Chương 15: Vận đen ám

Đúng giữa trưa, Tô Tiểu Lai và Từ Tố ở ký túc xá diễn một bộ phim tình cảm Quỳnh Dao sướt mướt .

Chuyện kịch tính đại khái là như thế này…

Từ Tố lấy lý do thời tiết không tốt, điều kiện ở không tốt mà dứt khoát vứt bỏ Tô Tiểu Lai đi tìm nơi khác ở, Tô Tiểu Lai vì thuyết phục Từ Tố ở lại mà khóc lóc giãy giụa.

Kỳ thực Từ Tố vứt bỏ Tô Tiểu Lai là hoàn toàn thấu tình đạt lý. Thứ nhất, ký túc xá quả thực rất nóng, mỗi ngày đều như ở trong lò nướng bánh, nhất là những ngày này, thời tiết oi bức, cả ngày đến đêm chẳng có lấy nổi một tia gió mát, gần như cô không thể ngủ ngon giấc được. Thứ hai là hiện tại cô đang có việc làm, nhưng công ty ở cách ký túc xá rất xa, vì thế để tiện việc đi lại, cô buộc phải dọn ra ngoài. Đúng vậy, chỗ cô làm kia là công ty thương mại nước ngoài, cô đang đợi giấy báo trúng tuyển, nhưng Tô Tiểu Lai cứ ngày ngày tố khổ với cô.

“Tố Tố, cậu không thể như vậy, không thể như vậy được, tớ phải sống sao đây, sao cậu nỡ nhẫn tâm vứt người ta sang một bên thế này?”. Tô Tiểu Lai gắt gao ôm lấy đùi Từ Tố, khóc nức nở nói.

Từ Tố cố sức kéo chân mình ra nhưng vẫn không nhích ra được. Nha đầu này túm thật là chặt mà, nhập vai rất chi là thâm sâu, Quỳnh Dao không tuyển nó đi làm diễn viên thật là phí hoài tài năng đó!!!Nhưng nói tới trò bản lĩnh này thì còn có ai đọ được với nó nhỉ, Từ Tố chợt nghĩ đến một người, anh Tiểu Mã (*)…

(*)Theo Kim Anh : Từ Tố đang nghĩ đến diễn viên Mã Cảnh Đào, là một diễn viên được xem như là “cục cưng của Quỳnh Dao”, anh rất tài năng, đã thể hiện nhiều thể loại vai khác nhau.

“Vâng, Mã Tiểu Lai, thôi cậu đứng lên cho tớ nhờ, đừng diễn nữa, cậu không đạt được tới cảnh giới của chú Mã đâu”. Từ Tố mắt liếc cô, giọng lạnh như băng nói.

“Cậu thật sự muốn vứt bỏ mình sao? Cho đến cuối cùng cậu vẫn muốn vứt bỏ mình sao? Tại saoooo tại saoooo chứ!!!!”. Tô Tiểu Lai vẫn là cố đu theo mục đích ban đầu của bản thân mà diễn, trong thâm tâm cô chỉ có một âm thanh duy nhất kêu gọi, rằng nhất định phải kéo Từ Tố ở lại, nếu không cô sẽ phải ở một mình trong cái căn phòng rộng lớn này.

Lúc này, đùi phải của Từ Tố bị cô siết lấy đã đổ mồ hôi như mưa mùa hạ, lửa giận đang thiêu đốt trong lòng.

“Cậu đừng để tớ vạch trần ra nha, Tô Tiểu Lai, tự giác mà thả ra đi, bà đây nhẫn nại cũng có giới hạn thôi đấy”.

Tô Tiểu Lai lập tức buông ra, lại bày một bộ dáng đáng thương oan ức, lay lay tay Từ Tố, giọng rưng rưng nói : “Cậu thật sự muốn vứt bỏ mình ở ký túc xá thật sao? Tớ sẽ đáng thương lắm”.

“Con nhỏ này, cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng, trời nóng như đổ lửa thế này, tớ không chịu được, sức khỏe sa sút, cậu nỡ nhìn tớ đổ bệnh hả?!”.

