Chương 15 – Thứ hai, ngày 11 tháng 7: Nắng khủng khiếp

Sau khi trải qua cuộc kết thúc toé lửa với cô bạn thân, ngày hôm nay tôi rất ủ rũ, đến công ty liền co người trên ghế, bất động chơi trò Zuma, chơi đến mức quên cả trời đất.

Vương Tiểu Tiện ngồi bên đột nhiên đá vách ngăn giữa hai chúng tôi, tay tôi run một cái liền đánh nhầm một quả bóng.

“Anh làm gì đấy!”. Tôi nhảy lên gào.

“Cô xem!”. Trong giọng nói bình tĩnh của Vương Tiểu Tiện mang chút háo hức không bình thường. Tôi xáp lại xem, trên máy tính của anh ta có ảnh của một cô bé mười mấy tuổi.

Cô bé không xinh, nói thật là rất khó coi. Hình dung một cách nịnh bợ thì chính là Châu Tấn với gương mặt lầm đường lạc lối; hình dung một cách cay nghiệt thì chính là Mã Gia Tước[1] phiên bản thiếu nữ dùng kem dưỡng da. Tôi không quen biết đứa bé gái với gương mặt khiến người ta thấy ghê đến vậy, nhưng ánh mắt trống rỗng của cô bé lại khiến tôi cảm thấy rất quen.

[1] Mã Gia Tước: Kẻ bị tử hình vì tội giết bốn người tại trường đại học Vân Nam năm 2004.

“Người tình trong mộng của anh à?”. Tôi hỏi Vương Tiểu Tiện, “Cũng có thể nhỉ, khẩu vị không tầm thường”.

Vương Tiểu Tiện rất hưng phấn, “Nghiêm túc chút đi, cô đoán đây là ai?”.

“Vậy, tôi đoán đây là anh”. Tôi chẳng suy nghĩ gì liền nói.

Vương Tiểu Tiện lườm tôi một cái, “Tạch” một tiếng, tắt luôn ảnh, “Tôi quyết định không chia sẻ sự vui sướng của tôi với cô nữa, giải tán đi”.

“Đừng, đừng, đừng, xin anh hy sinh sự vui sướng cho tôi một chút, đây là ai?”.

Vương Tiểu Tiện mở lại tấm ảnh, “Đây là ảnh hồi nhỏ của Lí Khả”.

Ngay lập tức tôi thấy kích động, từng lớp mây tản ra, Thượng đế rắc xuống từng mảng, từng mảng lớn vui sướng xuống chỗ tôi đang đứng.

“Sự thay đổi của con gái trưởng thành” trong truyền thuyết không hề bao gồm mắt cá trạch biến thành mắt Vương Tâm Lăng, khuôn mặt bánh pizza lại biến thành gương mặt Quế Luân Mĩ[2], mũi tẹt dần dần trở nên cao vút cùng với sự kết thúc của tuổi dậy thì.

[2] Diễn viên, người mẫu Đài Loan, có gương mặt trái xoan.

“Cô ta đã phẫu thuật thẩm mĩ à?”. Tôi run rẩy hoảng sợ hỏi.

“Nếu cô ta không thẩm mĩ, vậy thì quỷ xinh đẹp nhập vào rồi”. Vương Tiểu Tiện nói, “Hơn nữa cô ta cũng đổi cả tên”.

“Hả? Tên lúc đầu của cô ta là gì?”.

“Lí Diễm Phần”.

“Lại có thể cùng tên với bà chị bán cổ vịt ở tầng dưới nhà tôi. Anh lấy đâu ra mấy tin chấn động như vậy chứ?”.

“Chẳng phải muốn làm album ảnh điện tử ư, trong đó cần có mấy thứ chúc phúc gì đó của bạn đại học, trung học của cô ta, tôi căn cứ theo danh sách cô ta đưa để liên hệ với bạn cùng lớp, kết quả mối quan hệ với những người xung quanh của cô ta có chút phức tạp, các bạn cùng lớp của cô ta gửi đến cho tôi mấy thứ này, còn tìm cách hé lộ tin tức chấn động”.

Tôi rất xúc động, suy cho cùng cô Diễm Phần thay đổi ngũ quan cũng chẳng có tác dụng nhiều, gia đình nếu có tiền nên cổ vũ cô ta thay đổi nội tạng và cái đầu một lần nữa.

Chúng tôi đang hào hứng quan sát mấy bức ảnh này, nữ nhân vật chính trong ảnh đột nhiên gọi điện tới.

Sau lần từ biệt ở Bellagio, tôi tưởng rằng tôi không còn cơ hội được nghe giọng Đài Loan giả quê một cục ỏn ẻn, điệu đàng của cô Lí nữa, nhưng bây giờ, nghe giọng nói của cô ta, nhìn tấm ảnh trước mặt, nghĩ tới bà chị bán cổ vịt ở tầng dưới nhà tôi, đột nhiên tôi cảm thấy cuộc đời tôi rất viên mãn.