Chương 15 – Ý nghĩa của du lịch

Du lịch, với những món ăn độc đáo và cảnh đẹp thiên nhiên không phải là cuộc chạy trốn, sự tránh né, sự gặt hái, hay sự đánh dấu thành tích, mà là những không gian bất ngờ, những cảnh đẹp vượt ngoài sức tưởng tượng, khiến bạn thay đổi thế giới quan, thay đổi bản thân và nhận ra điều gì mới thật sự quan trọng và có ý nghĩa đối với bạn.

Tôi có người bạn cùng đi du lịch Philippines. Chỉ sau ba ngày cậu ta trở nên rất thân thiết với anh chàng dân bản địa chuyên nướng đồ ngoài bãi biển. Tiếng Anh của cả hai đều thậm tệ, vậy mà chỉ với vốn liếng không quá bốn trăm từ, ngày nào họ cũng trò chuyện hết sức sôi nổi và vui vẻ.

Cậu bạn tôi hỏi anh chàng bản địa: Why are you so black? (Sao anh đen thế?)

Anh chàng bản địa: Why? (Tại sao nào?).

Cậu ta bảo: Because the sun [bad word] you every day, mie hahaha…(Bởi vì ngày nào cậu cũng bị mặt trời hãm hiếp).

Anh chàng người bản địa ném than hồng vào đũng quần cậu bạn tôi.

Tôi phải giới thiệu chi tiết về cậu bạn tôi, vì tiếp theo đây các bạn sẽ phải làm quen với những mẩu đối thoại bằng tiếng Anh mà cậu ta sính dùng.

Cậu ta không cao nên chúng tôi thường gọi là Em Bi. Vợ cậu ta thấy cái tên này nghe rất quê kệch, phải tìm cách “Tây hóa” lên một chút, liền cho thêm hậu tố vào, thế là tên cậu ta trở nên cực kỳ “đẳng cấp”: Em Bi Five (I’m be fine) nghe như tên của một thương hiệu điện thoại di động thông minh chỉ dành cho giới thượng lưu ấy.

Trên chuyến bay quốc tế, có chú nhóc người nước ngoài ngồi ghế bên cứ khóc suốt. Người mẹ tóc vàng làm cách nào cũng không dỗ được con trai. Thế là Em Bi Five đón lấy cậu bé, bắt đầu hát ru:

– Cry…cry…cry…Die! (Cứ khóc hoài khóc hoài sẽ đứt hơi mà chết!).

Người mẹ tóc vàng thất kinh, đánh rơi cả bình sữa.

Máy bay hạ cánh, trong lúc chờ nhân viên kiểm soát cộp dấu thông hành lên visa, Em Bi Five tranh thủ hỏi mấy người xếp hàng phía sau:

– Do you know we can xập xình xập xình? (Nghĩa là: Anh chị có biết đi đâu để kiếm chỗ có nhạc xập xình xập xình không? Ý là quán bar).

Mọi người đoán là gã này hâm rồi, mặc kệ hắn.

Thấy cô gái người Philippines chớp chớp mắt, cậu ta lại hỏi:

– You look do not know xập xình xập xình. Haizz. Do you know…know where cánh gà ngon? Cánh gà ấy? Chicken fly, phạch phạch phạch, like hands phạch phạch phạch …(Trông cô có vẻ không biết chỗ xập xình xập xình ở đâu. Thế cô có biết chỗ nào có cánh gà ngon không? Giống như cánh tay, đập cánh phạch phạch ấy).

Cô gái người Philippines vẫn cứ chớp chớp mắt không nói câu gì.

Cậu ta cảm thấy nhạt nhẽo, liền rút ra trong túi đồng mười peso, ném lên quầy kiểm soát.

– Surprise! (Ngạc nhiên chưa!)

Ngạc nhiên cái đầu ông ấy! Ông có biết làm như thế sẽ bị đem ra xử bắn không hả?

