Chương 15: Thiên thần áo trắng

Cuộc sống nó có rất nhiều thứ mà ta chưa hề biết . Cũng như tình yêu vậy , cũng có nhiều thứ ta chưa hề biết . Tình yêu như một trò chơi trêu đùa cảm xúc con người .Lúc bắt đầu thì vui vẻ , ngọt ngào biết bao nhiêu thì khi kết thúc nó lại đau đớn , cay đắng bấy nhiêu . Ái My chỉ biết nhìn Di khóc , có lẽ như thế Di sẽ mạnh mẽ lên thêm .

Cô biết Di và Quốc quen nhau được hơn 2 năm , đùng một cái đòi chia tay thì sao không sốc được . Mà tình cảm giữa Di và Quốc đang tiến triển tốt mà sao lại ? Chẳng lẽ vì chữ ” tiền ” và chữ ” danh tiếng ” thì có thể vứt bỏ tình cảm của mình đã xây dựng nên sao ? Thiên Quốc là một người bạn trai tốt . Đôi lúc , cô nhìn Quốc quan tâm chăm sóc Di mà khiến cô phải ghen tị . Nhưng không ngờ , hôm nay nghe Di kể lại thấy được bộ mặt thật của anh . Cô không khỏi tức giận dùm Di .

Còn nữa , Vương Kim Vân chẳng phải là diễn viên sao ? Chẳng phải là người hiền lành , tốt bụng , xinh đẹp sao ? Sao lại làm người thứ ba chia cắt hạnh phúc của người ta vậy ? Đường đường là một diễn viên có tiếng mà lại đi chia rẽ tình cảm người ta , thật là không ra gì mà … Cô phải đòi lại công bằng cho Di mới được , ít nhất cũng phải đáng anh ta ” te tua tàn tạ ” mới làm cô hả vạ được …

– Nín đi , khóc thế cũng đủ rồi . Tao sẽ đòi lại công bằng cho mày _ Cô nói trong lòng rất tức giận

– Thôi , mày đòi lại từ ai ? Vương Kim Vân hay Vĩnh Thiên Quốc ?

– Cả hai _ Cô chắc nịch

– Mày và tao chỉ là một tiểu thư thôi , chẳng phải ai to lớn gì mà đòi lại từ Kim Vân và cả Thiên Quốc nữa _ Di

– Yên tâm , tên Thiên Quốc đó tao sẽ xử sau , còn Kim Vân hả , tao sẽ tìm hiểu sau _ My – Mày đi nghỉ đi , tao về căn hộ ngủ , còn làm nhiệm vụ giao thiệp nữa …

– Mày không ở lại với tao sao ?? _ Di nhìn cô , nước mắt nhoè đi làm mặt Di tèm lem ra

– Vậy tao ở lại thì birthday của mày không có The Prince Ok ? _ Ái My

– Ờ thôi , đi đi _ Di cười

– Ừm , bye ngủ ngon . Mày mà nghĩ đến thằng điên kia , tao sẽ không cho The Prince đến dự sinh nhật _ Ái My cười rồi rời khỏi phòng. Di cũng đi rửa mặt lại xong quay lên giường ngủ . Hôm nay , Di đã quá mệt mỏi .

Ái My xuống nhà chào ba mẹ xong được bác tài trở về The Prince . Tới nơi , cô xuống xe đi vào trong không quên cảm ơn bác tài … Giờ là 8 giờ 30 chắc họ đều đi diễn hết rồi , nên cô vào nhà tự nhiên , chẳng im lặng khi lúc mới bước đi . Nhưng cô nào biết , khi cô vừa bước xuống xe đã có cặp mắt luôn theo dõi ….

Mở cửa đi vào phòng , cô vội thay đồ sau đó gom một vài bộ đồ nhét vào vali . Cô đặt vali gần cửa , rồi đi xuống kiếm đồ ăn . Cô đói , chỉ khi ở trong nhà cô mới có thể ăn thoải mái được . Cô vừa xuống tới bếp thì giật mình , khi thấy trên bàn toàn những món hải sản thơm ngon , cùng với chai rượu vang , làm tô thêm nét nổi bật của bàn ăn . Còn hoảng hồn hơn khi Tuấn , Lâm và Dương đều ngồi ở đó . Dương nhìn cô nói giọng mỉa mai :

– Phạm Hoàng tiểu thư đây sao ? Chân nhân bất lộ tướng nhỉ ?

– Ngọc My sang đây ngồi đi _ Tuấn khẽ kéo ghế mời cô , cô theo lời Tuấn lại ngồi vào vị trí , đưa mắt khó chịu nhìn Dương

– Sao còn gọi là Ngọc My , phải là Ái My mới đúng _ Dương

– Ái My hay Ngọc My gì không quan trọng. Chẳng phải cả hai là một sao anh ?_ Tuấn nhìn Dương khó chịu

– Ồ , nhưng anh nghĩ quan trọng đấy . Người được ở căn hộ của ta là Trương Hoàng Ngọc My nhưng người lại ngồi trước mặt lại là Ái My tiểu thư giàu có , chẳng phải khác sao ??_ Dương cười thích thú

– Tôi hiểu ý anh . Chờ chút _ Nói rồi cô đứng dậy đi lên lầu , gom hết đồ đạc vào vali , không thiếu thứ gì .

