làm gì?

Nhưng thật sự vất vả lắm mới nhìn thấy anh ấy. Sở dĩ Chu Thiến chọn làm việc ở thành phố này chính là vì Tần Tranh ở đây. Nhưng suốt hai năm qua, Chu Thiến không hề gặp Tần Tranh được một lần, ngay cả chút tin tức về anh cũng không có. Hôm nay, vất vả lắm mới nhìn thấy bóng dáng anh…

Tần Tranh, có phải cô và anh ấy thực sự không có duyên? Mỗi khi Chu Thiến nghĩ sắp bắt được góc áo anh thì anh lại biến mất không thấy. 8 năm trước là thế, 8 năm sau vẫn là như thế…

Tim Chu Thiến thắt lại

Lái xe nói:

– Phu nhân, về xe đi, chỗ này mặt trời quá nóng, rất dễ bị cảm nắng, tôi thấy sắc mặt cô không ổn lắm

Chu Thiến theo lái xe quay về xe, không khí mát mẻ ùa tới, trong nhát mắt, nước mắt Chu Thiến rơi xuống

Một ít đoạn kí ức như những thước phim hiện lên trong đầu cô

Thiến Thiến 10 tuổi, Thiến Thiến mới mất mẹ, ngồi ở mép cửa khóc. Một cậu bé dịu dàng nâng cô bé dậy, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió ấm áp:

– Em à, sao lại khóc?

Cô nhóc ngẩng đầu nhìn cậu bé, một khắc đó, cậu bé ấy dịu dàng cười, ánh mắt ấm áp khắc sâu trong trí óc cô bé, cả đời cũng không thể quên.

– Phu nhân, cô không sao chứ! Lái xe quan tâm hỏi

Chu Thiến lắc đầu, lau khô nước mắt

Chu Thiến hẹn Tiểu Mạt tới quán cà phê bên cạnh thẩm mỹ viện mà hai người làm việc.

Tiểu Mạt khoan thai bước đến, cô vừa ngồi vừa nói:

– Lúc cậu gọi cho mình mình đang trang điểm cho khách, làm xong mới đi được

Sau đó nhìn Chu Thiến một cái, ngạc nhiên nói:

– Mặt cậu sao thế, sắc mặt rất đáng sợ, gặp quỷ à!

Chu Thiến nhẹ nhàng nói:

– Tiểu Mạt, mình thấy anh Tần Tranh, nhưng chỉ chớp mắt thôi đã không thấy tăm hơi đâu cả

Tiểu Mạt trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu mới nói:

– Cậu chắc nhìn nhầm rồi!

Chu Thiến nhìn cô, nước mắt lưng tròng

Tiểu Mạt thở dài nói:

– Đúng, sao cậu nhìn nhầm được, người đó như khắc sâu trong đầu cậu… cũng khó trách, anh ấy đối tốt với cậu như thế

– Rõ ràng là ngay cũng một thành phố, vì sao mãi mình không thể gặp anh ấy… nhưng dù gặp được thì thế nào? Giờ mình thành ra thế này, là phụ nữ đã kết hôn…