Lúc trên thuyền cậu ta thì thà thì thụt hỏi người giỏi tiếng Anh nhất trong số chúng tôi, làm cách nào để được chào đón nồng nhiệt ở Philippines? Người bạn kia ngẫm ngợi một lát bảo, cậu nhất định phải học câu này: Keep the change (Không cần thối lại tiền thừa).

Em Bi Five như vớ được của báu, yên tâm thả mình vào giấc ngủ.

Lúc xuống thuyền, cậu ta ưng một chiếc mũ, người bán hàng hét giá 55 peso, cậu ta ra sức mặc cả xuống còn 45 peso. Tiếp theo cậu ta rút trong túi ra hai tờ 20 peso và một đồng 5 peso, tổng cộng là 45 peso, đưa cho người bán hàng, và cất giọng trang trọng: I love you, so, keep the change (Tôi rất mến cô vì vậy không cần thối lại đâu). Bố khỉ!

Đồ khốn, keep cái đầu ông change ấy! Tổng cộng vừa đúng 45 peso, ông nội ơi! You love her thì phải đưa cho her 100 peso chứ.

Buổi tối, chúng tôi dạo trên bãi biển cát trắng, cậu ta bắt đầu giở trò tán tỉnh các cô gái.

Mục tiêu của cậu ta là một cô gái phương Tây.

Cô gái Tây hỏi cậu ta:

– Where are you from? (Anh từ đâu đến?).

Cậu ta tươi cười đắc chí, trỏ tay về phía biển và đáp:

– Go, ahead and turn left. (Cứ đi thẳng về phía trước rồi rẽ trái).

Cô gái Tây trợn mắt:

– Go to hell! (Anh đi chết đi).

Cậu ta hoa chân múa tay, nhảy nhót hát hò ầm ĩ, vui vẻ hết cỡ.

Tôi tóm lấy cậu ta hỏi lớn:

– Có chuyện gì thế?

Cậu ta đắc chí bảo, cô gái Tây vừa bảo tôi: Go to high (Đi vui vẻ nào). Tôi cố gắng kìm chế không cho cậu ta một cái bạt tai.

Em Bi Five quen anh bạn thổ dân như thế này:

Chúng tôi đi dạo loăng quăng trên bến cảng, tình cờ gặp một hàng đồ nướng BBQ, chủ quán để mình trần cơ bắp cuồn cuộn.

Em Bi Five có vẻ rất thích thú, mới hỏi mọi người:

– Cường tráng nói thế nào?

Tôi bảo:

– Chắc là strong.

Cậu ta lao tới, nói với ông chủ quán:

– You are so s..s..s…(Anh thật là…).

Tất cả chúng tôi đều vô cùng hồi hộp.

Cuối cùng cậu ta cũng nhớ ra, sung sướng hét to:

– Stupid! (Ngu xuẩn).

Chúng tôi muốn té ngửa.

Cậu ta lại còn giơ cánh tay của mình lên, kiêu hãnh nói:

– Me too!

Lần này thì đến lượt chủ quán muốn té ngửa.

Lịch trình của ngày hôm sau là ra biển chơi.

Mọi người quyết định chơi trò lướt thuyền chuối, mỗi người 1.000 peso, sau đó sẽ chơi đua xe trên bãi biển, mỗi người 2.000 peso. Chúng tôi muốn mặc cả với người cung cấp dịch vụ, khuyến mại cho chúng tôi chuyến đi du thuyền ngắm cảnh biển trị giá 500 peso.

Dự tính là vậy, nhưng dùng tiếng Anh thương lượng với họ quả không dễ dàng gì. Đến lúc này Em Bi Five xung phong nhận nhiệm vụ cao cả đó.

Cậu ta cầm tiền của cả bọn đi đàm phán, chỉ mười giây sau đã thấy quay lại.

Cậu ta đắc chí bảo, chỉ nói một câu là xong.

Chúng tôi vô cùng kinh ngạc, chỉ một câu thì làm sao mặc cả được. Cậu ta bảo:

– Keep the change.

Keep cái đầu ông ấy, đồ chết bằm!

Ngày thứ ba, người ta dựng sân khấu trên bãi biển, nghe nói có danh ca nào đó của Philippines đến hát. Khán giả nườm nượp kéo về, chúng tôi cũng hào hứng đi góp vui.