Cô kéo vali đi xuống dưới nhà và kèm theo ba tấm thiệp màu hồng phấn trên tay . Lâm , Tuấn , Dương cũng ngạc nhiên . Chẳng phải Dương chỉ đùa thôi sao ? Sao cô lại tin ? Eo ơi , phiền rồi đây … Lâm và Tuấn không hẹn cùng đưa ánh mắt tức giận găm vào mắt Dương , Dương khẽ rùng mình , đưa ánh mắt hối lỗi nhìn họ .

– Tôi về , cám ơn mọi người trong thời gian qua . À , đây là thiệp sinh nhật ngày mai của Ái Di , tôi mong mọi người sắp xếp thời gian đến dự _ Ái My chìa ba tấm thiệp trước mặt họ xong quay lưng kéo vali đi

– Chuyện MV tôi thành thật xin lỗi , có lẽ nên …._ Cô bị chặn lời bởi cái đập bàn của Lâm . Cô giật mình quay lại

– Cô ở lại , không đi đâu hết . Dương viết tự kiểm cho tôi . _ Lâm

– Anh ……_ Cô nhìn Lâm , ánh nhìn nảy lửa của Lâm làm cô giật mình…

Nên đành ngoan ngoan làm theo lời anh , thế là dự tính qua ở với Di tan thành mây khói. Tuấn cười đi lại kéo vali giùm cô lên phòng, cô cũng đi theo . Ở lại chỉ còn mỗi Lâm và Dương . Dương nhìn theo cô , có chút hối lỗi , tức giận , chỉ giỡn thôi mà cô cho là thật , giờ anh đành ngậm ngùi viết tự kiểm .

– Ngày mai , trả bài bài hát mới đó cho tôi , cấm lảm nhãm .Nhớ đi mua quà dự sinh nhật _ Lâm nói rồi đi về phòng , Dương cũng rời theo . Chỉ 10p sau , bàn ăn thịnh soạn biến mất thay vào chỉ là cái bàn trống trơn …. Ngày hôm đó , trôi qua thật tẻ nhạt ….

————–

Sáng hôm sau , tiếng nhạc du dương nghe êm tai vang ra từ phòng nhạc . Cô vội thức dậy làm VSCN , thay đồ rồi len lén lên phòng nhạc . Cô đứng ngoài cửa nghe bên trong có tiếng đàn và giọng hát ngọt ngào … Cô khẽ mở nhẹ cánh cửa ra một chút , đủ để đôi mắt của cô nhìn thấy bên trong

Và ….. đập vào mắt cô là ba thiên thần áo trắng . Một người áo vest trắng , mái tóc nâu vuốt keo dựng lên , ánh mắt đen huyền , bàn tay lướt nhẹ trên các phím đàn . Một người cũng bộ vest trắng lịch lãm , mái tóc đen cũng được vuốt keo bóng mượt duỗi dài cụp xuống mi mắt , ánh mắt nâu đục , bàn tay thả lỏng đứng dựa vào góc cây đàn .Còn một người kia , cũng bộ vest trắng đấy , mái tóc vàng trắng được duỗi dài cụp xuống qua mắt che đi một nửa gương mặt thanh tú . Đôi mắt nâu trong veo tuyệt đẹp đang nhìn phía xa xăm nào đó trên bầu trời , hai tay vịn vào thành cửa sổ , cơ thể thả lỏng … Wow , không hổ danh là The Prince :)))

Tiếng nhạc bắt đầu vang lên từ cây đàn , có lẽ họ đang luyện tập lại trước khi đi diễn …. Từng người từng giọng hát ấm áp , trong veo , lạnh lùng vang lên . Cô đứng nhìn mà như bị cuốn hút bởi giọng hát cùng vẻ đẹp trời cho của họ …

Có lẽ em đang yên vui giấc nồng …

Và có lẽ anh nên thôi không nhớ mong …

Vì một ai đó chẳng cần , cùng bước trên lối mòn …

Để giờ đây miên man cùng nỗi cô đơn … ( Lâm hát )

Có chút nắng vương trên môi em hé cười …

Một chút mưa trên mắt em buồn nhẹ rơi …

Từng kỉ niệm nay còn đâu vẫn in sâu …

Trong nơi con tim như ban đầu … ( Tuấn hát )

Một mình anh lang thang về phía cuối trời …

Một mình anh với giấc mơ ngày xưa …

Có khi nào bầu trời lại sáng trong bên nơi …

Ấm áp những góc phố lá rụng rơi …. ( Dương hát )

Cố níu kéo chút nắng sưởi ấm trong gió …

Chút mưa vẫn nơi đó cầu vồng kia sao không mang ai kia đến nơi đây … ( cả 3)

Chiều hoàng hôn buông nhạt nhoà cơn say … ( Tuấn )

Nhưng người nào đâu hay … ( Dương )