Từ Tố nói những lời này thì trong lòng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, cô thật sự không hiểu Tô Tiểu Lai mắc cái rắm gì nữa, có anh trai thần thông quảng đại như vậy, sao không trực tiếp dọn đến nhà anh mà ở. Cô không có số tốt như vậy, nếu không thì ép buộc mười anh trai như vậy đối cô sợ rằng cũng không đủ.

Từ Tố đánh giá cô nàng một lượt từ trên xuống dưới, mắt híp lại một nửa. “Cậu như vậy, một nửa tớ còn không dám ở cùng nữa là”. Một gáo nước lạnh diệt sạch hy vọng của Tô Tiểu Lai.

***

Buổi tối, sau khi đưa tiễn Từ Tố xong, Tô Tiểu Lai bất lực nằm ở trên giường.

Cô thở dài, chẳng lẽ Tô Tiểu Lai cô đây phải một thân một mình sống ở nơi này cả một mùa hè sao? Cô không muốn đâu!!!! Cô sợ nhất là cô đơn, sợ nhất là không có người nói chuyện, sợ nhất là ngồi một mình trong phòng. Nghĩ đi nghĩ lại, cô bắt đầu tổng kết lại vận hạn của mình trong thời gian qua, từ khi anh trai khắc tinh kia của cô về, vận may tựa hồ thấy cô là phủi đít mà đi, đầu tiên là nợ nần tới quấn chân, lần thứ hai là bị anh chàng bốn mắt kia bám dính, lần này thì thi khảo sát không đạt, việc làm cũng không tìm được, đến cuối cùng là người để nghe cô oán thán cũng không có. Cuối cùng, kết luận ba chữ: vận đen ám.

Cô nghiêng người, tiện tay cầm lấy điện thoại, mở khóa, định thần nhìn lại, trời ơi, cái gì thế này, hơn mười cuộc gọi nhỡ, tám tin nhắn gửi đến. Sao cô lại không nghe thấy gì vậy, nhạc chuông điện thoại để rất to mà, chẳng lẽ do hôm qua giặt quần áo không cẩn thận bị rơi vào trong cái xô, nên giờ mới kết thúc tuổi thọ của nó sớm như vậy???

Tiếp theo cô mở phần cài đặt nhạc chuông, quả nhiên là tắt âm.

Tô Tiểu Lai bất đắc dĩ, đợt này còn đau khổ hơn nữa là cô lại còn phải đổi di động.

Trong hơn mười cuộc gọi nhỡ, có 2 cuộc là của Dịch Xuyên Thần gọi, 8 cuộc của anh trai, còn lại 5 cuộc là của mẹ thân yêu.

Nhìn lại 8 tin nhắn, đều là của anh trai nhắn, màn hình hiện lên :

10:20 Làm gì mà không nhận điện thoại hả???

10:52 Nhận điện thoại mau!!!

14:23 Tô Tiểu Lai, không muốn tiền sinh hoạt tháng sau sao??

.

.

17:45 Tô Tiểu Lai, anh ra hạn cho em tối nay đứng trước cửa nhà anh, nếu không, tự gánh lấy hậu quả.

Tô Tiểu Lai hóa đá.

Tô Tiểu Lai lệ chảy thành sông.

Tô Tiểu Lai thấy nghiệp chướng quá nặng nề.

Nếu nói lúc cô tiễn Từ Tố là lòng buồn vô hạn, thì tâm tình cô bây giờ có thể dùng từ thất điên bát đảo để diễn tả.

Bây giờ cô có thể đổ lỗi cái gì, đổ lỗi di động không kêu sao? Cái đó không phải tự mình gieo gió thì giờ phải gặt bão sao?

Cô biết anh trai không hay nhắn tin, vậy mà hôm nay cô nhận được không biết bao nhiêu tin nhắn, cô nên cảm thấy mình có bao nhiêu may mắn đây hả trời? Hơn nữa, kiểu tin nhắn của anh trai là: nội dung như đao, đao đao trí mạng.

Dọc theo đường đi, tâm tình Tô Tiểu Lai cứ không yên, ánh mắt nhìn chằm chằm ánh đèn khuya qua cửa kính xe, nhưng trong đầu toàn hiện lên vẻ mặt tức giận của Trình Thiếu Phàm.