Danh ca đưa tay lên, tiếng hò reo rền vang như sấm dậy, danh ca hạ tay xuống, không gian bỗng chốc thinh lặng như tờ.

Danh ca đưa mắt nhìn xuống khán đài. Dù không biết anh ta, Em Bi Five vẫn cổ vũ điên cuồng. Danh ca trỏ cậu ta và hỏi lớn:

– Who are you? (Bạn là ai?).

Em Bi Five đáp lớn:

– You are so …s…s…s…

Bọn chúng tôi ai nấy mặt đều biến sắc, muốn lao tời bịt miệng cậu ta, nhưng đã quá muộn. Em Bi Five gào lên lần nữa:

– You are stupid!!! (Anh thật đần độn).

Chúng tôi vội vàng rút lui, lẳng lặng chuồn khỏi đám đông lúc này đang im phăng phắc.

Sau lưng chúng tôi, Em Bi Five hưng phấn tột độ, tiếp tục gào thét:

– I’m happy! Go to hell! (Tôi vui quá! Anh đi chết đi!).

Đám đông Philippines vây cậu ta lại.

Ngày rời Philippines, Em Bi Five đột nhiên bảo, nếu muốn chu du thế giới chúng ta phải học lấy ít vốn liếng tiếng Anh.

Tôi thầm nghĩ, đồ chết bằm, vốn của cậu không phải ít mà là quá ít.

Em Bi Five nói, dù tiếng Anh của tôi rất tệ, nhưng tôi vẫn tận dụng triệt để mọi cơ hội để được đi đây đi đó. Bởi vì tôi không muốn tiếp tục cuộc sống buồn chán trước kia nữa.

Em Bi Five nói, các món ăn độc đáo và cảnh đẹp thiên nhiên có thể giúp bạn đẩy lùi mọi nỗi ưu phiền, đau khổ và hoang mang. Chính cậu đã nói với tôi điều này. Tôi gật đầu.

Em Bi Five hào hứng nói, tôi nghĩ thông rồi, du lịch, với những món ăn độc đáo và cảnh đẹp thiên nhiên không phải là cuộc chạy trốn, sự né tránh, sự gặt hái, hay đánh dấu thành tích, mà là những không gian bất ngờ, những cảnh đẹp vượt ngoài sức tưởng tượng, khiến bạn thay đổi thế giới quan, thay đổi bản thân, và nhận ra điều gì mới thật sự quan trọng và có ý nghĩa nhất đối với bạn.

Cho dù vài ngày nữa chúng ta sẽ phải trở về, phải đi làm, phải cãi lộn, phải mệt mỏi, phiền muộn, nhưng chúng ta đã có cái nhìn mới về thế giới. Có thể điều đó không giúp thay đổi được gì, nhưng chí ít, nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì cuốn sách về cuộc đời tôi đã có thêm nhiều trang rực rỡ hơn của bạn.

Đó chính là ý nghĩa của du lịch.

5. Mỉm cười nắm tay nhau vượt thoát.

Ai trong chúng ta cũng từng trải qua những chuyện thế này. Đi trên con đường lạ ở nơi quen thuộc; nghe ai đó dốc bầu tâm sự trên đỉnh núi; ngắm nhìn xương cốt dưới đáy biển; thức suốt đêm trên sofa và nghĩ về tương lai. Đó là những thước phim câm mà chỉ có Thượng Đế mới làm được phụ đề cho bạn.

Những người bạn, họ không thể xem hết thước phim cùng bạn, nhưng họ sẽ chờ bạn ngoài cửa, để được cười ngây dại và cùng nhau tìm đến vùng trời mới.

Tôi có một cậu bạn, nhà giàu nứt đố đổ vách. Nếu túm hai chân cậu ta dốc ngược lên, chắc chắn vàng bạc, châu báu sẽ rơi lẻng xẻng xuống đầy đất.