Rằng con tim anh mãi mãi luôn chờ mong… (Lâm )

Dẫu mưa mãi xa nắng đã biết như thế , vẫn không muốn như thế …

Màn đêm buông rơi một mình trong bóng tối ( cả 3 )

Lạnh lùng đôi vai nhạt nhoà từ đây… ( Dươg )

Biết người đã đổi thay … ( Tuấn )

Em ra đi mang theo một chút nắng một chút mưa …( Lâm )

( Chút nắng chút mưa – Hoàng Tôn )

Rất hay , giọng hát rất ngọt ngào . Cô không kiềm nổi nên vỗ tay một cái làm mọi người chú ý . Lâm khẽ nhíu mày nhìn về cửa , nơi có một cô nhóc đang đứng nghe trộm các anh hát nãy giờ …

– Ai đấy ?_ Dươg

– Là tôi _ Ái My cúi đầu

– Vào đây _ Dương . Cô khẽ mở cửa bước vào …

Ái My ngước mặt lên hoảng hồn , bị thu hút liền ngay bởi 3 gương mặt thanh tú điển trai trước mắt . Cô đơ người , nhìn họ . Chưa bao giờ cô thấy họ đẹp đến thế …

– Này , nhìn đủ chưa nhóc ? _ Tuấn đi lại cốc đầu cô

– Ơ …_ Cô giật mình khẽ cúi đầu xuống

– Lên đây làm gì ?_ Dương

– Tôi nghe tiếng nhạc nên lên xem thử … Với lại … ờ không có gì _ Cô tính hỏi gì đó nhưng thôi cô cúi đầu xuống …

– Với lại gì ? Nói đi không sao đâu _ Tuấn nhìn Cô

– Tôi định hỏi là không biết các anh có đi sự sinh nhật Di được không ??

– Chúng tôi sẽ …. _ Dương định nói thì bị cắt ngang

– Tối nay chúng tôi phải bay lên Đà Lạt diễn rồi , xin lỗi , chắc không đi được rồi _ Lâm

– Nếu vậy thì thôi , cám ơn . À tôi đi chắc hôm nay về trễ nhé _ Có chút thất vọng khi họ không đi

– Ừm , anh xin lỗi , mà giờ nhóc đi đâu ?_ Tuấn

– Tôi đi sang Vĩnh gia một chuyến

– Làm gì ?_ Tuấn

– Vì chuyện tình cảm của Di ấy mà . Phải xử cho ra lẽ mới được _ Cô chắc nịch

– Vĩnh Thiên Quốc sao ?? Nhóc xử hắn ta ?_ Tuấn cười cười nhìn cô

– Chứ chẳng lẽ xử chị Vĩnh Thiên Như ?_ Cô nói lại

– Ừm , nhóc đi vui vẻ . Bọn anh cũng đi đây _ Tuấn nhìn cô .

– Bye nhazz _ Cô vui vẻ cúi chào ba người rồi quay đi ra ngoài .

– Lâm sao nãy lại bảo không đi ?_ Dương khó hiểu

– Cho cô ta bất ngờ , lên xe rồi nói _ Lâm cười rồi đứng dậy …

Cả ba cùng đi ra xe ra sân bay , bay lên Đà Lạt diễn như lịch nói …

– Sao ??? Bất ngờ thế nào ??_ Dương không ngừng hỏi khi đang trên máy bay

– Chúng ta sẽ đến trễ và chuột lỗi bằng bài hát , còn nữa Dương , đóng giả bạn trai Ái Di một ngày đi ._ Lâm nói Dương nhăn nhó phản đối

– Sao chứ ??? Sao lại là mình ?_ Dương

– Anh à , anh có biết Vĩnh Thiên Quốc đang cặp với Vương Kim Vân không ??? _ Tuấn

– Sao ??? _ Dương hơi bất ngờ

– Vì thế , anh Lâm định là kêu anh diễn kịch , một là để Di vui hai là chứng tỏ Quốc bỏ Di là một sai lầm . Còn nữa , bạn trai Di sẽ nổi bật hơn cả cô bạn gái kia của hắn . Tóm lại một câu là chỉ làm Di vui vẻ thôi … Anh giúp Di coi như giúp My luôn rồi .

– Sao anh phải giúp My ? Cô ta liên quan gì ?_ Dương

– Thôi , được rồi , chỉ cần bây giờ mọi người chuẩn bị diễn tốt kìa .. Chuyện đó sau khi diễn xong bàn kĩ hơn _ Lâm nói

Mọi người im lặng theo đuổi dòng suy nghĩ riêng của mình. Tựa lưng vào ghế ngồi nhắm ngủ cho đến khi máy bay hạ cánh . Ba con người , ba dáng vẻ , ba tính cách . Một thì lạnh lùng , lãng tử . Một thì kiêu ngạo , hào hoa . Một thì ấm áp , dịu dàng ….

Ba vẻ đẹp khác nhau . Mang theo phong thái của những chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết , năng động . Họ đều có chung ước mơ , nguyện vọng là được ca hát … Họ rất đam mê âm nhạc ..