Ở đằng trước, tài xế taxi nhiều chuyện muốn tám chuyện với cô, “Cô gái trẻ, đã muộn thế này rồi, cô vội vã đi gặp bạn trai hả?”. Ông ta còn đắc ý cười to.

Tô Tiểu Lai lửa bốc lên đỉnh đầu, ông cứ thế mà lái xe ông đi, vô duyên thế, mắc mớ gì mà tám chuyện vậy hả, từ trước đến nay vẫn hay gặp đàn bà lắm chuyện, không ngờ đàn ông cũng nhiều chuyện không kém… Nghĩ lại, thấy có chút kì quặc.

Cô thu lại lửa giận chẳng cách nào phát hỏa, chồm lên hỏi tài xế. “Bác à, trên mặt cháu viết chữ ‘vội’ rất to sao?”.

Ông bác tài xế vẻ mặt thay đổi một chút, qua vài giây mới thản nhiên nói. “Trên mặt không có viết chữ, nhưng dưới chân đã thể hiện chữ ‘vội’ vô cùng vô cùng to đó”.

Dựa lại vào ghế, bây giờ đến mấy ông bác tài xế cũng hài hước như vậy sao? Tô Tiểu Lai căn bản không để ý đến ông ta, nhưng vẫn có chút quan tâm nhìn xuống chân mình xem thử, kêu lên một tiếng sợ hãi. “A a a sao mình lại quên mang giày thế này?”. Xem ra cô đúng là rất vội mà, mang đôi dép lê đỏ đi trong nhà, đúng là cuộc đời này còn gì xấu hổ hơn, nhưng ông bác này quan sát cũng tinh tường cẩn thận quá đi, đúng là cực phẩm nhiều chuyện!

Ông bác đó nắm chặt vô lăng cười to không ngớt.

Bất tri bất giác cô đã ở trước cửa nhà Trình Thiếu Phàm tự lúc nào, bồi hồi ở cửa nửa phút, cố lấy dũng khí, rút ra chìa khóa mà hồi đó anh trai đã ném cho, mở cửa.

Vừa vào cửa, trong phòng tĩnh lặng vô cùng, cả căn nhà bao trùm bóng đêm làm Tô Tiểu Lai phấn khởi vô cùng, ha ha, anh trai không ở nhà, cái này đúng là tín hiệu làm người ta mừng như điên như dại đó mà ~ xDDDD

Cô rón rén bước ra phòng khách, tính tắm rửa một lúc rồi đi thẳng đến phòng ngủ, như vậy thì anh sẽ không mắng cô được, ít nhất thì đêm nay cũng không mắng được, Tô Tiểu Lai mang tinh thần A Quy ở lại quấy phá [1].

Tô Tiểu Lai lấy quần áo đi tắm, đụng tay đến nắm cửa phòng tắm, nhưng nó tự nhiên lại xoay nửa vòng ngược lại, cạch một tiếng, cửa mở.

Tô Tiểu Lai choáng váng, quần áo ôm trong tay rơi xuống đất.

Cái quái lạ gì vậy……………

Bầu không khí này cực giống trong phim ma Nhật Bản, làm cô bắt đầu miên man tưởng tượng………….

Ngay lập tức cô che lỗ tai, hét to một tiếng : “Có maaaaaaaaaa………..”.

Sau đó bỏ chạy.

Lúc này, cửa mở.

Âm thanh trầm thấp truyền đến : “Chạy cái gì? Là anh đây”.

Tô Tiểu Lai quay đầu, xoay người.

Lại là một tiếng hét to. “A………”.

_____

[1] Tinh thần AQ: AQ là nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn Trung Quốc. Nhân vật AQ luôn tự tìm kiếm sự chiến thắng về tinh thần, luôn cho rằng mình hơn tất cả mọi người về mọi mặt, không bao giờ AQ chấp nhận thua dù trên thực tế là hắn thua. Tinh thần AQ là tinh thần tự tin một cáchquá đáng vào bản thân, tự tin mù quáng, nhu nhược.