Những khi túng quẫn, tôi thường tìm cách đến chỗ cậu ta “đào mỏ”. Biết cậu ta không uống được rượu, tôi liền xúi giục cậu ta đến quán rượu, sau đó thi đấu, ai uống thua một chai thì phải đưa cho người kia một trăm đồng. Thời gian đầu, lần nào tôi cũng kiếm được vài ba trăm, nhưng đó thực sự là những đồng tiền “xương máu”, kiếm được những đồng tiền ấy còn khó hơn cả bán mình. Lần nào thi thố xong, sáng hôm sau tôi cũng hoa mắt chóng mặt, không sao gượng dậy nổi.

Tôi trằn trọc mãi trên giường, trời vừa sáng lập tức phi như bay đến công ty cậu ta, bảo:

– Này, chúng ta đổi món nhé, giờ sẽ thi viết câu đối, ai đối không được thì phải trả người kia một trăm đồng.

Bạn tôi thiếu chút nữa thì bóp nát cái cốc uống trà của cậu ta. Cậu ta tức giận mắng:

– Cậu đê tiện một cách thật lộ liễu!

Tối hôm đó, cậu ta đeo một ba lô đầy chặt quần áo chưa giặt đến nhà tôi bảo ở nhờ vài ngày. Tôi lục tung tủ bếp cũng chỉ còn một túi gạo, mới bỏ ra nấu một cháo. Cậu ta chậc lưỡi khen:

– Ngon quá!

Tôi nảy ra kế sách mới, bảo:

– Này, chúng ta đổi trò nhé, ai ra khỏi nhà trước người đó sẽ mất một nghìn đồng.

Cậu ta hả hê, cuộn tròn người trên sofa biểu thị đồng ý.

Hôm sau, chúng tôi thức giấc, xem ti vi và ăn cháo. Ngày thứ ba, chúng tôi thức giấc, xem ti vi và ăn cháo.

Ngày thứ tư, chúng tôi thức giấc, xem ti vi và ăn cháo. Tôi run run hỏi:

– Này, cậu không đến công ty quản lý việc kinh doanh à?

Ngày thứ năm, chúng tôi thức giấc, xem ti vi và ăn cháo. Mắt bạn tôi vằn tia máu. Cậu ta dùng dằng mãi ngoài cửa. Rồi đột nhiên, cậu ta lao đến trước mặt tôi, gào lên thảm thiết:

– Ông đây là quý tử con nhà giàu đấy! Ông không thèm ăn cháo! Nhà ông có năm, sáu cái trung tâm thương mại, bảy tám nhà máy. Tội tình gì ông phải ở đây ăn cháo kia chứ?! Mau trả lời ông đi!!! Kẻ nào bắt ông ăn cháo, ông sẽ cắn cho bằng chết! A a a a a. Ông muốn ăn chân giò.

Đang đêm, tôi tỉnh giấc vì đói quá, bỗng nghe thấy tiếng động trong bếp. Tôi lần mò vào đến nơi thì thấy cậu bạn tôi đang chiên món gì đó. Có khoảng ba, bốn miếng lạp xưởng nổi lềnh bềnh trong chảo dầu lõng bõng.

Tôi hỏi:

– Ở đâu ra thế?

Môi cậu ta va vào nhau lập bập:

– Nhặt được nửa cái dưới gầm bàn uống nước.

Tôi bảo:

– Chia tôi một miếng.

Cậu ta ném thìa chiên, vừa khóc vừa bảo:

– Cậu không được như vậy! Tôi có làm gì cậu đâu. Đến nước này mà cậu vẫn còn đòi cướp lạp xưởng của tôi à?

Tôi ngẩn ngơ bảo:

– Cháy rồi kìa.

Ngày thứ sáu, chúng tôi chỉ có ngủ, ngủ và ngủ. Bạn tôi lồm cồm bò dậy rồi vào phòng đọc sách, lên mạng giải trí. Tôi nghe “ting ting” báo hiệu cậu ta vừa đăng nhập phần mềm chat QQ, lập tức cửa phòng ngủ bị đóng lại, lẳng lặng mở laptop, đăng ký tài khoản người sử dụng mới, tìm kiếm ảnh mỹ nữ và nhấn gửi liên tục cho cậu ta tin nhắn kết bạn: Anh chàng đẹp trai ơi, kết bạn với em đi!

Lão Triệu (tên cậu bạn tôi): Cô là?

Tôi: Em là thiếu phụ độc thân, cô đơn, đang đi tìm mối tình đầu.

Lão Triệu: Đã là thiếu phụ sao còn phải tìm kiếm tình đầu?

Tôi: Thiếu phụ thì không được có tình đầu sao?

Vài phút sau, Lão Triệu bảo: Trang tìm kiếm cho biết, định nghĩa “thiếu phụ” chỉ những cô gái trẻ đã kết hôn.

Tôi: Anh suy nghĩ nhiều thế làm gì, em có vòi tiền của anh đâu.

Lão Triệu: … Sao cô biết tôi có tiền?

Tôi: …Nói gì mà nói lắm thế, có đi uống rượu không thì bảo, thác loạn nào.

Sau đó tôi gửi một bức hình khỏa thân cho cậu ta.

Sau đó, tôi nghe trong phòng đọc sách “rầm” một tiếng, Lão Triệu ngã bổ chửng. Rồi cậu ta lao như tên bắn ra ngoài, mặt đỏ gay đỏ gắt, cứ chạy lòng vòng mãi không thôi. Tôi tắt máy tính bảo;

– Một nghìn đồng khuyến mại giảm giá còn tám trăm.

Lão Triệu ném tám trăm đồng cho tôi rồi chậc lưỡi, đạp cửa xông ra.

Lát sau, tôi vừa bước chân vào quán bar đã thấy cậu ta ngồi ngay ngắn ở đó. Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, Lão Triệu bảo:

– Làm gì thế?

Tôi đáp:

– Đến tìm mối tình đầu.

– …

Thiếu phụ thật cao tay, đúng không? Kiếm được những tám trăm đồng, thiếu phụ mời anh uống rượu.

Lão Triệu trốn trong bóng tối, úp mặt vào tay khóc lóc thảm thương, như muốn tan ra thành nước mắt.

Chúng tôi say khướt.

Thời gian đó Lão Triệu đang thất tình. Cô bạn gái yêu nhau bảy năm, đã tính cả chuyện trăm năm, đùng một cái bảo muốn đến với thế giới tâm linh, hỏi mượn Lão Triệu một khoản tiền, rồi một mình xách ba lô đi Tây Tạng. Khi quay về nhân lúc Lão Triệu đi công tác, cô ta thu dọn hành lý, để lại một lá thư rất dài. Thư viết gì tôi không biết, hôm đó là ngày đầu tiên tôi và Lão Triệu thi uống rượu, tôi thắng ba trăm đồng.

Sau đó, tôi tình cờ thấy bạn gái Lão Triệu đăng ảnh chụp với bạn trai mới, cô ta cười tươi như hoa. Hôm đó là buổi đấu rượu thứ hai của tôi và Lão Triệu, tôi thua một trăm đồng.

Ai trong số chúng ta đã từng trải qua những chuyện thế này: Đi trên con đường lạ ở nơi quen thuộc, nghe ai đó dốc bầu tâm sự trên đỉnh núi; ngắm nhìn xương cốt dưới đáy biển; thức suốt đêm trên sofa và nghĩ về tương lai. Đó là những thước phim câm chỉ có Thượng Đế mới làm được phụ đề cho bạn.

Vì thế, suốt nửa tháng chúng tôi không hề nhắc đến chuyện đó.

Không cần tâm sự, không cần an ủi, không cần phê phán, không cần lên án, chỉ mình ta lặng lẽ hồi tưởng lại tất cả.

Những người bạn, họ không thể xem hết thước phim cùng bạn, nhưng họ sẽ chờ bạn ngoài cửa, để được cười ngây dại và cùng nhau tìm đến vùng đất mới.

Dù buồn đau đến đâu, chỉ cần có bạn bè bên cạnh, bạn sẽ vượt thoát được thôi.